Chương 4 - Mệnh Phượng Giữa Kinh Thành
Hứa lương đệ sớm đã nghe nói Thái tử phi mời đến một vị cao nhân, ngay cả Thái tử cũng rất coi trọng, tự nhiên không dám đắc tội ta.
Ta nghiêng người nhường đường, cung kính nói: “Lương đệ xin mời.”
Hứa lương đệ lúc này mới dẫn người đi xa.
Liền hai ngày sau đó, ta đều thay thuốc cho Thẩm Minh Châu, trong thời gian ấy không có bất cứ sai sót nào.
Ngày thứ ba, Tiêu Thừa Cảnh lại triệu ta qua Bức tam cung tướng đồ trong thư phòng đã bị hắn lật đến sờn mép.
Người này quả nhiên cẩn trọng.
“Mấy ngày nay Cô đã điều tra, phụ hoàng lần đầu tiên bác bỏ quan viên do Đông Cung tiến cử, chính là năm năm trước. Cô bị thu hồi quyền đốc quản thuế muối cũng là năm năm trước.”
Hắn đặt một xấp tấu chương cũ lên bàn.
Mỗi một phần đều cách thời điểm Thẩm Minh Châu gả vào Đông Cung không xa.
“Nếu sao xúi quẩy thật sự ở Đông Cung, nên trừ bỏ thế nào?”
Ta thăm dò hỏi: “Điện hạ ngay cả là ai cũng chưa tra rõ, đã vội hỏi phải trừ thế nào rồi?”
Tiêu Thừa Cảnh lại định liệu trước: “Trong lòng Cô tự có tính toán.”
Đường vân phụ bật trong lòng bàn tay hắn đã kết vảy mỏng, vốn nên dần dần áp sát đường Ngọc Trụ, nhưng phần cuối lại xuất hiện thêm một đường đỏ mảnh, xéo xẹo cắt về phía cung tử nữ.
Ta rũ mắt.
Tiêu Thừa Cảnh hỏi tiếp: “Nếu có người đã mượn mệnh người khác năm năm, còn có thể trả lại không?”
Không chỉ đích danh, nhưng hai ta trong lòng đều hiểu rõ, người kia chính là Thẩm Minh Châu.
Xem ra trận đổi tướng năm năm trước, ngay từ đầu Tiêu Thừa Cảnh đã biết chuyện.
Khoan đã, không đúng.
Ánh mắt cúi thấp của ta đột nhiên chú ý đến năm ngón tay Tiêu Thừa Cảnh khép lại, lòng bàn tay siết chặt thành quyền. Lại liên tưởng đến dọc đường đi tới, ngoài thư phòng có thêm hai tầng trọng binh canh giữ.
Mồ hôi lạnh toàn thân túa ra.
Hắn đang thăm dò!
“Tạ tiên sinh?”
Trong giọng nói trầm thấp của Tiêu Thừa Cảnh mang theo một tia nguy hiểm.
Ta giả vờ tiếc nuối nói: “Mệnh đã có thể mượn, tự nhiên cũng có thể trả. Nhưng vân phụ bật trong lòng bàn tay điện hạ còn chưa nối xong, trước mắt ta không trừ được ngôi sao xúi quẩy kia, trừ phi điện hạ có thể tìm người đó ra.”
Ánh mắt trên đỉnh đầu càng thêm nóng rực.
Tiêu Thừa Cảnh nheo mắt: “Trên đời còn có chuyện tiên sinh không biết?”
“Tự nhiên là có.”
Ta chỉ vào đường vân phụ bật còn chưa nối xong trong lòng bàn tay hắn.
“Tướng sư nhìn trộm chính là thiên cơ, lại không thể chui vào lòng người khác lục tìm chuyện cũ. Thiên cơ hiện trên cốt tướng và chỉ tay, ta mới có thể lần dấu mà đoán. Nếu có người cất giấu bí mật năm năm, lại không chịu đứng trước mặt ta, thì dù là thần tiên cũng không thể cách không chỉ ra họ tên cho điện hạ.”
Tiêu Thừa Cảnh không nói gì.
Ta tiếp tục nói: “Huống chi mệnh số người thường chẳng qua chỉ là một ngọn đèn, còn mệnh của điện hạ trên thừa tử vi, dưới nối quốc vận Đại Lương. Ta có thể nhìn thấy ngôi sao xúi quẩy kia, là bởi nó đã xâm nhập quan lộc cung của ngài. Nếu lại thuận theo nó mà cưỡng ép suy ra nhân quả năm năm trước, chính là nhìn trộm bí mật hoàng gia.”
“Tổ sư tướng môn sớm đã có giới huấn, kẻ nhìn trộm rồng thì mù, kẻ vọng đoán quốc vận thì chết yểu.”
Tiêu Thừa Cảnh hừ lạnh một tiếng, không biết tin được mấy phần: “Nếu Cô nhất quyết muốn tiên sinh xem thì sao?”
Ta cười khổ nói: “Điện hạ có lệnh, tiểu nhân không dám không theo.”
Ta ngẩng đầu lên, một lần nữa quan sát tướng mạo Tiêu Thừa Cảnh, một tay bấm đốt ngón tay tính toán.
Tiêu Thừa Cảnh hỏi: “Trên mặt Cô lại có điều gì không ổn?”
“Không ở trên mặt.”
Ta đỡ lấy cổ tay hắn, mượn ánh sáng bên cửa sổ xem lại đường chỉ tay.
“Gần đây điện hạ e rằng sẽ gặp một trận huyết quang, máu khởi từ nội trạch, cuối cùng rơi xuống cung tử nữ. Nếu trận huyết quang này ứng nghiệm, quan vận mà ta dẫn về cho ngài cũng sẽ đứt theo.”
Sắc mặt hắn thay đổi.
“Khi nào?”
“Ngay trong mấy ngày tới.”
“Xảy ra trên người ai?”
Đột nhiên, ta như đã tra ra điều gì, bỗng quỳ xuống đất run rẩy: “Tiểu nhân nhìn không ra.”
Ầm!
Tiêu Thừa Cảnh vỗ bàn: “Tiên sinh là nhìn không ra, hay là không dám nói?”
Ta càng cúi đầu thấp hơn, cắn chặt răng không mở miệng.
Tiêu Thừa Cảnh nổi giận: “Người đâu, nhốt tên tướng sĩ giả thần giả quỷ này lại!”
Bên ngoài lập tức có hai thân vệ Đông Cung đẩy cửa tiến vào, kẹp cánh tay ta kéo ra ngoài.
Mồ hôi lạnh trên mặt ta từng giọt từng giọt rơi xuống, may mà ta cược đúng. Thân vệ Đông Cung sớm đã mai phục ngoài thư phòng, chỉ cần ta nói sai một chữ, thứ mất đi chính là cái đầu trên cổ này.
7
Tuy Tiêu Thừa Cảnh nhốt ta lại, nhưng chỉ nhốt trong phòng khách.
Mỗi ngày vẫn cung phụng đồ ăn thức uống đầy đủ cho ta.
Nô tài bên dưới giỏi nhất nhìn chiều gió mà hành sự, cũng không dám làm khó ta.
Ngày tháng cũng xem như thuận lợi.
Ta cũng không sốt ruột, thong thả sống qua ngày, trời nắng thì ra sân phơi nắng, đánh một bài quyền dưỡng sinh.
Nghe nô tài bẩm báo hành tung gần đây của ta, trong lòng Tiêu Thừa Cảnh kinh nghi bất định, tìm mưu sĩ bàn bạc việc này.