Chương 1 - Mệnh Cách Bèo Trôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Năm thứ bảy kể từ khi quân vương đoạt thê tử của thần tử, Tiêu Cảnh Uyên thay lòng.

Chỉ vì cô nương trẻ kia nói một câu:

“Chuyện tình cảm, ta không muốn chia sẻ với người khác.”

Tiêu Cảnh Uyên liền muốn giải tán toàn bộ hậu cung.

Những phi tần khác đều được đưa về những gia tộc quyền quý nơi họ sinh ra.

Chỉ còn lại ta, một cô nhi.

Một sớm ân sủng tan biến, ta chẳng biết phải đi đâu về đâu.

Cô nương trẻ kia đưa ra chủ ý.

“Chi bằng vật về chủ cũ!”

Tiêu Cảnh Uyên gật đầu.

Nhưng vị tiểu tướng quân từng cưới ta năm xưa đã sớm có người mới trong lòng, từ chối thẳng thừng:

“Lâm cô nương đã vào cung thì từ lâu đã đường ai nấy đi với Bùi mỗ, đương nhiên không có đạo lý lại đón về Bùi phủ.”

1

Bùi Chiếu từ nhỏ đã tòng quân, giọng nói vang dội.

Mấy lời ấy nện xuống đất.

Quá mức nghiêm túc.

Khiến cô nương đang được Tiêu Cảnh Uyên nâng niu nơi đầu quả tim cười đến run rẩy trong lòng hắn.

“Ta đến là để thương lượng với Bùi tướng quân, tướng quân không cần nghiêm túc như vậy. Nhưng lời tướng quân nói cũng có lý, đã chia lìa rồi, sao có thể lại đưa người về được?”

Không ai cho ta cơ hội lên tiếng.

Toàn bộ tâm trí Tiêu Cảnh Uyên đều đặt trên cô nương trong lòng, không muốn lãng phí thời gian vì ta.

Hắn qua loa nói:

“Vậy thì cứ ném vào lãnh cung nuôi đi?”

Đó chẳng phải kết cục tốt đẹp gì.

Nhưng vẫn khiến cô nương kia sợ đến mức ngừng cười.

Ánh mắt nàng chuyển sang ta.

Ta nhận ra một tia căm hận thoáng qua.

Nhưng rất nhanh nàng đã giấu đi, biến thành một câu nũng nịu:

“Nhưng tỷ tỷ từng được Bệ hạ sủng ái lâu như vậy, ta không thể chấp nhận tỷ tỷ vẫn ở lại trong cung. Nghe nói tỷ tỷ đến từ Bắc Cảnh, chi bằng đưa tỷ tỷ trở về cố hương đi. Cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của tỷ tỷ.”

“Bắc Cảnh…”

Tiêu Cảnh Uyên do dự trong chốc lát.

Có lẽ hắn nhớ đến chuyện man tộc gần đây xâm lấn, Bắc Cảnh chiến hỏa liên miên.

Hoặc có lẽ hắn nhớ đến những giọt nước mắt của ta dưới ánh trăng sau một lần giật mình tỉnh khỏi ác mộng.

Khi ấy, Tiêu Cảnh Uyên còn sủng ái ta.

Giọng hắn khi hỏi tràn đầy quan tâm.

“Nhạc Nhi, sao vậy?”

Ta kể cho hắn nghe cơn ác mộng ám ảnh mình.

“Bệ hạ, thần thiếp mơ thấy mình lại trở về cố hương, nhưng thần thiếp không thích nơi đó. Phụ thân và mẫu thân của thần thiếp đều chết ở Bắc Cảnh, thần thiếp không muốn đặt chân đến vùng đất đau lòng ấy nữa.”

Ánh mắt Tiêu Cảnh Uyên đầy thương tiếc, hắn từng hứa với ta:

“Không về nữa. Trẫm sao có thể để Nhạc Nhi đau lòng thêm?”

Cho nên trong khoảnh khắc ấy, ta vẫn ôm một tia may mắn.

Nhưng ta quên rằng từ xưa đến nay, người ta chỉ nghe tiếng người mới cười.

Cô nương kia chỉ cần hừ hừ mấy tiếng.

Tiêu Cảnh Uyên đã không chống đỡ nổi, lập tức đồng ý.

“Vậy cứ làm theo lời Nguyễn Nguyễn, đưa Lâm Nhạc về Bắc Cảnh.”

Một nơi núi cao đường xa.

Một đi, e rằng chính là vĩnh biệt.

Ta muốn nói gì đó, nhưng lại nhìn thấy Bùi Chiếu đứng bên cạnh đang cụp mắt.

Bình tĩnh đến mức chẳng nổi lên một gợn sóng.

Ta chợt nhớ đến ngày hắn đưa ta vào cung.

Khi ấy hắn cũng cụp mắt.

Chỉ là hôm đó, trong mắt hắn còn có một chút không nỡ.

Hắn đứng ngoài xe ngựa thở dài.

“Sấm sét hay mưa móc đều là thiên ân. Thế sự vô thường, Nhạc Nhi, cuối cùng chúng ta vẫn không thắng nổi bàn tay xoay chuyển vận mệnh.”

Nhưng khi vận mệnh một lần nữa đưa ta trở lại bên cạnh hắn.

Ta mới biết, hóa ra hắn cũng biết phản kháng, cũng biết từ chối.

Trên cao đường bệ, dưới chân quân vương.

Một người ngồi, một người đứng.

Hai nam nhân ấy.

Dường như đều từng có tình với ta.

Nhưng thứ tình ấy lại mỏng như mây thu, gió thổi một cái liền tan.

Cuối cùng hóa thành hai tiếng nặng trĩu:

“Tạ chủ long ân.”

Lay động số phận của ta.

2

Cô nương trẻ.

Cũng không đúng.

Vài ngày nữa, ta nên gọi nàng một tiếng Hoàng hậu nương nương rồi.

Nàng ngồi trên cao, ban phát lòng thương hại cho ta.

“Lâm tỷ tỷ chắc hẳn nhớ quê lắm, ta cũng không tiện giữ tỷ lại. Tỷ sớm trở về Bắc Cảnh đi.”

Nàng cho phép ta trở về Thư Ninh cung thu dọn.

Nhưng Thư Ninh cung rộng lớn từ lâu đã bị nàng lấy cớ “thưởng ngoạn” mà dọn sạch.

Chỉ còn vài bộ y phục nàng chướng mắt.

Dùng túi vải bọc lại, cũng chỉ được một bọc nhỏ.

Giống hệt khi ta vào cung.

Năm đó Bùi Chiếu nói trong cung kỳ trân dị bảo nhiều vô số, ta lại được Bệ hạ coi trọng, nên hắn không chuẩn bị gì cho ta mang vào cung.

Ta chỉ mang theo bộ giá y mẫu thân để lại.

Đến lúc xuất cung, vẫn chỉ là một bọc y phục nhỏ.

Chớp mắt một cái.

Đã bảy năm trôi qua.

Không có người quen nào đến tiễn.

Chỉ có một tiểu thái giám dẫn ta đi qua con đường cung dài hun hút.

Ta quay đầu, nhìn mái ngói xanh tường son.

Lại xuyên qua tường son nhìn vào tầng tầng cung điện, nhớ đến những năm tháng từng được Tiêu Cảnh Uyên nâng niu sủng ái.

Nhưng ta không nhìn thấy điểm cuối của số mệnh.

Thân đã hai lần xuất giá.

Giờ lại sắp bị đưa về Bắc Cảnh.

Ta khó tránh khỏi nhớ đến mười lăm năm trước.

Ngày sinh thần năm ta mười hai tuổi, một lão hòa thượng đầu lở mắt mù từng để lại lời sấm.

“Kỳ lạ thay, kỳ diệu thay, cô nương này mang mệnh cách cực kỳ tôn quý, nhưng thân thế lại như bèo trôi.”

Hôm ấy mẫu thân đuổi lão hòa thượng kia đi.

Nhưng người không đuổi được vận mệnh.

Năm ta mười ba tuổi, phụ thân chết trận.

Năm mười lăm tuổi, mẫu thân cũng chết trên chiến trường.

Trước khi qua đời, mẫu thân giao ta cho tâm phúc mà người tin tưởng nhất, Bùi Chiếu.

Bùi Chiếu từng hứa sẽ ở bên ta trọn đời.

Nhưng khi Tiêu Cảnh Uyên cướp ta đi ngay trong cung yến, hắn lại không nói lấy một lời.

Ta từng nghĩ chỉ cần trở thành Quý phi thì có thể cầu được bình an.

Yêu hay không yêu, không quan trọng.

Ta nhận mệnh.

Nhưng cuối cùng, ân sủng vẫn tan hết.

Ta lại giống như bèo trôi.

3

Tiểu thái giám tiễn ta an ủi:

“Nương nương không cần quá đau lòng, nô tài biết nương nương thông tuệ đến Bắc Cảnh chắc chắn cũng có thể tìm được đường sống.”

Lời hắn thật lòng mang theo thương xót.

Ta quay đầu.

Bắt gặp một đôi mắt đầy lo lắng.

Cùng bàn tay lén nhét cho ta lương khô và bạc vụn.

Lúc ấy ta mới muộn màng nhớ ra, hắn chính là tiểu cung nhân năm xưa ta tiện tay cứu khỏi tay Vương đại thái giám.

Hóa ra trong cung cũng có chân tình khác.

Một người như hắn còn quan tâm ta có được ăn no hay không hơn cả người từng cùng ta đầu gối tay ấp.

Túi lương khô nặng trĩu.

Còn nặng hơn cả bọc hành lý sau lưng ta.

Nhưng ta lại cảm thấy như được giải thoát.

Ta muốn mở miệng.

Rồi lại phát hiện có những chuyện quá nặng nề.

Cuối cùng chỉ khẽ bật cười.

Đúng lúc có chim sẻ bay khỏi lồng.

Cuối cùng ta chỉ nói một câu:

“Cảm ơn, ta sẽ nhớ ngươi.”

4

Cô nương kia quyết tâm đuổi ta đi.

Vừa đến cửa cung đã có thị vệ hộ tống ta đi về phía bắc.

Lúc rời kinh, ta cũng từng quay đầu nhìn lại.

Nhưng đúng như dự liệu, người qua kẻ lại đông đúc, không một ai dừng chân vì ta.

Ta không nên lưu luyến.

Bắc Cảnh tuy giá rét khắc nghiệt.

Nhưng nơi đó chôn cất những người thân nhất của ta.

Nếu ta đến trước mộ phụ thân, mẫu thân khóc một trận.

Có lẽ sẽ có một bông tuyết rơi xuống vai ta.

5

Đường đi vạn dặm.

Đến lúc ấy ta mới phát hiện tình hình Bắc Cảnh còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng rất nhiều.

Ta cũng chợt hiểu ánh mắt do dự khi ấy của Tiêu Cảnh Uyên.

Để đổi lấy niềm vui của cô nương kia, hắn đã dứt khoát đẩy ta lên một con đường chết.

Mười bảy châu Bắc Cảnh đã mất quá nửa.

Vô số nạn dân chạy về phía nam.

Tám thị vệ do cô nương nơi đầu quả tim của Tiêu Cảnh Uyên sắp xếp cho ta bị dòng nạn dân xô đẩy, rồi lạc mất ta.

Ta còn muốn đi tìm.

Nhưng vừa bước một bước đã ngã nhào.

Lúc ấy ta mới chợt nhận ra, đó không phải đi lạc.

Ta nhớ đến tia căm hận và oán độc thoáng qua trong mắt cô nương kia ở lần gặp cuối.

Nàng đâu chỉ không muốn ta ở lại trong cung?

Nàng thậm chí còn không muốn ta sống trên đời.

Nhưng ta không muốn chết.

Cho dù số mệnh như bèo trôi.

Mẫu thân từng nói:

“Nhạc Nhi, phải sống tiếp.”

Chỉ cần sống mới có hy vọng.

Nhưng ta không an toàn.

Dung mạo xinh đẹp trong thời loạn sẽ biến thành lá bùa đoạt mạng đáng sợ.

Ta đành thay y phục của nạn dân, bôi bẩn mặt, giả làm nam tử trà trộn trong đám lưu dân.

Nhưng một nam tử dáng người mảnh khảnh trong thời loạn thì có thể an toàn được sao?

Chỉ một phút bất cẩn.

Ta đã bị kéo vào rừng rậm, bị bịt miệng mũi, không thể kêu thành tiếng.

Tên nam nhân cao lớn thô kệch cười đầy dâm tà.

“Tuy là nam nhân mà lại có mấy phần dáng vẻ nữ nhi, cứ để ta sướng một phen đã. Xong rồi uống thêm bát canh dê hai chân cho ấm bụng. Thế đạo khốn kiếp này không cho ta làm người, vậy ta làm ác quỷ…”

Tiếng cười quá chói tai, vang vọng bên tai ta.

Khi y phục suýt bị xé tung, ta dùng con dao găm giấu trong tay áo giết một người.

Hắn giãy giụa một chút.

Ta rút dao ra, lại đâm xuống.

Ta không nhớ mình đã đâm bao nhiêu nhát.

Ta chỉ biết máu người đàn ông ấy nóng bỏng, còn thân thể hắn dần lạnh đi.

Không ai phát hiện.

Ta rửa sạch máu trên mặt ở bờ sông nhỏ, rồi lại trét bùn lên.

Ta đợi trời trong núi tối hẳn.

Mới đi ra ngoài.

Nhưng giữa đám lưu dân, ta lại nghe được tin Bùi tướng quân đang tìm kiếm người thê tử kết tóc của mình.

Bùi Chiếu sao?

Vậy người thê tử kết tóc hắn đang tìm là ai?

Ta hỏi thăm đám lưu dân.

Mọi người kẻ một câu người một câu, ghép lại được đại khái dáng vẻ.

“Ta từng thấy tranh vẽ trên tường thành Vọng Châu, là một người đẹp như tiên nữ.”

“Ta cũng từng thấy! Quả thật rất đẹp, chẳng trách có thể gả cho tướng quân hưởng phúc!”

“Đúng! Mắt tướng quân phu nhân vừa to vừa long lanh, dưới mắt còn có một nốt ruồi đỏ cực kỳ quyến rũ.”

Người nọ vừa nói, vừa tình cờ nhìn thấy ta.

Nàng kích động giơ tay, chỉ vào mặt ta.

“Giống nốt này.”

Trong lòng ta giật thót, theo bản năng muốn che nốt ruồi lệ dưới mắt.

“Gương mặt cũng có mấy phần giống.”

Nữ tử kia tiếp tục cảm thán:

“Đáng tiếc ngươi là nam tử, nếu không ta còn tưởng ngươi chính là người mà Bùi tướng quân đang tìm.”

Ta lắc đầu.

“Thiên hạ người giống người rất nhiều, đáng tiếc số mệnh lại chẳng giống nhau.”

Gương mặt ta đã phong trần vì đường xa.

Giọng nói cũng vì lâu ngày dãi gió dầm sương mà trở nên khàn khàn khó nghe.

Không ai phát hiện ra.

Đề tài lại quay về tình hình Bắc Cảnh.

Nhưng ta đã không nghe lọt nữa.

Bóng đêm phủ kín rừng núi.

Đã qua giờ dùng bữa từ lâu.

Nhưng lấy đâu ra thức ăn?

Người chịu được thì ăn rễ cây vỏ cỏ.

Người không chịu nổi thì chết đi, rất nhanh sẽ biến thành một bát canh nóng trong nồi.

Ta không đành lòng.

Chỉ có chút cỏ trong bụng chưa tiêu hóa hết miễn cưỡng giúp ta cầm cự.

Khi đói đến đầu óc choáng váng, ta tựa vào thân cây khô, nhìn ánh lửa bập bùng trước mắt.

Ta tự hỏi, bức họa kia thật sự là gương mặt của ta sao?

Nếu thật sự là ta, vậy tại sao lúc trước Bùi Chiếu từ chối đón ta về Bùi phủ, sau đó lại tìm kiếm?

Ta không nhìn thấu.

Nhưng phải hay không phải đã không còn quan trọng.

Đi theo lưu dân xuống Thanh Châu là một con đường không thấy điểm cuối.

Chưa nói đến chuyện làm sao sống sót.

Cho dù thật sự sống được đến Thanh Châu, một nữ tử không nơi nương tựa như ta phải sinh tồn thế nào?

Ta phải tìm được Bùi Chiếu.

Một lần nữa tìm đường sống cho mình.

Ta đổi hướng, men theo đường đi về phía bắc.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng