Chương 2 - Mệnh Lệnh Từ Trái Tim

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Có một khoảnh khắc, anh thực sự sợ mất Hứa Niệm.

Bác sĩ run rẩy trả lời:

“Trình tổng, hệ miễn dịch của phu nhân đột ngột tấn công vật nuôi cấy, chức năng gan phổi suy kiệt, có lẽ phải chấm dứt nuôi cấy…”

“Không được!”

Trình Uyên hất mạnh tay ra, từ chối không chút do dự.

“Trái tim còn thiếu ba ngày nữa mới trưởng thành! Bây giờ mổ ra, chức năng không hoàn thiện, Hạ Hạ căn bản không thể sử dụng!”

Phòng bệnh im lặng như tờ.

Tôi đeo mặt nạ oxy, nhìn anh qua một lớp sương mờ.

Người đàn ông luôn miệng nói yêu tôi.

Khi đứng trước lựa chọn sinh tử, anh không hề do dự dù chỉ nửa giây.

Bác sĩ khuyên: “Trình tổng, cơ thể phu nhân thực sự không chịu nổi nữa…”

Trình Uyên ngắt lời:

“Tiếp tục nuôi cấy! Bảo vệ trái tim!”

“Tiêm cho cô ấy loại thuốc miễn dịch mạnh nhất, dùng thuốc tốt nhất, bất kể bao nhiêu tiền, phải chống đỡ cho tôi hết ba ngày này!”

Tôi nhắm mắt, để mặc nước mắt lăn dài.

Thật tốt.

Anh đã tự tay dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong lòng tôi.

Khoảnh khắc mũi kim đâm xuyên da thịt, tôi thầm đưa ra quyết định trong lòng.

Hai ngày tiếp theo, Trình Uyên túc trực bên tôi không rời nửa bước.

Anh bỏ hết công việc, quầng thâm hiện rõ dưới mắt.

Anh tự tay lau mặt, đút nước, nắm tay tôi thức trắng đêm.

“Niệm Niệm, cố lên, sắp xong rồi.”

“Chuyện này kết thúc, em đánh anh mắng anh thế nào cũng được, cầu xin em, nhất định phải cố gắng.”

Nhìn dáng vẻ tiều tụy của anh, tôi chỉ thấy bi ai.

Anh thậm chí không biết rằng tôi đã nghe thấy hết tất cả.

Anh vẫn đang mơ giấc mộng kéo tôi từ cửa tử trở về để tiếp tục đóng vai vợ chồng ân ái.

“Trình Uyên.”

Tôi khó khăn gỡ mặt nạ oxy, giọng yếu ớt.

“Em muốn ăn món ngó sen nếp hoa quế ở phía Nam thành phố. Phải là loại vừa ra lò ấy.”

**【Chương 4】**

Anh sững người, rồi trong mắt bùng lên niềm vui sướng tột độ.

“Được! Anh đi mua ngay! Em đợi anh, anh về ngay!”

Anh đi chưa đầy mười phút, cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra.

Lâm Hạ ngồi trên xe lăn, mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, được y tá đẩy vào.

Cô ta lấy ra một tập tài liệu từ trong ngực, đặt lên đầu giường tôi.

“Cô Hứa, cảm ơn cô.”

Lâm Hạ nhìn tôi, ánh mắt thoáng vẻ thương hại.

“Tôi từng khuyên A Uyên, làm vậy với cô là không công bằng. Nhưng anh ấy nói, con cái sau này có thể có lại, còn cơ hội cứu tôi chỉ có một lần này.”

“Bản cam kết rủi ro phẫu thuật này là do anh ấy ký từ ba tháng trước.”

Tôi nghiêng đầu, nhìn vào những dòng chữ đen trên giấy trắng.

【Nếu xảy ra tình trạng nguy kịch do thải ghép giữa cơ thể mẹ và trái tim nuôi cấy, ưu tiên bảo đảm sự sống sót của trái tim nuôi cấy.】

Phía dưới là chữ ký của Trình Uyên.

Nét bút mạnh mẽ, không một chút do dự.

Tôi lặng lẽ nhìn bản cam kết đó.

Hóa ra, không phải là canh bạc 1%.

Mà ngay từ đầu, tôi đã bị tuyên án tử hình.

“Chị à, chị là người tốt. A Uyên cũng thực sự yêu chị.”

“Anh ấy đã sắp xếp tương lai của tôi và chị đều rất chu đáo.”

Thấy tôi không phản ứng, Lâm Hạ khẽ thở dài, đưa tay muốn chạm vào bụng tôi.

Tôi nghiêng người né tránh.

Nhìn vẻ mặt bi ai của Lâm Hạ, dạ dày tôi cuộn trào buồn nôn.

Họ đều tự cảm động chính mình trong cuộc cứu rỗi biến thái này.

Chỉ có tôi, bị xé toạc ra một cách sống sượng để làm chất dinh dưỡng cho tình yêu vĩ đại của họ.

“Lâm Hạ,” tôi hỏi ngược lại, “Trái tim này, cô dùng có thấy yên lòng không?”

Sắc mặt Lâm Hạ khựng lại, rồi nặn ra một nụ cười thê lương.

“Đây là điều A Uyên nợ tôi, tôi chỉ muốn sống tiếp.”

“Tôi thề sẽ mang trái tim này thay cô ngắm nhìn thế giới này thật tốt.”

“Cút!” Tôi nhắm mắt, không muốn nói thêm một chữ nào.

Lâm Hạ bị y tá đẩy đi.

Tôi rút kim truyền trên mu bàn tay.

Kéo lê cơ thể nặng như chì, tôi xuống giường.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)