Chương 8 - Mèo Nhỏ và Ngọc Bội Bí Ẩn
Lạc Cẩm Dao: … Ả sụp đổ gào thét: “Ngươi dám sỉ nhục ta!”
“Đủ rồi!” Vị tiên tôn chủ phán nhíu mày: “Nó chỉ là một tiểu thú vừa hóa hình mà tâm tính còn mạnh hơn ngươi! Ngươi đố kỵ độc ác thế này, thế gian hiếm thấy, không xứng đứng trong hàng ngũ tiên ban!”
Ả vốn có thể thành tâm sám hối với mèo để được tha thứ. Kẻ chấp mê bất ngộ lại là người khác. Ả bị phán đọa vào súc sinh đạo, luân hồi nghìn năm, để trải nghiệm thân phận súc vật mà ả coi thường, đấu tranh tìm đường sống. Có thể có lại tiên duyên hay không phải xem ả có ngộ tính khi đã hoàn toàn mất sạch ký ức về thiên chi kiêu nữ hay không. Tiếng gào thét không chịu và dáng vẻ hồn phách suy yếu của ả khiến những người sáng mắt đều lắc đầu: “E là khó rồi!”
Còn Sùng Văn Tiên Tôn, giáo dưỡng không nghiêm, giải trừ ấn ký thần hồn, tuy chưa gây ra đại họa nhưng hắn tự xin đóng cửa hối lỗi ba trăm năm. Túc Lâm vẫn thấy quá nhẹ, hắn đề nghị đánh một trận. Sau khi Sùng Văn đồng ý, chẳng biết vì tâm tư gì mà hắn không hề đánh trả một chiêu nào. Hắn bị đánh gãy mười cái tiên cốt. Tháng năm dài đằng đẵng sau này, vị Sùng Văn Tiên Tôn cao ngạo siêu phàm kia, tu vi không bao giờ tiến triển thêm được nữa. Chỉ nghe nói đạo tâm của hắn đã vỡ, vướng vào tâm ma, ngày đêm nâng niu một chỏm lông trắng muốt mềm mại cuộn thành một quả cầu, đi tìm một con mèo tên là Xuân Nô.
28
Những chuyện đó đều chẳng liên quan gì tới ta nữa. Mèo nhỏ là thế mà, ngay cả hận thù và báo thù cũng không chấp nhất đến vậy. Loáng cái đã quẳng kẻ mình không còn để tâm ra sau đầu, nhanh hơn lật sách. Có thể nói là vô tâm vô tính, cũng có thể nói là lục căn thanh tịnh.
Nhưng hiện tại meo không thanh tịnh lắm! Lúc này, trước khi rời khỏi Tiên giới. Túc Lâm sa sầm mặt, đầy vẻ cảnh giác. Ta khó xử nhìn đống đồ ăn vặt, nhìn ánh mắt sáng rực của những người trước mặt. Đúng là một nỗi phiền não ngọt ngào. Haiz, thật chẳng biết làm sao với người ta mà. Sức hút của meo đúng là quá lớn!
Thần quân Xích Diễm gật đầu, định đưa tay xoa cằm ta: “Sau này ngươi có thể tùy ý tới hàn đàm bắt ngọc tủy oa.” Túc Lâm mặt không đổi sắc bế ta giơ lên cao: “Ta đi thay nàng. Ngày năm con, cảm ơn.” Xích Diễm: …
Vị tiên tôn chủ phán âu yếm nhìn râu của ta: “Đây là lông của linh hạc ngoài Hàm Chương Điện, mượt mà dày dặn, hợp nhất để tết dải lụa.” Túc Lâm búng nhẹ vào râu ta, kín đáo che đi: “Đồ chơi của nàng không còn chỗ để nữa rồi, nếu có lông đuôi của linh thú nghìn năm thì may ra mới cho vào tủ trưng bày được.” Tiên tôn: …
Nữ thượng thần đồng cảm, nhân lúc đút ăn định đưa tay sờ đầu ta: “Năm đó ta chỉ chậm một bước đã bị cái khối sắt vụn Sùng Văn kia giành trước. Thôi bỏ đi, đây là lễ rước mèo ở phàm gian ta từng chuẩn bị, nay vật về chủ cũ.” Túc Lâm … Lần này hắn không nói gì nữa, hắn định rút đao rồi!
Meo kinh hãi trợn tròn mắt. Các ngươi đừng có đánh nhau nữa mà! Chỏm lông thông minh lắc lắc hai cái. Linh quang chợt hiện! Ta “meo meo mi mi” ra sức tranh luận: “Những thứ này thôi ạ, meo rảnh sẽ quay về thăm mọi người. Sắp tới meo và đạo lữ sẽ đi chu du tam giới, sẽ gửi đặc sản và lưu ảnh thạch về cho mọi người!”
Bọn họ: ⊙∀⊙! “Cái này được đấy, cái này được đấy.” Ngay cả Túc Lâm sau khi nghe hai chữ “đạo lữ” xong, cũng hưng phấn đến mức muốn bò trườn ám muội rồi! Sau khi thành công làm hài lòng tất cả, meo có thể về nhà rồi! Phù phù. Lại là một ngày mèo nhỏ giải cứu thế giới!
22
Cuộc sống mới của meo cực kỳ sung túc. Hiện tại meo thậm chí đã dùng đôi móng vuốt của mình kiếm được vạn gia tài —— Chẳng biết từ lúc nào, Tiên giới rộ lên một mật mã: Mèo nhỏ du hành. Meo gãi gãi đầu. Đúng là chẳng hiểu nổi người ta. Có mấy cái lưu ảnh thạch chụp giống hệt nhau có gì mà phải tranh nhau chứ? Meo vẫn là thích cua lớn ở Túy Tiên Lầu nhất!
Ta và Túc Lâm đi đi dừng dừng, đi qua vạn dặm đường. Yêu giới thoát tục, Nhân giới phồn hoa. Chỉ cần là nơi đi cùng Túc Lâm đều tốt cả. Hôm nay, sau khi ăn no nê ở Túy Tiên Lầu hằng mong ước. Túc Lâm bỗng nhiên lấy muối và trà ra. Meo nghiêng đầu không hiểu. Cho đến khi hắn nói, đây là theo quy củ phàm gian, lễ rước mèo dành cho mèo nhỏ.
Ta chớp chớp mắt. Ta nắm lấy tay hắn, chỉ nói muốn về nhà thôi. Tai đã sớm vì vui mừng mà không tự chủ được hiện ra. Hoàng hôn ở nhân gian đẹp quá. Ánh ráng đỏ ngũ sắc kéo dài bóng hai người thật dài, thật dài. Ta mềm mỏng nói: “Ngươi tốt thật đấy, thực ra không cần lễ rước mèo đâu, meo vốn đã là chủ nhân của ngươi từ lâu rồi.”
Túc Lâm … Hắn dở khóc dở cười: “Đúng thế, Thần Mèo đại nhân.” Lại một lần nữa mười ngón tay đan chặt. Ta nghĩ: Thật hạnh phúc quá đi! “Sau này cũng cứ mãi thế này nhé, sưởi nắng, vô ưu vô lự.”
Đáp lại ta là bàn tay đã nắm lấy thì chưa từng buông ra một khắc nào. Tình yêu của Túc Lâm cũng thuần khiết như mèo nhỏ, không để lại đường lui. Hắn bóp nhẹ lòng bàn tay ta. Ở nhân gian nói quy củ nhân gian, chúng ta ngoắc tay. Nói —— “Mãi mãi hạnh phúc thế này nhé.”
Mây rực rỡ, tháng năm dài. Đại vương mèo, hạnh phúc vạn tuế!
HẾT –