Chương 5 - Mệnh Phúc Trạch và Những Số Phận Đan Xen
“Ta cũng không biết người tới đón ta là hắn… Đừng khóc nữa. Ta biết nàng không thích ở cùng Minh Nguyệt quận chúa, nên đã chắn giúp nàng rồi. Ta còn biết nàng thích khóc, khóc trước mặt ta cũng đâu có mất mặt, ta đâu phải chưa từng thấy. Lần trước con mèo nàng cứu sinh mèo con, nàng cũng khóc. Người ta làm mẹ, nàng khóc cái gì?”
Ta lập tức nghẹn lại, cảm xúc cuồn cuộn trong lòng bị câu này chặn đứng, không lên không xuống, ngay cả nước mắt cũng quên rơi.
11
Suốt dọc đường, gió tuyết càng lúc càng dữ, xe đi đi dừng dừng, đường xá gian nan.
Khi đi ngang một thị trấn nhỏ, Lục Văn Ngọc nói bánh nhân thịt ngựa ở đây là tuyệt nhất, nhất quyết tự mình đi mua cho ta nếm thử.
Ta một mình ngồi trong xe đợi hắn.
Bỗng một bàn tay vén rèm xe lên.
Tạ Ngọc Ngôn đứng trong gió tuyết, trong tay cầm một gói bọc giấy dầu, đưa tới, giọng hơi khàn.
“Đây là bánh nhân thịt ngựa… Nghe nói bánh nhân thịt ngựa trên trấn này rất ngon, nàng có muốn…”
Ta cười rất miễn cưỡng:
“Không cần đâu, điện hạ cũng đi mua rồi.”
Tay chàng khựng giữa không trung, chậm rãi thu về, cúi mắt xuống, thần sắc khiến người ta nhìn không rõ.
Im lặng một lát, chàng mới thấp giọng mở miệng:
“Khi ấy ta nhận được thư trong nhà, nói nàng đã định thân với Tam hoàng tử. Lúc đó lòng ta rối loạn, khi đi tiễu phỉ tâm thần bất ổn, không cẩn thận trúng ám tiễn, rơi xuống vách núi… Là Minh Nguyệt cứu ta.”
Đầu ngón tay ta run lên.
Hóa ra chàng bị thương là vì phong thư kia.
Nhưng phong thư đó không phải do ta viết.
“Ta chưa từng viết phong thư ấy.”
Tạ Ngọc Ngôn ngẩng đầu, như có rất nhiều lời muốn nói, lại không biết nói từ đâu.
“Nay ta biết rồi. Là ta đã hiểu lầm nàng… Trường Ca, nàng trách ta không?”
Ta trách chứ.
Trách chàng không tin ta.
Nhưng ta và chàng vốn đều là những người nhạy cảm đa nghi, được mất lo sợ.
Một người sợ bị phụ bạc, một người sợ bị coi khinh, chẳng ai dám bước thêm một bước.
Nói cho cùng, chính tính tình quá giống nhau ấy đã đẩy chúng ta đến đường xa lạ.
Ta cũng muốn hỏi trời cao một câu, vì sao cứ phải trêu ngươi như vậy, nhưng thiên ý xưa nay vô thanh, chỉ để người ta một mình nuốt hận.
Tạ Ngọc Ngôn lại hỏi:
“Điện hạ… đối với nàng có tốt không?”
Ta đang định mở miệng, một giọng nói bỗng xen vào:
“Ngọc Ngôn, sao huynh lại ở đây?”
Là Minh Nguyệt. Nàng ta không biết đã đi tới từ bao giờ, ánh mắt nghi ngờ quét trên người ta một vòng, sau đó khoác lấy cánh tay Tạ Ngọc Ngôn, giọng nũng nịu.
“Chẳng phải huynh đi mua bánh nhân thịt ngựa cho muội sao?”
Tạ Ngọc Ngôn rút tay ra, lui về sau nửa bước.
“Mua rồi. Bên đó chỉ còn phần cuối cùng, ta muốn chia một nửa cho điện hạ… chỉ là điện hạ không có ở đây.”
Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cười tươi kéo chàng về:
“Điện hạ chắc cũng đi mua đồ cho Tống cô nương rồi. Mau về thôi, trời lạnh thế này, lát nữa đầu gối huynh lại đau.”
Ta nhìn bóng lưng hai người sóng vai đi xa, trong lòng chua xót căng đầy đến không nói nên lời.
Không bao lâu sau, Lục Văn Ngọc trở về.
Hắn lấy từ trong ngực ra một gói giấy dầu nhét vào tay ta, đuôi mày mang theo vài phần đắc ý.
“Mau nếm thử xem có ngon không.”
Ta kinh ngạc:
“Chẳng phải nói đã hết rồi sao?”
Hắn hờ hững nói:
“Ta ném bạc ra, bảo chủ quán làm ngay một phần mới.”
“Mau chia cho ta một nửa. Nếu ngon, sau này ta đưa chủ quán về kinh làm đầu bếp.”
12
Suốt dọc đường, Minh Nguyệt rất thích nhân lúc Lục Văn Ngọc không ở đó, mang theo gió tuyết sáp tới bên cạnh ta.
Nàng ta chia cho ta một nửa những thứ Tạ Ngọc Ngôn mua cho nàng, nâng đến trước mặt ta, cười tươi hỏi:
“Có ngon không?”
Lại lộ chiếc vòng trên cổ tay ra, lắc lắc trước mắt ta.
“Có đẹp không? Đây là Ngọc Ngôn đặc biệt tìm cho ta, nói là tín vật định tình đấy.”
Ta cúi đầu nhìn một cái:
“Rất hợp với quận chúa. Hắn nhất định… nhất định rất yêu quận chúa.”
“Đó là đương nhiên.”
Minh Nguyệt ngẩng mặt lên, vui vẻ nói:
“Hắn từng thề trước mặt phụ mẫu ta, đời này chỉ tốt với một mình ta, chỉ cưới một mình ta.”
Ta rũ mắt, khẽ đáp một tiếng:
“Vậy sao?”
Nàng ta lại nhìn ta một cái, như chợt nghĩ tới điều gì, tò mò hỏi:
“Điện hạ không tặng Tống cô nương thứ gì sao?”
Ta lắc đầu:
“Không có.”
Minh Nguyệt “ôi” một tiếng, che miệng lại.
“Ta không nên hỏi nhiều.”
Ta gắng gượng xoa xoa trán:
“Không sao.”
Nàng ta quay đầu, lại lải nhải kể nàng ta và Tạ Ngọc Ngôn quen biết ra sao, tâm ý tương thông thế nào, nói đến mức khiến người ta không thở nổi.
Ta ngồi đó nghe, trái tim như bị cắt đến máu tươi đầm đìa.
Sắp đến kinh thành, Lục Văn Ngọc bỗng nhét cho ta hai chiếc vòng.
Ta ngây người.
Hắn quay mặt đi, giọng cố tỏ vẻ tùy ý:
“Tặng nàng. Chẳng qua chỉ là một cái vòng thôi mà, có người khoe suốt cả đường. Hai chiếc này tốt hơn. Sau này nàng ta lại nói nữa, nàng cứ khoe cho nàng ta xem.”
Ta nhịn không được bật cười:
“Đổi thành ngân phiếu thì tốt biết bao.”
Lục Văn Ngọc làm bộ muốn cướp lại:
“Vậy nàng trả ta đây, ngân phiếu còn có thể thiếu phần nàng sao? Đây chẳng qua chỉ là đồ thêm vào.”
Ta vội che cổ tay:
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: