Chương 4 - Mèo Hoang Và Người Yêu Thất Thế
Người ngoài đương nhiên cũng nhận ra.
Có mấy đồng nghiệp lén hỏi tôi:
“Niệm Niệm, cô và Hứa Mạn chẳng phải là bạn thân nhất sao? Sao gần đây cô ta gặp cô cứ như gặp kẻ thù vậy?”
Tôi cười cười, ném lại một câu:
“Thời buổi này, câu phòng cháy phòng trộm phòng bạn thân thật sự chẳng sai chút nào.”
Đồng nghiệp nghe xong, ánh mắt lần lượt chuyển sang Hứa Mạn, trong nghi ngờ mang theo vài phần hiểu ra.
Hứa Mạn đứng bên kia hành lang, bị mấy ánh mắt cùng lúc nhìn chằm chằm, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nhưng một chữ cũng không dám phản bác.
Nhìn dáng vẻ đứng ngồi không yên lại không thể làm gì của cô ta, tâm trạng tôi tốt đến mức suýt muốn ngâm nga một bài hát.
Chiều hôm đó.
Có lẽ tâm trạng Hứa Mạn quá tệ, lơ đãng làm nhầm thuốc giữa các giường bệnh, suýt nữa khiến bệnh nhân bị dị ứng nghiêm trọng.
Người nhà bệnh nhân kích động, chặn trước quầy y tá tuyên bố sẽ truy cứu đến cùng, làm ầm ĩ khiến cả tầng kéo tới xem.
Hứa Mạn hoảng loạn, trong lúc cấp bách lại định đổ lỗi lên đầu tôi, nói phần y lệnh đó là do tôi kiểm tra.
May mà từ hồ sơ dùng thuốc đến quy trình ký tên đều có căn cứ để tra. Tôi lập tức mở nhật ký hệ thống ném lên bàn, trên đó viết rõ ràng mã nhân viên và thời gian thao tác của cô ta.
Hứa Mạn mặt xám như tro, cơn giận của người nhà bệnh nhân lập tức dồn hết về phía cô ta.
Không biết ai là người dẫn đầu, nửa rổ cà chua thối và trứng ung từ trong đám đông ném tới.
Cô ta co rúm trước cửa khoa nội trú, chật vật giơ tay che chắn, trên tóc dính lòng trắng trứng, áo blouse trắng loang lổ một mảng vàng ươm.
Khung cảnh muốn khó coi bao nhiêu thì khó coi bấy nhiêu.
Hoắc Nghiễn thì co rúm ở góc đám đông vây xem, suốt toàn bộ quá trình cúi đầu, cứng rắn không dám đứng ra nói giúp cô ta một câu.
Đợi người nhà bệnh nhân được khuyên giải rời đi, trước cổng dần vắng lại, anh ta mới sa sầm mặt chặn tôi lại, đè thấp giọng chất vấn:
“Em sắp đi tu nghiệp rời khỏi đây rồi, gánh tội thay Mạn Mạn một lần thì sao chứ?”
“Em nhất định phải ép cô ấy đến đường cùng mới vui à? Đúng là đồ máu lạnh!”
Tôi hừ lạnh một tiếng, không nói hai lời túm lấy cổ áo anh ta, kéo anh ta đi đến trước mặt những người nhà bệnh nhân còn chưa hoàn toàn tản đi.
Tôi nâng cao giọng:
“Mọi người đừng vội đi!”
“Tôi tận tai nghe thấy anh ta ở cầu thang dạy Hứa Mạn đổ trách nhiệm lên đầu tôi.”
“Anh ta và Hứa Mạn cùng một giuộc, xảy ra chuyện không nghĩ đến việc gánh trách nhiệm, chỉ nghĩ cách đổ lỗi, kích hóa mâu thuẫn giữa bác sĩ và bệnh nhân. Mọi người muốn đánh muốn mắng, anh ta cũng nên nhận một phần!”
Hoắc Nghiễn hoảng sợ vùng vẫy, sắc mặt tái sạch không còn giọt máu.
Ngày hôm sau, Hứa Mạn không đến làm.
Nghe nói cô ta và Hoắc Nghiễn bị chặn ở góc chết camera trong hầm để xe, bị đánh đến mặt mũi bầm dập, còn bị ném vào một chiếc quan tài bỏ hoang, khóa kín suốt cả đêm.
Đến khi được tìm thấy, hai người co ro trong đó run lẩy bẩy, mặt đầy vết thương, chật vật như hai con chó mất chủ.
Bọn họ thật sự không còn mặt mũi gặp ai, trốn đi dưỡng thương nửa tháng.
Hứa Mạn bị đình chỉ công tác để điều tra, Hoắc Nghiễn bị công ty sa thải.
11
Tôi tưởng bọn họ sẽ hoàn toàn biết điều mà làm người tử tế.
Kết quả, ngày tôi xuất phát.
Tôi ôm mèo vừa bước vào sảnh sân bay thì đụng mặt bọn họ.
Hoắc Nghiễn ôm eo Hứa Mạn, trên mặt hai người vẫn còn vết bầm chưa tan hết, nhưng vẫn cố bày ra dáng vẻ người chiến thắng, hất cằm kiêu ngạo chặn trước mặt tôi.
“Khương Niệm, cô không tưởng cô thắng rồi đấy chứ?”
“Nói cho cô biết, dù cô tu nghiệp trở về được thăng chức tăng lương thì sao? Chút tiền nhà cô đều đổ hết vào cái nơi khỉ ho cò gáy đó rồi, cứ chờ mất trắng đi!”
Hứa Mạn tiếp lời, vẻ oán độc trên mặt trộn lẫn với đắc ý:
“Nhà A Nghiễn sắp giải tỏa rồi! Đó là căn hộ lớn bốn phòng ngủ hai phòng khách đấy, ngoài được chia hai căn nhà, tiền mặt ít nhất còn có tám triệu!”
“Đến lúc đó bọn tôi tổ chức hôn lễ linh đình, cô đừng nhỏ nhen nhé, hoan nghênh đến chứng kiến hạnh phúc của bọn tôi!”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, con mèo trong lòng đã lười biếng ngáp một cái:
“Đừng nghe hai đứa nó khoác lác, nhà anh ta không giải tỏa được đâu.”
Tôi cúi đầu nhìn con mèo một cái, lại ngẩng đầu lên, cười với bọn họ một cách thản nhiên:
“Vậy chúc mừng nhé. Chúc hai người mãi mãi khóa chặt với nhau, ngàn vạn lần đừng đi hại người khác.”
Nói xong.
Mặc kệ sắc mặt hai người tức đến xanh mét, tôi ôm mèo xoay người đi về phía cửa lên máy bay, bước chân nhẹ nhõm đến mức không quay đầu lại.
Đi xa rồi, tôi mới cúi đầu hỏi con mèo trong lòng:
“Tại sao nhà Hoắc Nghiễn không giải tỏa được?”
Con mèo rúc đầu vào khuỷu tay tôi, cằm lười biếng đặt trên móng vuốt:
“Còn mấy tiếng bay cơ, bản mèo phải dưỡng sức. Sau này cô tự khắc sẽ biết.”
12
Những ngày tu nghiệp bận rộn mà phong phú.
Mỗi ngày tôi ngâm mình giữa thư viện và phòng bệnh, đi theo thầy hướng dẫn quan sát phẫu thuật, tham gia hội chẩn. Những thứ học được còn nhiều hơn cả hai năm trước cộng lại.