Chương 8 - Mèo Quýt Của Tiên Nữ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chương 7 : Ngoại truyện

Một tháng sau.

Thanh Lan tông lại khôi phục sự yên bình tĩnh lặng như ngày thường.

Chuyện của Bạch Lạc Tiên bị ém nhẹm đi, bên ngoài chỉ nói là “Tam sư tỷ đi ra ngoài rèn luyện”. Chỉ có một số ít người mới biết rõ chân tướng.

Lăng Diệu Diệu vẫn mỗi ngày phơi nắng, ăn cá khô, và điên cuồng cà khịa trong lòng.

*[Đại sư huynh hôm nay lại mặc ngược áo kìa.]*

Tiêu Diễn Chi mặt không đổi sắc cúi đầu nhìn một cái, lặng lẽ quay lưng đi thay đồ.

*[Lò đan này của Nhị sư huynh lại sắp nổ rồi, lò thứ năm rồi đó nha.]*

Tay Tô Tử Mặc run lên, lò đan nổ cái bùm.

*[Sư phụ hôm nay không cạo râu, trông tiều tụy phong trần ghê.]*

Vân Hoa chân nhân im lặng đưa tay sờ cằm, quay người đi vào nhà.

Lăng Diệu Diệu nằm trên ghế xích đu trong sân, híp mắt, cái đuôi ve vẩy vô cùng mãn nguyện.

*[Thế này mới là sống chứ.]*

Cửa sân chợt bị gõ vang.

Một đệ tử bước vào, trên tay bưng một phong thư: “Tiểu sư muội, có người gửi thư cho muội.”

Lăng Diệu Diệu nghiêng đầu đầy khó hiểu. Ai lại đi gửi thư cho một con mèo?

Cô cúi đầu nhìn, trên phong bì viết mấy chữ lớn — “Hỗn Độn thân khải” .

Ở phần ký tên, là một con dấu hoa văn màu vàng sẫm. Hình dáng hoa văn đó cô nhận ra — là hình bóng chân thân của cô.

Cô cào rách phong bì, rút thư ra.

Trên thư chỉ có một dòng chữ:

*”Một vạn năm rồi, cuối cùng cũng tìm thấy nàng.”*

Bên dưới không để tên, nhưng có kẹp một vật làm tin — một chiếc lông vũ đen tuyền, bên trên quấn quýt những đường hoa văn vàng sẫm cùng chung nguồn cội với cô.

Đồng tử của Lăng Diệu Diệu đột ngột co rút.

*[Đây là…]*

Cô ngẩng đầu nhìn đệ tử đưa thư: “Người đưa thư đâu rồi?”

“Đi rồi.” Đệ tử gãi đầu, “Là một người đội mũ trùm đầu, không nhìn rõ mặt. Ngài ấy nói—”

“Hắn nói gì?”

“Ngài ấy nói, ‘Nói với nàng ấy, ta vẫn luôn tìm nàng.'”

Lăng Diệu Diệu siết chặt tờ thư, tim đập thình thịch.

Cô lao ra khỏi cổng viện, chạy một mạch lên ngọn núi cao nhất của Thanh Lan tông. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, phía chân trời có một bóng người áo đen, đang rời đi. Người nọ chợt dừng bước, quay đầu lại.

Cách ngàn non muôn nước, Lăng Diệu Diệu nhìn thấy một đôi mắt.

Con ngươi dựng đứng màu vàng kim. Một đôi mắt giống hệt của cô.

Cô bỗng nhớ lại một chuyện từ rất lâu rất lâu về trước.

Vạn năm trước, trong tứ hung, có một hung thú thân cận với cô nhất. Chàng tên là Cùng Kỳ, hình như hổ, mọc hai cánh, bị phong ấn bên ngoài Cửu Thiên.

Chàng từng nói với cô: “Hỗn Độn, nếu có một ngày chúng ta đều quên mất bản thân mình là ai—”

“—Ta sẽ tìm thấy nàng.”

Lăng Diệu Diệu ngồi trên đỉnh núi, nhìn bóng lưng kia tan biến vào tầng mây.

Gió thổi tung bộ lông của cô, cô nheo mắt lại, thầm nói một câu trong lòng.

*[Cùng Kỳ, lâu rồi không gặp.]*

Cô nghĩ một lúc, lại bổ sung thêm một câu.

*[Chắc vậy đi.]*

Cô nhảy từ đỉnh núi xuống, rơi vào vòng tay sư phụ.

Tà dương khuất bóng, nhuộm mái hiên Thanh Lan tông thành một màu vàng ươm.

Một bé mèo quýt nằm bò trên vai sư phụ, ngắm nhìn bóng mây đang dần tan biến phía chân trời, cái đuôi khẽ vẫy vẫy.

*[Sư phụ, nếu có một ngày con phải rời đi, người có nhớ con không?]*

Vân Hoa chân nhân cười.

“Đứa ngốc này. Con mãi mãi là tiểu sư muội của Thanh Lan tông. Dù con đi đâu, nơi này cũng là nhà của con.”

Lăng Diệu Diệu không nói gì, chỉ vùi đầu vào cổ áo sư phụ.

Đại sư huynh và Nhị sư huynh không biết từ lúc nào cũng đã đi lên đỉnh núi, đứng hầu ở hai bên.

Tiêu Diễn Chi vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve tai cô.

Tô Tử Mặc đặt một vò rượu cỏ mèo ra trước mặt cô: “Tiểu sư muội, mang theo đi đường uống.”

Hốc mắt Lăng Diệu Diệu đỏ ửng.

*[Mọi người cứ như vậy, ta khóc thật đấy.]*

Ba người đồng loạt bật cười.

“Khóc đi. Đợi muội trở về, bọn ta lau nước mắt cho muội.”

Lăng Diệu Diệu lấy hai cái móng nhỏ che mặt.

Trong lòng lại nghĩ là —

*[Ta chẳng đi đâu hết. Ta cứ ăn vạ ở đây đấy. Làm bé mèo con của Thanh Lan tông cả đời, tốt biết mấy.]*

Ba người không nói gì, nhưng linh lực của họ nhẹ nhàng mơn trớn vuốt ve bộ lông của cô, ấm áp và an tâm.

Đó là câu trả lời không lời của họ.

— Được.

— Làm bé mèo con cả đời.

— Bọn ta nuôi muội.

Lăng Diệu Diệu ngẩng đầu lên, nhìn ánh hoàng hôn, cái đuôi vểnh lên thật cao.

Câu chuyện vẫn còn dài lắm. Sự nghiệp làm “đoàn sủng” của bổn meo, mới chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

**Phần thưởng : Lời độc thoại của Cùng Kỳ**

Cách xa ngàn dặm, bên trên tầng mây.

Bóng người áo đen cởi mũ trùm đầu xuống, lộ ra một khuôn mặt tái nhợt và trẻ tuổi. Đôi đồng tử dựng đứng màu vàng kim nhìn về hướng Thanh Lan tông, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Hắn lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt, mở ra. Bên trong nắp đồng hồ có khảm một bức chân dung nhỏ xíu — một bé mèo quýt bằng bàn tay, đang nằm phơi nắng.

“Hỗn Độn.” Giọng hắn rất khẽ, “Một vạn năm rồi, nàng vậy mà lại biến thành một con mèo.”

Hắn cất đồng hồ đi, đội mũ trùm đầu lên lại.

“Cũng tốt.”

“Lần tới gặp mặt, bản tọa sẽ tặng nàng một phòng đầy ắp cá khô.”

Gió nổi lên, bóng người biến mất.

Dưới tầng mây, trên mái hiên của Thanh Lan tông, một bé mèo quýt hắt xì một cái rõ to.

*[Kỳ lạ, ai đang nhắc bổn meo vậy ta?]*

Cô xoay người, phơi ra cái bụng mềm xèo đầy lông, tiếp tục nằm phơi nắng.

HẾT.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)