Chương 3 - Mèo Nhỏ và Ngọc Bội Bí Ẩn
08
Ta cúi đầu, liếm láp lòng bàn tay hắn. Đại khẩu nuốt xuống con ngọc tủy oa đã thèm thuồng từ lâu. Cái đuôi dựng đứng thật thẳng. Cái bụng lại bị người ta lén lút vuốt ve một cái.
Ta nuốt xuống miếng mỹ vị giòn tan thơm phức, thứ mà chẳng biết ngon hơn đồ ăn ở Tiên giới bao nhiêu lần. Lòng thầm nghĩ: Được rồi. Chỉ cho đổi cái bụng lấy lần này thôi nhé.
Cũng may nô bộc này rất ngốc. Vuốt một cái thấy ta không phản đối, liền nhìn chằm chằm đầu ngón tay mình với vẻ mặt không thể tin nổi rồi cười ngu ngơ. Chết tiệt. Lại còn cười đẹp đến thế chứ.
Cái đuôi chậm rãi rủ xuống. Ta nhai nhai nhai. Lại liếc nhìn nô bộc đang chống cằm chuyên chú nhìn mình. Lòng lại nghĩ: Hắn thật đáng thương quá đi, sao không ăn cùng ta nhỉ? Món vô thượng mỹ vị thế này. Có lấy bụng ra đổi thêm lần nữa cũng không phải là không thể…
Thế là sau khi ăn xong. Ta kiêu ngạo ngẩng đầu, hào phóng đẩy mẩu cá khô còn lại cho hắn: “Meo khó hầu hạ lắm đấy.”
Giọng Túc Lâm chứa ý cười: “Ồ?” Hắn không nhìn mẩu cá khô. Chỉ chú ý vào đôi mắt đang sắp dính chặt lên mẩu cá của ta.
Ta giơ ba ngón tay lên, do dự hồi lâu, lại xòe cả cái móng vuốt nở hoa ra: “Cho nên mỗi ngày phải cống nạp cho meo ba con như thế này, không, năm con ngọc tủy oa, mới cho ngươi sờ bụng đấy nhé.”
Hắn nhìn ta chằm chằm không chớp mắt. Ta bắt đầu xù lông lên: “Không nói lời nào là ý gì?!” Vẫn là quá nhiều sao?
Túc Lâm khẽ thở dài, lòng như muốn tan chảy ra. Hắn đút mẩu cá khô đến bên miệng ta: “Sư tử nhỏ mở miệng thật lớn… Sao lại có thể đáng yêu đến thế chứ, mèo nhỏ.”
Ta chậm chạp “ồ” một tiếng. Thực ra cái đuôi cũng đang nở hoa rồi!
Túc Lâm gãi gãi cằm ta: “Ta đổi tên cho ngươi nhé. Đại vương mèo sao có thể gọi là ‘Nô’ (nô lệ) được?” Ta gật đầu bày tỏ sự tán thành: “Ngươi nói đúng.”
Túc Lâm vừa chải lông cho ta vừa suy nghĩ. Cuối cùng, mắt hắn sáng lên: “Vậy thì gọi là Tuế Xuân đi. Tuế tuế vong ưu (năm năm quên hết muộn phiền), sau này chỉ cần vô ưu vô lự, có được chăng?”
Ta ngẩn ra. Tạm thời quên cả việc nhai. Trước đây chỉ có người bảo meo rằng làm sủng vật, làm một tiểu nô không thể hóa hình thì phải tuân thủ quy củ, học tập nhân tính. Chưa từng có ai bảo meo. Meo chỉ cần vô ưu vô lự là được.
Ta ngượng ngùng quay đi chỗ khác, tai đỏ bừng tiếp tục nhai nhai nhai. “Được rồi.”
Túc Lâm rủ mắt, giọng nói khàn đặc: Xuân meo.” “Hửm?” “Trong miệng ngươi còn nửa mẩu cá khô kìa.” Ta: … “Ái, đừng cào, đừng cào!”
09
“Để thuộc hạ thay đệm mới cho ngài nhé?” Sùng Văn xua tay: “Không cần đâu.”
Chiếc đệm dưới thân hắn bị Xuân Nô cào rách tơi tả cả tua rua mà hắn vẫn chẳng nỡ thay. Thị tùng nhìn căn phòng trống trải, nhịn không được hỏi: “Tiên quân vẫn còn giận Xuân Nô sao?”
Sùng Văn thở dài một tiếng. “Bản tôn đã quá nuông chiều nó rồi. Cái đầm lạnh lẽo của đám Long tộc bủn xỉn mà nó cũng dám đến trộm đồ. Hy vọng Xích Diễm Thần Quân thật sự nổi giận thì có thể nể mặt bản tôn đã trừng phạt mà đừng phạt thêm nó nữa.”
“Ba trăm năm rồi, nó vẫn bướng bỉnh không chịu nổi, ngay cả hóa hình cũng không làm được.” “Chẳng lẽ, bản tôn đã quá nương tay? Nên để nó đi rèn luyện một phen.”
Thị tùng tán đồng: “Mèo nhỏ thiên tính bướng bỉnh, đúng là nên cho nó chịu chút khổ đầu.” Sùng Văn sờ cằm: “Ba ngày chắc đủ rồi nhỉ? Có khi nào lại quá chiều hư nó không?”
Thị tùng đảo mắt trắng dã, lòng thầm bảo nếu đã chiều như thế thì hà tất lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh như tiền. Nhưng miệng lại nịnh nọt: “Đúng vậy, mèo nhỏ yếu đuối như thế, rời xa ngài là không sống nổi đâu.” “Ngài cứ chờ xem, nó sẽ sớm khóc lóc cầu xin được quay về thôi!”
10
Con mèo đáng lẽ phải khóc lóc cầu xin quay về lúc này đây đang nằm hưởng lạc trong nhung lụa. Ăn cá ngon đến mức quên cả trời đất. Chỉ qua vài ngày, đã có xu hướng béo lên trông thấy.
Túc Lâm sau khi phát hiện ta không còn ăn uống tích cực như trước, liền trầm tư: “Đúng là cần phải vận động thêm chút rồi.”
Hắn cân nhắc hai ngày. Mang đến một đống thứ kỳ quái mà ta chưa từng thấy bao giờ. Bàn cào móng cho mèo. Trò chơi mèo đập chuột. Chim linh cơ khí biết bay.
Ta “xoèn xoẹt” cào vào bàn cào móng. Bỗng dưng nhớ lại hồi ở Tiên giới. Lúc ngứa móng chỉ có thể đi cào cây cối. Bất kể cái cây nào cũng đều có lai lịch rất lớn, bị Sùng Văn Tiên Tôn bắt được là sẽ bị mắng một trận. Nói meo không hiểu chuyện.
Tai mèo cụp xuống. Ta uể oải cào vào những sợi lông dựng lên trên bàn cào, nghĩ: Hóa ra meo không phải là ngứa tay phá phách. Chỉ là móng vuốt bị ngứa thôi mà. Tại sao hắn không biết làm cái thứ này cho meo chứ? Như vậy meo sẽ không vì ngứa đến khó chịu mà đi cào lung tung nữa.
Đúng lúc này, thuộc hạ của Túc Lâm bưng một đống đồ ăn vặt đi vào. Cá linh tuyền. Cua dung nham. Xanh xanh đỏ đỏ chất đầy mâm.
Túc Lâm phất tay: “Đem nuôi hết đi, thả vào linh tuyền cho nó bắt chơi.” Đôi tai mèo đang cụp xuống của ta từng chút một dựng đứng lên.
Thuộc hạ xót xa nói: “Tận mấy triệu linh thạch đấy ạ…” Túc Lâm nhân cơ hội sờ vào lớp thịt mỏng trên tai ta. Giọng hắn đầy sủng ái: “Bản tôn thích thế.”
Thuộc hạ thuận thế cúi đầu nhìn một cái. Cái nhìn này thật không tầm thường. Hắn trợn tròn mắt, ha ha cười khổ. Xót tiền mà vẫn phải tung hứng: “Mèo tốt, mèo tốt, còn biết cào cả gỗ phù tang vạn năm nữa cơ đấy, độ cứng vừa phải lại dễ mài không hại móng, Ma Tôn thật tinh mắt!”
Tai ta dưới đầu ngón tay ấm áp của hắn khẽ run lên. Một cái. Lại run thêm cái nữa.
Hắn “ê” một tiếng: “Không thích sao?” Ta ngơ ngác ngồi tại chỗ. Trong đôi mắt tròn xoe, xanh biếc như rửa, tràn đầy vẻ mờ mịt.
Ta xòe móng vuốt nở hoa ra. Chạm vào bàn cào. Lại chạm vào những món đồ chơi mới lạ chơi mãi không chán mấy ngày nay.
Sùng Văn Tiên Tôn luôn nói ta bướng bỉnh không chịu nổi. Không biết kiềm chế ham muốn. Ham chơi mất chất. Móng vuốt ngứa cào hỏng thần mộc trăm năm là phải chịu phạt. Chạy nhảy làm rách dải lụa trong điện là phải chịu phạt. Tham ăn ăn nhiều một chút lại càng phải chịu phạt.
Không ai nói cho ta biết. Rời khỏi thế giới của Sùng Văn. Bên ngoài trời vốn chẳng hề mưa. Hóa ra khi ta ngứa móng sẽ có bàn cào. Thích đuổi theo dải lụa đung đưa, sẽ có người chơi cùng ta.
“Tuế Xuân Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Cảm ơn ngươi.” Hắn chẳng để ý: “Sao còn khách sáo với bản tôn…”
Giọng hắn đột ngột im bặt. Ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Túc Lâm cúi đầu nhìn cái đầu mèo nhỏ xíu nằm trong lòng bàn tay. Ta cọ cọ tay hắn, ngoan ngoãn “meo” một tiếng, đệm thịt hồng phấn nở hoa ấn lên cổ tay hắn. Ta nói: “Con người kia, ngươi thật tốt, Tuế Xuân thích ngươi.”
Vào khoảnh khắc này. Ta nghĩ. Hóa ra phải được yêu thương mới biết thế nào là quan tâm, thế nào là yêu. Ngày trước ta đã sống những ngày tháng khổ sở gì vậy chứ? Lại còn là cái loại thần mộc nghìn năm, trăm năm rách nát gì đó mà cũng bắt meo phải chịu mắng nhiếc. Gỗ phù tang vạn năm meo cũng dùng được cơ mà.
Ta chẳng thích Sùng Văn một chút nào hết. Ta “meo meo mi mi”, giọng kéo dài, trong mũi mang theo chút nũng nịu, lại mang theo chút ngang ngược bất chấp lý lẽ: “Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là nô bộc được meo bảo kê rồi.”
Túc Lâm đờ người ra. Ta gừ gừ: “Sao không xoa meo?” Túc Lâm vốn luôn tranh thủ chiếm tiện nghi lúc này lại như bị ngốc. Mãi đến khi ta hỏi, hắn mới luống cuống tay chân xoa đầu ta, chẳng có chút bài bản nào. Hồi lâu hắn mới hỏi: “Thật chứ?” Ta vỗ ngực hào hùng: “Tự nhiên rồi!”
Ta không thèm đuổi theo Sùng Văn nữa. Ta ghét hắn. Thích Túc Lâm!
11
Ở Tiên giới xa xôi, Sùng Văn hắt hơi một cái. Hắn nhíu mày, gọi thị tùng đến: “Hôm nay là ngày thứ mấy Xuân Nô xuống giới rồi?” Thị tùng tận tụy tính toán ngày tháng, thất sắc kinh hãi: “Vậy mà đã tròn mười lăm ngày rồi ạ?!”
Cây bút trong tay Sùng Văn “rắc” một tiếng gãy làm đôi. Gân xanh trên trán hắn nhảy thình thịch: “Bảo nó đi phản tỉnh, nó lại giở thói ngang ngạnh ra sao! Đã thế thì cứ để nó chịu thêm chút khổ đầu nữa đi!” “Để nó ở lại đó thêm một tháng nữa, xem nó còn dám càn rỡ hay không!”