Chương 1 - Mèo Quýt Của Tiên Nữ
Lăng Diệu Diệu xuyên vào một cuốn truyện tu tiên. Tin tốt là, cô xuyên thành tiểu sư muội được cả tông môn sủng ái nhất. Tin xấu là, cô lại là một con mèo.
Nói chính xác hơn, là một bé mèo quýt nhỏ xíu chỉ bằng chừng bàn tay, lông lá xù xù, mềm mềm nũng nịu, mở miệng ra chỉ biết kêu “meo meo”.
Còn nữ chính của cuốn sách này là “hảo sư tỷ” Bạch Lạc Tiên của cô – mang Tiên linh thể trời sinh, con gái cưng của Thiên Đạo, đi đến đâu cũng nhặt được thần khí thượng cổ, tuỳ tiện nói một câu cũng có người nghe như thánh chỉ.
Trong nguyên tác, để tu luyện, Bạch Lạc Tiên đã giết rất nhiều người. Giết xong còn quăng nồi cho kẻ khác, bản thân thì sạch sẽ tinh tươm làm tiên nữ giáng trần.
Lăng Diệu Diệu chẳng muốn lo chuyện bao đồng, cô chỉ muốn an tĩnh làm một bé mèo nằm phơi nắng.
Nhưng Bạch Lạc Tiên cứ một hai đòi bắt cô đi luyện đan: “Tiểu sư muội, yêu đan của muội, sư tỷ xin nhận nhé.”
Đến ngày hôm đó, Lăng Diệu Diệu mới biết, chân thân của cô vốn chẳng phải con mèo quýt nhỏ bé gì, mà là một con hung thú thượng cổ đã ngủ say hàng vạn năm.
Và điều mà Bạch Lạc Tiên không hề hay biết là — cả tông môn đều có thể nghe được tiếng lòng của tiểu sư muội!
Kể từ ngày đó, kịch bản của “con gái cưng Thiên Đạo” đã bị một bé mèo xé cho nát tươm.
**Chương 1: Mở màn đã là một con mèo**
Ngày Lăng Diệu Diệu xuyên sách, cô đang bị một bàn tay xách gáy lơ lửng trên không trung.
Cô mở mắt ra, nhìn thấy một khuôn mặt tuyệt mỹ – lông mày như núi xa, ánh mắt như nước mùa thu, nụ cười dịu dàng như gió xuân Chủ nhân của khuôn mặt này tên là Bạch Lạc Tiên, Tam sư tỷ của Thanh Lan tông, cũng là nữ chính trong nguyên tác.
“Tiểu sư muội, sao muội lại chạy đến phòng luyện đan rồi?” Giọng Bạch Lạc Tiên mềm mỏng, “Chỗ này nguy hiểm lắm, sư tỷ đưa muội về có được không?”
Các đệ tử đứng xem xung quanh thi nhau lộ ra biểu cảm cảm động.
“Tam sư tỷ đối xử với tiểu sư muội tốt quá đi mất.”
“Không hổ là đệ nhất tiên nữ của Thanh Lan tông chúng ta, người đẹp tâm thiện.”
“Tiểu sư muội nghịch ngợm như thế, cũng chỉ có Tam sư tỷ mới kiên nhẫn chăm sóc được thôi.”
Lăng Diệu Diệu há miệng, định giải thích rằng mình chỉ đi lạc.
Thế rồi cô phát ra một tiếng:
“Meo.”
Không khí bỗng chốc im lặng phăng phắc.
Lăng Diệu Diệu cúi đầu nhìn lại mình – móng vuốt màu cam đầy lông, đệm thịt nhỏ xíu màu hồng phấn, và một cái đuôi đang ngoe nguẩy qua lại.
Cô xuyên thành một con mèo rồi.
Một bé mèo quýt nhỏ bằng bàn tay.
“Có phải Diệu Diệu lại ăn bậy bạ cái gì rồi không?” Bạch Lạc Tiên ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, “Sư tỷ đưa muội đi tìm Đại sư huynh khám xem sao nhé.”
Lăng Diệu Diệu bị người ta ôm đi, trong đầu là một mớ bòng bong.
Cuốn sách cô xuyên vào có tên là “Tiên Đạo Độc Tôn”, kể về quá trình Bạch Lạc Tiên từ một đệ tử bình thường trưởng thành thành chí tôn của Tiên giới.
Bạch Lạc Tiên trong sách dịu dàng lương thiện, thiên phú siêu việt, tất cả mọi người đều yêu mến cô ta.
Nhưng Lăng Diệu Diệu biết rõ kết cục – Bạch Lạc Tiên cuối cùng vì muốn đột phá cảnh giới mà tự tay giết chết người sư phụ đã nuôi lớn mình, đồ sát một nửa tông môn, sau đó đổ vấy tội lỗi cho Ma tộc, còn bản thân trở thành anh hùng cứu vớt thương sinh.
Còn cô, Lăng Diệu Diệu, trong sách đến cái tên cũng chẳng có.
Nguyên tác chỉ có vỏn vẹn một câu: “Con mèo của Tam sư tỷ bị đem đi luyện đan rồi.”
Chỉ thế thôi.
Đến cả cách chết cũng làm qua quýt cho xong.
“Đại sư huynh!” Bạch Lạc Tiên ôm cô bước vào một tiểu viện trong rừng trúc, “Diệu Diệu hình như lại gặp vấn đề rồi.”
Trong sân, một nam thanh niên mặc y phục trắng đang ngồi đả tọa. Hắn mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo như sương tuyết, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy bé mèo quýt lại dịu đi vài phần.
Đại sư huynh của Thanh Lan tông, Tiêu Diễn Chi. Kiếm tu kỳ Hóa Thần, trần chiến lực của toàn bộ tác phẩm, cuối cùng bị Bạch Lạc Tiên hạ độc hại chết.
“Nó lại ăn trộm cái gì rồi?” Tiêu Diễn Chi vươn tay, đón lấy bé mèo quýt.
Lăng Diệu Diệu nằm bò trong lòng bàn tay hắn, cảm nhận được một luồng linh lực ôn hòa thăm dò vào trong cơ thể. Cô thoải mái nheo mắt lại, cái đuôi bất giác vểnh lên.
Ấm quá đi.
*[Đây là linh lực của tu sĩ kỳ Hóa Thần sao? Thoải mái quá, cho thêm tí nữa đi!]*
Bàn tay của Tiêu Diễn Chi hơi cứng lại.
Hắn cúi đầu nhìn bé mèo quýt trong lòng bàn tay. Lăng Diệu Diệu đang híp mắt tận hưởng, hoàn toàn không chú ý đến sự thay đổi trên nét mặt hắn.
*[Đại sư huynh người tốt thật đấy, kiếp trước bị Bạch Lạc Tiên hại chết tiếc quá đi mất. Kiếp này mình nhất định phải nhắc nhở huynh ấy!]*
Đồng tử của Tiêu Diễn Chi đột ngột co rút.
“Đại sư huynh, sao vậy?” Bạch Lạc Tiên quan tâm hỏi.
“Không có gì.” Tiêu Diễn Chi thu hồi linh lực, đặt bé mèo quýt lại vào lòng Bạch Lạc Tiên, giọng nói bình tĩnh đến mức thái quá, “Muội ấy không sao, chỉ là linh lực hơi rối loạn chút thôi. Lạc Tiên, muội về trước đi, lát nữa ta sẽ đưa muội ấy về viện.”
Bạch Lạc Tiên mỉm cười gật đầu, ôm Lăng Diệu Diệu rời đi.
Cô ta không hề chú ý tới, Đại sư huynh ở phía sau đang dùng một ánh mắt chưa từng có, nhìn chằm chằm vào con mèo quýt nhỏ đó.
— Nó đang nói, mình sẽ chết.
— Bị Bạch Lạc Tiên hại chết.
Ngón tay Tiêu Diễn Chi từ từ siết chặt, các khớp xương trắng bệch.