Chương 2 - Mệnh Lệnh Bất Ngờ
Nhưng bỗng nhiên, cổ tôi giật lên một cách quái dị vài lần, con ngươi cũng khó khăn chuyển động, nhìn thẳng vào Lục Nhiên.
Tôi gần như đã dùng hết toàn bộ sức mạnh tinh thần mới giành được khoảnh khắc tự do này từ tay con chip.
Cuối cùng tôi cũng nhìn thẳng vào mắt Lục Nhiên.
Tôi có rất nhiều điều muốn nói, muốn cầu cứu, muốn chất vấn, nhưng tôi đã không còn sức để mở miệng.
Trên mặt truyền đến cảm giác ẩm ướt.
Trong mắt Lục Nhiên lóe qua vẻ sửng sốt:
“Sao lại khóc rồi?”
Sắc mặt chị gái lập tức thay đổi.
Cô ta thò tay vào túi, không biết đã ấn thứ gì.
Tôi chỉ cảm thấy vị trí cấy chip sau đầu truyền đến cơn đau dữ dội như nổ tung.
Giây tiếp theo, ý thức của tôi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng tôi lại khôi phục được một chút ý thức tự chủ.
Mở mắt ra, tôi phát hiện mình đang ngồi trong góc phòng khách.
Trong nhà được trang trí mới hoàn toàn, khắp nơi đều treo bóng bay và dây ruy băng.
Trên băng rôn viết lời chúc mừng con gái yêu Đại Kiều thi đỗ Đại học Thanh Bắc.
Chính giữa bàn đặt giấy báo trúng tuyển.
Thành tích của tôi, gương mặt của tôi, nhưng tên lại là của chị gái.
Khách khứa ra vào không ngớt, vây quanh chị gái chúc mừng.
Khi bố đi ngang qua tôi, ông ném tới một ánh mắt cảnh cáo:
“Hôm nay là ngày vui của chị con, ngoan ngoãn một chút.”
Tôi nghe thấy mình đáp bằng giọng không chút cảm xúc:
“Vâng, bố.”
Bố hài lòng gật đầu:
“Mấy ngày nay đúng là hiểu chuyện hơn nhiều. Con chip đó quả nhiên đáng tiền.”
Khi Lục Nhiên nhìn thấy tôi, trong mắt anh dường như có vài phần không được tự nhiên.
“Tiểu Kiều, chuyện lần này đúng là khiến em chịu thiệt.”
“Cơ thể Đại Kiều vốn không tốt, từ nhỏ lại bị em chèn ép nên tinh thần yếu đuối.”
“Nếu không thể thay em đến Thanh Bắc học, cô ấy sẽ không còn cơ hội thực hiện ước mơ.”
“Em thông minh như vậy, cho dù không vào Thanh Bắc vẫn có thể đi con đường khác.”
“Sau này tốt nghiệp rồi chúng ta kết hôn, em yên tâm ở nhà chăm chồng dạy con cũng không tệ.”
“Tiểu Kiều, em rộng lượng một chút, thông cảm lần này được không?”
Tôi lịch sự gật đầu:
“Được, Lục Nhiên.”
Lục Nhiên thở phào, quay người rời đi.
Anh không phát hiện ngón tay tôi đang cố gắng run lên.
Tôi đang liều mạng…
Cầu cứu anh.
Bữa tiệc diễn ra được một nửa, chị gái dẫn theo vài người bạn thân đến bên cạnh tôi.
“Đấy, các cậu nhìn đi, bây giờ nó chính là nô lệ AI của tớ. Tớ bảo nó làm gì, nó sẽ làm cái đó.”
Người bên cạnh kinh ngạc:
“Đại Kiều đúng là có thủ đoạn thật, đến cả suất vào Đại học Thanh Bắc mà cô ta cũng có thể nhường cho cậu!”
Cũng có người không tin:
“Thật sự dùng tốt như vậy sao? Cậu không khoác lác đấy chứ?”
Chị gái kiêu ngạo nâng cằm:
“Không tin thì tớ chứng minh cho các cậu xem.”
“Tiểu Kiều, dùng con dao gọt trái cây kia cạo tóc của mày đi.”
Tôi trơ mắt nhìn chính mình đứng dậy, cầm con dao gọt trái cây trên bàn rồi cắt sạch tóc mình.
Chị gái và đám bạn ban đầu còn kinh ngạc, sau đó phá lên cười.
Họ phấn khích vô cùng, giống như vừa tìm được một món đồ chơi tuyệt vời.
“Đại Kiều, chơi cái gì kích thích hơn đi. Bảo nó nhảy một đoạn thoát y xem!”
Chị gái khẽ cau mày, nhìn về phía Lục Nhiên ở xa.
Ngay giây tiếp theo, cô ta quay sang tôi, nở nụ cười ác ý mà tôi quen thuộc nhất:
“Cũng được.”
“Để anh ấy nhìn xem mày là loại người gì.”
“Tiểu Kiều, cởi quần áo.”
Chương 4
Khi Lục Nhiên và bố mẹ bị tiếng hò hét của khách khứa thu hút tới, quần áo trên người tôi đã bị cởi mất một nửa.
Cơ thể tôi nghiêm ngặt tuân theo mệnh lệnh của chị gái, thực hiện những động tác nhảy phóng đãng.
Xung quanh có người cười nhạo, có người mắng tôi không biết xấu hổ, cũng có người thích thú cầm điện thoại quay lại.
Bố tức đến mức suýt ngất.
Ông bước nhanh tới, giơ tay tát mạnh vào mặt tôi.
Tôi bị tát ngã xuống đất.
Lục Nhiên với gương mặt méo mó túm tôi dậy:
“Tiểu Kiều, em không biết liêm sỉ đến mức này sao?”
“Chẳng phải chỉ là một suất đại học thôi sao? Em nhất định phải dùng cách mất mặt thế này để trả thù bọn anh à?”
Tôi chậm rãi quay đầu lại.
Để lộ đôi mắt trống rỗng, không chút dao động.
Cái tát của bố rất mạnh, khóe môi tôi vẫn còn vương máu.
Nhưng Lục Nhiên ngẩn người giơ tay lên, dường như muốn chạm vào gương mặt đã sưng cao của tôi.
Thế nhưng giây tiếp theo, tôi đã vùng khỏi anh, đi đến giữa đám đông.
Lắc eo, đẩy hông, xé nốt nửa phần quần áo còn lại trên người.
Có người huýt sáo về phía tôi.
Sắc mặt Lục Nhiên xanh mét, anh cởi áo khoác của mình rồi quấn chặt lấy tôi.
“Đủ rồi! Tiểu Kiều!”
Sắc mặt chị gái âm trầm, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười ngoan ngoãn, tiến lên thân mật ôm lấy tôi:
“Em gái chắc chắn không cố ý đâu. Gần đây nó rõ ràng rất ngoan mà.”
“Lục Nhiên, em đưa nó lên lầu kiểm tra một chút, thay quần áo, xem có phải chương trình xảy ra vấn đề không.”
Móng tay chị gái gần như bấm vào cánh tay tôi, kéo tôi một mạch về phía tầng hai.
Nụ cười ngây thơ trên mặt cô ta hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vẻ độc ác.
“Dựa vào đâu? Dựa vào đâu bất kể tao làm gì, bố mẹ vẫn không chịu hoàn toàn từ bỏ mày?”