Chương 4 - Mệnh Lệnh Của Hầu Gia
Lần trước, ta vẫn còn đi theo Thẩm Vụ đến bái kiến hoàng hậu.
Khi ấy, ta thấp thỏm lo sợ, thậm chí không dám ngẩng đầu.
Hiện giờ chỉ có một mình, ta lại bình tĩnh hơn rất nhiều.
Hoàng hậu tiếp kiến ta tại cung Phượng Nghi.
Bà trẻ hơn rất nhiều so với lần ta nhìn thấy ở kiếp trước. Giữa đôi mày ít đi vài phần đau khổ, lại có thêm mấy phần uy nghiêm.
“Ngẩng đầu lên để bổn cung nhìn xem.”
Hoàng hậu nói.
Ta nghe lời ngẩng đầu.
Bà đánh giá ta một lát, khẽ gật đầu:
“Là một cô nương thanh tú. Lê cao đường ấy do chính tay ngươi nấu sao?”
“Bẩm nương nương, là do dân nữ tự nấu.”
“Phương thuốc từ đâu mà có?”
“Là một vị lão ma ma truyền lại cho dân nữ. Sau này dân nữ tự suy nghĩ rồi thay đổi thêm vài vị dược liệu.”
Ta không kiêu ngạo cũng không tự ti mà trả lời:
“Nhưng dân nữ không hiểu y thuật. Đây chỉ là một phương pháp thực liệu bình thường, có thể làm dịu cơn ho, nhưng dân nữ không dám nói có thể chữa bệnh.”
Những lời này của ta rất có chừng mực.
Trước tiên ta nói rõ khả năng của mình. Ta không phải thần y, chỉ biết vài phương pháp thực liệu.
Như vậy vừa không khiến thái y cảm thấy ta xúc phạm quyền uy của họ, vừa không khiến hoàng hậu ôm kỳ vọng quá cao đối với ta.
Quả nhiên, hoàng hậu lộ ra vẻ hài lòng.
“Ngươi cũng thật thà.”
Bà nói:
“Không giống những lang trung giang hồ kia, ai nấy đều dám bảo đảm có thể chữa khỏi bệnh cho con trai bổn cung. Nếu đã đến rồi, vậy hãy theo bổn cung đến thăm Lục điện hạ.”
Trong tẩm điện của Lục hoàng tử tràn ngập mùi thuốc nhàn nhạt.
Ngài dựa trên nhuyễn tháp, trong tay cầm một quyển sách.
Sắc mặt ngài tốt hơn lần trước ta gặp một chút, nhưng vẫn mang vẻ tái nhợt vì bệnh.
“Sao mẫu hậu lại đến?”
Ngài đặt sách xuống, rõ ràng sửng sốt khi nhìn thấy ta.
“Là cô sao?”
Hoàng hậu cười nói:
“Vị cô nương mà con nhắc đến suốt mấy ngày nay, bổn cung đã mời tới cho con rồi.”
Vành tai Lục hoàng tử đỏ lên một cách khó nhận ra.
“Mẫu hậu nói đùa.”
Ngài khẽ ho hai tiếng.
“Nhi thần chỉ cảm thấy lê cao đường ấy thực sự có tác dụng nên thuận miệng nhắc một câu mà thôi.”
Hoàng hậu nhìn ngài đầy thâm ý nhưng không vạch trần.
“Số lê cao đường con mang về vẫn còn một ít. Bổn cung đã bảo thái y kiểm tra, quả thực là thứ tốt.”
Hoàng hậu ngồi xuống.
“Cô nương, nếu ngươi bằng lòng, bổn cung muốn mời ngươi cách vài ngày lại vào cung một chuyến, nấu lê cao đường cho điện hạ, đồng thời làm thêm một số món ăn nhuận phổi. Ngươi yên tâm, bổn cung sẽ không bạc đãi ngươi.”
Điều ta chờ đợi chính là câu nói này.
“Nương nương có lệnh, dân nữ muôn chết cũng không từ.”
Ta dừng lại một lát.
“Chỉ là dân nữ có một chuyện muốn cầu xin nương nương thành toàn.”
Hoàng hậu khẽ nhướng mày:
“Ngươi nói đi.”
“Gần đây đích mẫu đã định cho dân nữ một mối hôn sự, bắt dân nữ đến Hầu phủ làm thiếp.”
Ta quỳ xuống, sống lưng thẳng tắp.
“Mẫu thân đã mất của dân nữ trước khi lâm chung bắt dân nữ thề rằng tuyệt đối không làm thiếp. Dân nữ không dám làm trái di nguyện của mẫu thân. Cầu xin nương nương thương xót dân nữ, cho dân nữ một con đường sống.”
Vẻ mặt hoàng hậu trở nên vi diệu.
“Hầu phủ? Hầu phủ nào?”
“Phủ An Bình hầu.”
“Thẩm Vụ?”
Hoàng hậu nhíu mày.
Ta cúi đầu, không nói gì.
Hoàng hậu im lặng rất lâu.
Bà đã sống trong hậu cung nhiều năm, chuyện dơ bẩn nào mà chưa từng nhìn thấy?
Một thứ nữ như ta bị đích mẫu sắp xếp đi làm thiếp, bên trong có thủ đoạn gì, có lẽ bà đã đoán được bảy tám phần.
“Bổn cung biết rồi.”
Bà thản nhiên nói:
“Ngươi đứng lên trước đi. Chuyện nấu lê cao đường cho điện hạ, ngươi cứ tiếp tục làm. Còn đích mẫu của ngươi… bổn cung tự có tính toán.”
Có được câu nói này của hoàng hậu, tảng đá lớn trong lòng ta cuối cùng cũng rơi xuống.
Khi ta rời khỏi tẩm điện của Lục hoàng tử, ngài gọi ta lại từ phía sau.
“Nguyễn cô nương.”
Ta quay đầu nhìn ngài.
Ngài dựa vào khung cửa, sắc mặt vẫn hơi tái nhợt, nhưng đôi mắt rất sáng.
“Lê cao đường ấy…”
Ngài nói:
“Thực sự rất ngon.”
Ta sửng sốt, sau đó không nhịn được mà cong khóe môi.
“Điện hạ thích là được. Lần sau dân nữ sẽ mang thêm cho điện hạ.”
8
Khi trở về Nguyễn phủ, trời đã chạng vạng.
Đích mẫu ngồi chờ trong chính sảnh, sắc mặt âm trầm đến mức như sắp nhỏ ra nước.
“Từ khi nào con đã bám được vào cành cao Lục hoàng tử?”
Bà ấy vừa mở miệng đã chất vấn.
“Mẫu thân hiểu lầm rồi.”
Ta cung kính nói:
“Chẳng qua lần trước trên đường đến dự tiệc, con tình cờ gặp Lục điện hạ. Ngài ho rất nặng nên con tiện tay đưa cho ngài một gói lê cao đường. Hôm nay hoàng hậu nương nương triệu con vào cung, chỉ vì muốn con làm vài món ăn nhuận phổi cho điện hạ.”
Đích mẫu nghi ngờ nhìn ta.
Có lẽ bà ấy cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, nhưng nhất thời lại không tìm được điểm bất thường.
“Con đừng cho rằng bám được vào Lục hoàng tử là có thể làm phản trời.”
Bà ấy cười lạnh.
“Thân thể Lục điện hạ yếu ớt, ai biết có thể chống đỡ đến khi nào? Con đừng đặt cược nhầm chỗ.”
Ta rũ hàng mi, không tiếp lời.
Những lời này của đích mẫu tuy cay nghiệt, nhưng ta biết bà ấy đang nói sự thật.