Chương 9 - Mèo Nhà Giàu Và Một Triệu Bị Mất
Chị ấy cắn chặt môi, cố gắng không phát ra tiếng, tích cực lao vào tuyến đầu hóng chuyện.
Tôi dám đảm bảo.
Tối nay, chuyện giữa tôi và Lục Ngạn sẽ truyền khắp cả khu, người người đều biết!
Tôi lạnh mặt bảo Lục Ngạn vào phòng nghỉ chờ.
Sau đó vất vả lắm mới tiễn được chị Vương liên tục hỏi tới hỏi lui.
Tôi phát điên.
“Ông trời ơi!”
“Tôi với Lục Ngạn rõ ràng trong sạch!”
“Người này rốt cuộc có biết nói chuyện không!”
Tang Bưu nằm trên quầy vươn người thật dài.
【Cô nói đúng.】
【Hơn một tháng nay ngày nào anh ta cũng đưa đón cô đi làm, từ sáng tới tối nhắn tin cho cô.】
【Ngày nào cũng sai người mang cơm trưa cho cô, còn giám sát cô uống nước.】
【Hai người mỗi ngày còn gọi video mấy tiếng.】
【Cô nói hai người chỉ có quan hệ thuê mướn đơn thuần.】
Tôi sửa lại.
“Anh ấy hỏi toàn tình hình của Lục Tam Lễ.”
“Mang cơm là vì khu này khó gọi đồ ăn ngoài.”
“Gọi video cũng toàn để xem Lục Tam Lễ.”
Tang Bưu nhắm mắt, lật người rồi tiếp tục ngủ.
【Người, cô hết cứu rồi.】
【Mèo đưa tiền cho cô, cô đẩy ra ngoài.】
【Mèo đưa người cho cô, cô cũng đẩy ra ngoài.】
Lục Tam Lễ cũng meo meo phụ họa.
Tang Bưu càng đắc ý.
【Người, cô nghe đi, đến Lục Tam Lễ cũng cảm thấy anh ta yêu cô đến chết đi sống lại rồi!】
Tôi tức giận kéo Tang Bưu dậy bắt nó ngồi cho ngay ngắn.
“Nhìn mày xem đã dạy Tam Lễ thành cái dạng gì rồi!”
“Cái tốt không học, toàn học mấy thứ không đáng tin!”
Tang Bưu chấn động.
【Chuyện này mà cũng đổ lên đầu mèo được!】
【Người, cô không nói lý!】
Tôi nói lý với một con mèo làm gì chứ!
13
Hít sâu một hơi, tôi đi thay quần áo.
Lục Ngạn thuần thục ôm Tang Bưu.
Tôi đóng cửa hàng, ôm Lục Tam Lễ, cùng nhau đi về.
Không còn cách nào, so với Lục Ngạn, Lục Tam Lễ vẫn thích tôi hơn.
Tang Bưu thì chẳng quan tâm, hai đứa tôi ai ôm nó cũng được.
Trước đây hoàn toàn không để ý.
Nhưng bây giờ nhìn cảnh một nhà bốn người như thế này, tôi càng cảm thấy không tự nhiên.
“Sao anh lại nói kiểu đó trước mặt chị Vương, chị ấy chắc chắn sẽ hiểu lầm!”
Lục Ngạn nói:
“Câu nào? Cô ấy sẽ hiểu lầm gì?”
Tôi cảm thấy anh đang biết rõ còn cố hỏi.
“Chắc chắn chị ấy sẽ hiểu lầm hai chúng ta sống chung!”
Lục Ngạn nói:
“Nhưng chúng ta đúng là sống cùng một nơi.”
“Dù vậy cũng không nên nói thế! Chuyện anh và Lam Văn Nguyệt hủy hôn đang truyền ầm ĩ, bây giờ anh lại nói kiểu đó, chị Vương chắc chắn sẽ nghĩ chuyện hai người hủy hôn có liên quan tới tôi!”
Lục Ngạn im lặng một lát.
“Đúng là vì cô nên tôi mới hủy hôn với cô ấy.”
Sao càng nói càng loạn thế này.
Tôi hoàn toàn không dám tưởng tượng chuyện qua miệng chị Vương sẽ bị truyền thành dạng gì.
“Tóm lại, sau khi về anh phải giải thích thật kỹ với chị Vương!”
Lục Ngạn nói được.
“Nhưng tôi không có cách liên lạc của chị Vương.”
“Tôi có, tôi gửi cho anh.”
Lục Ngạn nói:
“Thông tin liên lạc cá nhân của tôi là bí mật thương mại của Lục thị.”
“Tuy có thể bảo trợ lý đặc biệt liên hệ với cô ấy, nhưng bây giờ đã muộn, chuyện này cũng không tiện kéo người khác vào.”
Tôi không cảm xúc nhìn anh.
“Vậy thì sao?”
Yết hầu Lục Ngạn khẽ động, anh dời mắt đi.
“Hay thế này, tôi dùng điện thoại của cô, trực tiếp giải thích rõ ràng với cô ấy.”
Tôi nghi anh coi mình là đồ ngốc.
“Đêm hôm khuya khoắt, anh tới đón tôi về, còn dùng điện thoại của tôi nhắn cho chị ấy.”
“Anh định giải thích kiểu gì?”
Lục Ngạn rất chân thành nhìn tôi.
“Tôi cảm thấy cô không có sự tin tưởng cơ bản nhất dành cho tôi, cô Lê, chuyện liên quan tới danh tiếng của cô, tôi sẽ xử lý tốt.”
Tôi nửa tin nửa ngờ nhìn anh.
Lục Ngạn thản nhiên nhìn lại.
Cuối cùng, tôi quyết định thử một lần.
Không biết Lục Ngạn đã nói gì với chị Vương.
Giao diện trò chuyện chỉ có bản ghi cuộc gọi hơn mười phút.
Chị Vương nhe răng cười nhắn cho tôi, nói tuyệt đối sẽ không hiểu lầm quan hệ giữa hai chúng tôi.
Còn hẹn ngày mai cùng tôi hóng chuyện tiếp.
…
Sao tôi lại cảm thấy hình như hiểu lầm còn nghiêm trọng hơn rồi.
14
“Rốt cuộc anh đã nói gì với chị Vương!”
Lục Ngạn thấy dáng vẻ tôi quyết truy hỏi tới cùng, thở dài rồi đặt con tôm đã bóc vỏ vào đĩa tôi.
“Chỉ nói thật thôi.”
“Những chuyện Lam Văn Nguyệt làm, tôi không cần che giấu thay cô ta.”
“Tình hình của cô, tôi cũng giải thích đơn giản.”
Nghe rất bình thường.
Nhưng nếu thật sự chỉ vậy, sao chị Vương lại phản ứng như thế?
Tôi nghi ngờ nhìn Lục Ngạn.
“Anh thật sự không nói gì khác với chị ấy?”
Lục Ngạn mỉm cười nhìn tôi.
“Giữa chúng ta trước đây có chuyện ‘khác’ gì để nói sao?”
“Đương nhiên không có!”
Tôi vội giải thích:
“Giữa chúng ta hoàn toàn trong sạch, chẳng có chuyện gì hết!”
Lục Ngạn tiếp tục bóc tôm cho tôi.
“Vậy chẳng phải được rồi sao.”
Tang Bưu nghe không nổi nữa, ngậm mấy con tôm chạy nhanh xuống bàn.
【Không có tai để nghe nữa! Con người lúc tìm bạn đời nói chuyện cứ ấp a ấp úng, vòng vo lằng nhằng.】
【Nghe mà cả người mèo cứ như có bọ chét bò!】
【Hai người trong sạch đến thế thì giải thích nhiều vậy làm gì!】
Tay tôi run lên, con tôm rơi vào bát nước chấm.
Thảo nào.
Thảo nào anh nhất định phải lấy điện thoại của tôi nhắn cho chị Vương!