Chương 1 - Mệnh Phúc Trạch và Những Số Phận Đan Xen
Ta mệnh mang phúc trạch, chuyên vượng người bên cạnh, chỉ hiềm dung mạo lại tầm thường.
Thuở ban đầu, ta cùng tiểu công tử Hầu phủ Tạ Ngọc Ngôn định thân. Không chỉ giúp chàng được phụ mẫu coi trọng, còn khiến chàng thăng liền hai cấp, nhất thời phong quang vô hạn.
Nào ngờ Tam hoàng tử nghe nói đến mệnh cách của ta, nhất quyết muốn cưới ta qua cửa.
Hầu phủ vì cầu tự bảo toàn, vội vàng hủy hôn với ta.
Sau cùng mới biết, Tam hoàng tử chẳng qua chỉ muốn dỗ a tỷ vui lòng, cố ý phá hỏng nhân duyên của ta.
A tỷ cười lạnh:
“Đã mệnh mang phúc trạch, sao lại sa cơ lỡ vận như chó mất chủ vậy?”
Ta đau đớn hoang mang, bèn đến Thanh Vân quán, muốn xin đạo trưởng xem lại mệnh cho mình một lần.
Đi tới chân núi, ven đường có một người ngã gục, cả người bê bết máu, hai chân đều phế, lại chính là vị Thái tử đã bị phế truất kia.
Ta ngồi xổm xuống, vén mái tóc rối trước trán hắn ra, khẽ hỏi:
“Ngươi tin số mệnh không?”
Không đợi hắn đáp, ta nói tiếp:
“Ngày sau nếu ngươi lại bước lên mây xanh có thể cho ta một đời phú quý chăng?”
Dứt lời, ta nhặt ngón út bị nghiền nát của hắn lên, nghiêm túc ngoéo một cái.
“Ngoéo tay thề, trăm năm không đổi.”
Nhân tiện, ta tháo luôn chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay hắn xuống.
Phế Thái tử mấp máy môi:
“Ha…”
1
Gặp được Lục Văn Ngọc quả thật là chuyện ngoài ý muốn.
Khi ấy ta vừa bị hủy hôn, trong lòng u uất như mắc nghẹn, bèn muốn đến Thanh Vân quán, xin Thanh Phong đạo trưởng xem lại mệnh số cho ta một lần.
Chuyện này nói ra thì dài.
Năm ta năm tuổi, đạo trưởng vì một trăm lượng bạc tu sửa đạo quán, từng lừa phụ thân ta rằng nữ nhi này mệnh mang phúc trạch, chuyên vượng người bên cạnh.
Phụ thân nghe xong mừng rỡ, như nhặt được bảo vật, từ đó nâng niu ta hẳn lên.
Cái sân lớn vốn chỉ a tỷ mới được ở, xiêm y gấm vóc vốn chỉ a tỷ mới được mặc, ta cũng được chia một phần không thiếu thứ gì.
Ngay cả món cá chua ngọt trên bàn cơm, đũa đầu tiên cũng gắp vào bát ta trước.
Phụ thân nói, phải để phúc tinh ăn trước.
Ta vốn là thứ nữ, sinh mẫu là người bên ngoài đưa tới để lấy lòng phụ thân. Bà tính tình khiếp nhược, chưa từng dám đi quá một bước, nói quá một lời.
Phụ thân bảo đi đông, bà không dám đi tây. Phụ thân vừa cau mày, bà liền cả ngày hoảng hốt bất an.
Ta từ nhỏ lớn lên dưới ánh mắt như thế, học được cách nhìn mặt đoán ý, cũng học được cách tự khóa miệng mình lại.
Mãi đến sau khi cập kê, ta mới dần dần nhìn rõ, mấy phần tốt đẹp phụ thân dành cho ta, đều là vì cái mệnh này của ta còn hữu dụng.
Trong yến tiệc, gặp ai ông cũng nói nhị nữ nhi nhà mình mệnh mang phúc trạch, vượng phu vượng gia.
Cũng thật trùng hợp, Vĩnh An Hầu phủ vậy mà thật sự động lòng, định ta cho nhị công tử Tạ Ngọc Ngôn.
Tạ Ngọc Ngôn tuy xuất thân Hầu phủ, nhưng không phải trưởng tử dòng chính. Bên trên chàng còn có một huynh trưởng tài giỏi, sớm đã được phong làm thế tử.
Đồ tốt trong nhà qua từng tầng lựa chọn, đến tay chàng thì chẳng còn lại bao nhiêu.
Hầu gia và phu nhân vì muốn xử sự công bằng, mới hứa ta cho chàng.
Nhưng ta dung mạo tầm thường, khi nghe nói đến hôn sự này, trong lòng cứ thấp thỏm không yên.
Tạ Ngọc Ngôn thật sự sinh ra quá đẹp. Mày mắt sáng trong, dáng người cao thẳng, chẳng biết bao nhiêu quý nữ trong kinh âm thầm giấu chàng trong giấc mộng khuê phòng.
Nếu không phải trên người chàng còn chưa có quan chức, chỉ e đã sớm bị nhà cao cửa rộng cướp mất, nào đến lượt ta?
Thế nhưng chàng lại đối với ta vô cùng tốt.
Có một lần, chàng nắm tay ta, dịu giọng nói:
“Thiệt thòi cho nàng rồi, phải gả cho một kẻ không được sủng ái như ta.”
Chàng còn nói, sau này đại ca tập tước, Hầu phủ phân gia, có lẽ chúng ta phải dọn ra ngoài tự lập môn hộ.
Ta an ủi chàng:
“Không sợ, ta có thể vượng chàng.”
Huống chi dọn ra ngoài cũng tốt. Hầu phu nhân tất sẽ ở cùng đại ca chàng, ngược lại chúng ta bớt được rất nhiều câu thúc.
Tạ Ngọc Ngôn nghe xong, ôm ta vào lòng, giọng nói đầy xúc động:
“Trường Ca, có nàng thật là may mắn của ta.”
2
Định thân ba năm, chàng đối với ta chu đáo đến từng li từng tí.
Đêm mưa đưa bánh, ngày nắng tặng trâm, mùa xuân dắt ta đi đạp thanh du hồ, cuối thu cõng ta lên đỉnh núi ngắm hoàng hôn.
Ta ngày đêm mong có thể cùng chàng bên nhau trọn đời, vậy mà hôn sự lại bị kéo dài mãi không xong.
Đại ca chàng còn chưa cưới thê tử, Hầu gia và phu nhân liền lấy cớ huynh trưởng chưa cưới, đệ đệ không tiện đi trước, năm này qua năm khác trì hoãn.
Cũng may Tạ Ngọc Ngôn không chịu thua kém, ba năm ấy làm được mấy việc sai sự, dần dần lọt vào mắt Hoàng thượng.
Đầu tiên chàng giữ chức Binh bộ thị lang, rồi thăng làm Vũ Lâm tướng quân, cuối cùng vậy mà làm tới Binh bộ thượng thư.
Phụ mẫu chàng lúc này mới nhìn chàng bằng con mắt khác. Trong phủ, lời nói của chàng rốt cuộc cũng có vài phần trọng lượng.
Ngay lúc ta tưởng cuối cùng cũng có thể thành thân, Tam hoàng tử Lục Thiềm đến phủ dự tiệc, trong bữa tiệc bỗng nhắc tới mệnh cách của ta.
Hắn cười hỏi Hầu gia, nếu dùng ngọc như ý ngự ban đổi lấy ta, liệu có bằng lòng không.
Hắn muốn cưới ta làm thê tử.
Hầu gia và phu nhân bàn bạc suốt một đêm, cuối cùng vẫn quyết định hủy hôn.
Để phòng Tạ Ngọc Ngôn làm loạn, họ cố ý phái chàng đi nơi khác làm một việc sai sự dài ngày, nói chắc phải hai năm mới có thể trở về.
Ta viết thư hỏi tấm lòng chàng, nhưng không nhận được một phong hồi âm nào.
Thư như đá chìm đáy biển, ta liền hiểu.
Trong lòng chàng, phụ mẫu rốt cuộc vẫn nặng hơn ta.
Là ta trước kia quá coi trọng những ân ái tình phần ấy.
Thế nhưng Tam hoàng tử cũng không thật sự cưới ta.
Người trong lòng hắn là a tỷ của ta.
Màn cầu hôn kia chẳng qua là thay a tỷ trút giận, cố ý phá hỏng nhân duyên của ta mà thôi.
Ta xám xịt trở về nhà.
A tỷ đến tìm ta, giọng điệu mỏng lạnh:
“Chẳng phải nói trong mệnh có phúc sao? Sao vượng được người khác mà lại chẳng vượng nổi bản thân? Nay lại sa cơ lỡ vận chẳng khác nào chó mất chủ.”
Nàng ta còn nói với phụ thân:
“Trường Ca ở nhà bao năm nay, đã từng vượng cho phụ thân chưa? Nàng ta cùng Tạ công tử định thân, người ta là nhờ bản lĩnh của chính mình mới thăng tiến, nàng ta chẳng qua chỉ là mèo mù vớ được chuột chết thôi.”
Phụ thân nghe xong cũng thấy có lý.
Ông lại sợ ta từng bị hủy hôn sẽ cản trở hôn sự của a tỷ, bèn bảo ta thu dọn đồ đạc, đến quê cũ Nhữ Châu ở tạm một thời gian.
Nói là quê cũ, nhưng nhà tổ đã sớm hoang tàn đổ nát.
Tường viện nghiêng đổ, cỏ dại cao đến thắt lưng, ngay cả một tên nô bộc cũng không để lại.
Ta đành tự mình nhổ cỏ thu dọn, bận rộn mấy ngày, trong lòng càng thêm khó chịu.
Bèn chọn một ngày trời trong nắng đẹp lên núi, đi tìm vị đạo trưởng năm xưa, muốn hỏi xem có phải mệnh cách này đã bị phán sai hay không.
Đạo trưởng gặp ta, vẫn giữ bộ dạng cao thâm khó lường, thong thả nói:
“Không sai, không sai. Ngươi vẫn có thể vượng người bên cạnh, chỉ là phải cam tâm tình nguyện thì mới ứng nghiệm.”
Ta nghe xong thì ngẩn ra, chợt bừng tỉnh.
Thảo nào những năm qua đường làm quan của phụ thân cứ bình bình, hóa ra là vì ta không cam lòng, phúc trạch kia chưa từng rơi xuống người ông.
3
Được chỉ điểm xong, ta lại vui vẻ xuống núi.
Nào ngờ đi đến chân núi, lại thấy ven đường có một người ngã gục, cả người bê bết máu, hai chân đều phế.
Ban đầu ta định đi vòng qua.
Cứu hắn thật sự không đáng, phải tốn bạc, mà vừa hay ta lại không có bạc.
Trong thoại bản cũng thường nói, nam nhân bên đường không thể tùy tiện nhặt.
Nhưng khi ta vừa định đi, hắn bỗng khẽ động một cái.
Ánh mắt ta vừa rơi xuống, liền thấy chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay hắn.
Thật khéo, ta từng thấy nó.
Đó là vật cũ của Thái tử Lục Văn Ngọc ngày trước.
Hơn nữa chiếc nhẫn ấy trông rất đáng giá, mà trước mắt ta đang thiếu tiền sửa mái nhà.
Vì thế ta ngồi xổm xuống, vén mái tóc rối trước trán hắn ra.
“Ngươi tin số mệnh không?”
Không đợi hắn đáp, ta lại nói:
“Ngày sau nếu ngươi lại bước lên mây xanh có thể cho ta một đời phú quý chăng?”
Dứt lời, ta nhặt ngón út bị nghiền nát của Lục Văn Ngọc lên, nghiêm túc ngoéo một cái.
“Ngoéo tay thề, trăm năm không đổi.”
Nhân tiện, ta tháo luôn chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay hắn xuống.
Lục Văn Ngọc mấp máy môi:
“Ha…”
Ta chột dạ trong chốc lát, quay người cõng hắn lên, hì hục đưa về nhà.
Hai chân hắn đều phế, ngón tay cũng bị nghiền nát, cứu hắn thật sự tốn không ít bạc.
May mà chiếc nhẫn ngọc kia cầm được giá tốt, trừ hết chi phí, vậy mà vẫn còn dư chút ít.
Trong nhà ta không có nô bộc, việc thay thuốc chỉ có thể tự thân làm lấy.
Lần đầu thay thuốc, ta suýt nữa run tay làm rời cả xương chân khó khăn lắm mới cố định được của hắn.
Y phục khó cởi, ta dứt khoát cắt phăng đi giữa từng tiếng “đừng, đừng” của hắn.
Đến lượt quần, dù sao ta cũng giữ vài phần tôn trọng, tự bịt mắt mình lại, bảo hắn chỉ đâu ta làm đó.
Tay nghề quá sống, không biết va phải chỗ nào, chỉ nghe hắn hít mạnh một tiếng, như thể nơi nào đó lại gãy thêm lần nữa.
Ba tháng sau, chân của Lục Văn Ngọc vậy mà có thể đứng lên, ngón tay cũng có thể hơi cong lại.
Hắn hỏi ta chiếc nhẫn đâu.
Ta thành thật đáp:
“Cầm rồi.”
Lục Văn Ngọc tức đến ngửa người:
“Chiếc nhẫn ấy là tín vật để liên lạc với bộ hạ cũ của ta.”
Tay ta run lên, thức ăn cho gà rơi vãi đầy đất.
Sao không nói sớm!
Nhưng cầm cũng đã cầm rồi, đâu thể chuộc lại được nữa.
Ta tự biết mình đuối lý, may mà còn nhớ hoa văn bên trong chiếc nhẫn, bèn bỏ ba lượng bạc làm một món giả đưa lại cho hắn.
Lục Văn Ngọc cầm món đồ mô phỏng kia, vẻ mặt khó nói nên lời:
“Thứ này có tác dụng sao?”
Ta cây ngay không sợ chết đứng:
“Sao lại không có tác dụng? Bọn họ trung thành với ngươi, chứ đâu phải với chiếc nhẫn này. Hoa văn giống nhau, dẫn người tới rồi, ngươi lộ mặt ra chẳng phải là xong sao? Nhẫn là giả, người cũng đâu phải giả.”
Hắn bị một tràng ngụy biện của ta chọc tức đến lảo đảo.
Ta vội đưa tay đỡ lấy.
Lục Văn Ngọc giao chiếc nhẫn ra ngoài.
Ba ngày trôi qua.
Trên trời chỉ bay qua mười ba con quạ.
Hắn thở dài.
Ta cũng thở dài.
4
Lục Văn Ngọc bỗng hỏi ta:
“Sao nàng lại ở Nhữ Châu? Ta nhớ chẳng phải nàng đã định thân với nhị công tử Tạ gia rồi sao?”
Trong giọng hắn mang theo vài phần hóng chuyện.
Ta không có nghĩa vụ phải nói.
Nhưng ta cũng hóng chuyện mà.
“Chẳng phải ngươi là Thái tử sao? Sao đang yên đang lành lại bị phế? Còn bị đánh gãy cả chân?”
Hai chúng ta nhìn nhau một cái, mỗi người đều tức hừ hừ quay đầu đi, chẳng ai chịu mở miệng trước.
Giằng co hồi lâu, ta đề nghị:
“Oẳn tù tì, ai thua thì nói trước.”
Hắn hừ một tiếng, tùy tiện ra tay, thế mà lại thua.
Lục Văn Ngọc mất mặt, đành cứng da đầu mở miệng:
“Ta bị vu hãm tự ý may long bào, lại bị nói là dùng thuật vu cổ hại phụ hoàng.”
Ta nghe mà hít vào một hơi lạnh.
Trời ạ, tội danh như thế mà vẫn chưa bị chém đầu, đủ thấy Hoàng thượng đối với hắn vẫn còn mấy phần tình phụ tử.
Hắn cụp mắt, giọng hơi khàn:
“Ta thật không ngờ bên cạnh mình lại giấu một kẻ phản bội.”
Ta thấy thần sắc hắn ảm đạm, bèn đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đỉnh đầu hắn, giọng mềm đi đôi chút: