Chương 12 - Mẹ tôi và quyết định ly hôn bất ngờ
Tôi đưa mẹ đi khám tổng quát ở bệnh viện. Bà bị viêm khớp và đau dạ dày nhiều năm, cần điều trị tử tế. Tôi cũng đến trường của Chu Lạc, nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm, giải thích tình hình gia đình và mong thầy cô quan tâm đến tâm trạng của con nhiều hơn. Giáo viên rất thông cảm và hứa sẽ để ý sát sao.
Tôi còn ghé ngân hàng, rà soát lại toàn bộ khoản tiết kiệm và sản phẩm tài chính đứng tên mình, đồng thời làm công chứng rõ ràng.
Tôi dùng máy tính, nhập lại từng khoản chi tiêu trong cuốn sổ của mẹ, kèm theo ước tính giá thị trường và các điều khoản pháp luật liên quan.
Tất cả giấy tờ nhà đất, sao kê ngân hàng, ghi âm cuộc gọi, và ảnh chụp màn hình từ camera khi bố mẹ chồng đến công ty gây rối — tôi gom hết thành một tập tài liệu điện tử logic rõ ràng, mã hóa rồi gửi cho Lý Vi.
Hai ngày đó, tôi giống như một người lính chuẩn bị ra trận, lạnh lùng, hiệu quả, sắp xếp từng món vũ khí một cách chỉn chu.
Chu Dịch tìm mọi cách liên hệ với tôi, gửi email, nhờ bạn bè chuyển lời, nhưng tôi không phản hồi gì.
Tôi biết, thời gian dành cho anh ta và gia đình kia không còn nhiều nữa.
Đêm ngày thứ ba, sau khi mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi, tôi dùng một số điện thoại mới, gửi cho Chu Dịch một tin nhắn cuối cùng.
“Chu Dịch, tôi cho anh bốn mươi tám tiếng. Hai lựa chọn.”
“Thứ nhất, anh ra đi tay trắng. Căn nhà này để lại cho tôi, quyền nuôi con thuộc về tôi, anh phải chu cấp năm ngàn tệ mỗi tháng đến khi con học xong đại học. Đồng thời, anh và bố mẹ anh phải viết thư xin lỗi mẹ tôi về mọi chuyện suốt mười lăm năm qua và bồi thường một lần ba mươi vạn tệ cho bà vì công sức và tổn thương tinh thần. Ký thỏa thuận, chúng ta ly hôn trong hòa bình.”
“Thứ hai, nếu không đồng ý, bốn mươi tám tiếng sau, luật sư của tôi sẽ chính thức đệ đơn lên tòa. Tất cả chứng cứ trong tay tôi sẽ trở thành tài liệu trước tòa. Đến lúc đó, thứ anh mất đi, có thể sẽ không chỉ là căn nhà này.”
“Quyền lựa chọn là của anh. Đây là lần cuối cùng tôi cho anh thể diện.”
Tin nhắn gửi đi thành công.
Tôi tắt điện thoại, nhìn ra màn đêm sâu thẳm ngoài cửa sổ, thở ra một hơi thật dài.
13
Tin nhắn tôi gửi đi giống như một quả bom dẫn đường chính xác, nổ tung giữa thế giới của Chu Dịch.
Khoảnh khắc nhìn thấy tin đó, não anh ta trống rỗng trong giây lát. Theo phản xạ, anh gọi lại số lạ kia, nhưng chỉ nghe thấy giọng nữ máy móc lạnh lùng: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Anh ta lại dùng số điện thoại của bố mẹ, bạn bè để gọi, kết quả vẫn như vậy.
Thẩm Tĩnh đã hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc trực tiếp với anh ta.
Anh ta dán mắt vào đoạn văn lạnh băng trên màn hình, đọc đi đọc lại. Mỗi chữ như một thanh sắt nung đỏ, thiêu cháy tận linh hồn.
Ra đi tay trắng.
Bồi thường ba mươi vạn.
Xin lỗi bằng văn bản.
Trợ cấp nuôi con năm ngàn.
Mỗi điều kiện đều đủ khiến anh ta sụp đổ, vậy mà Thẩm Tĩnh lại gói ghém hết thành một “giá hòa bình ly hôn”, đặt thẳng trước mặt anh ta.
Anh ta cảm thấy cổ họng khô khốc, tim đập loạn lên, một luồng khí lạnh từ gan bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Đây không phải đe dọa.
Mà là tuyên án.
Anh ta phát điên, lao ra khỏi căn nhà trống không, lái xe thẳng trong đêm tới nhà anh trai Chu Khải, nơi bố mẹ đang tạm trú.
Khi anh ta xông vào, cả nhà Chu Khải đều đã ngủ. Chỉ còn bố mẹ anh ta vẫn ngồi ở phòng khách xem tivi, vừa xem vừa nguyền rủa tôi.
“Con đàn bà độc ác đó, tôi không tin nó dám không quay về! Lạc Lạc vẫn còn trong tay nhà họ Chu chúng ta, nó trốn được đi đâu!” Mẹ chồng nghiến răng nghiến lợi nói.
“Chờ nó quay về, phải bắt nó quỳ xuống xin lỗi!” Bố chồng hít mạnh điếu thuốc, giọng đầy giận dữ.
Chu Dịch nhìn hai người vẫn đang đắm chìm trong giấc mộng chiến thắng của họ, một cơn phẫn nộ đầy tuyệt vọng và mỉa mai bỗng cuộn trào trong lòng.
“Đừng mơ mộng nữa!” Anh ta gào lên, giọng vỡ cả vì quá kích động.
Bố mẹ anh ta bị tiếng hét làm cho giật mình, trố mắt nhìn anh.
Chu Dịch ném điện thoại lên bàn trà trước mặt họ. “Tự mà xem! Xem con dâu tốt của hai người đã chuẩn bị những gì cho tôi!”
Mẹ chồng run rẩy cầm điện thoại lên, dí sát vào mắt. Bố chồng cũng chồm tới nhìn.
Phòng khách lập tức rơi vào im lặng chết chóc.
Chỉ còn tiếng thở ngày một gấp gáp của mẹ chồng vang lên.
“Ba mươi vạn… Nó dám… Nó dám đòi ba mươi vạn?!” Tiếng thét của mẹ chồng như xé toạc màn đêm, khiến Chu Khải và chị dâu trong phòng ngủ cũng giật mình tỉnh dậy.
“Nó điên rồi à? Nó cướp tiền à? Chúng ta lấy đâu ra ba mươi vạn mà đưa nó!”
Mặt bố chồng cũng tái xanh chỉ tay vào điện thoại, tay run đến mức không kiềm được: “Ra đi tay trắng… nhà, nhà phải đưa hết cho nó? Dựa vào cái gì? Đó là nhà của con trai tôi mà!”
Chu Dịch nhìn thấy gương mặt tham lam và xấu xí của họ chỉ biết lo tiền với nhà, cười – một nụ cười còn thê thảm hơn cả khóc.
“Dựa vào cái gì à? Dựa vào việc hai người đến tận công ty cô ấy gây rối! Dựa vào việc hai người ép cô ấy phải dắt con dọn đi trong đêm! Dựa vào việc chúng ta bây giờ, chẳng còn lá bài nào đủ để uy hiếp cô ấy nữa!”
“Lạc Lạc! Còn có Lạc Lạc!” Mẹ chồng như vớ được cọng rơm cứu mạng, hét lên.
“Lạc Lạc?” Chu Dịch cười cay đắng, lắc đầu, “Cháu đích tôn của hai người, chính miệng nói với tôi, nó ủng hộ mẹ nó ly hôn với tôi. Nó nói, mười lăm năm qua trong lòng nó chỉ có bà ngoại, không có hai người.”
Một đòn chí mạng.
Bố mẹ chồng như bị rút cạn sinh lực, ngồi phịch xuống ghế sofa, mặt mày xám ngoét.
Chu Khải và chị dâu mặc đồ ngủ đi ra khỏi phòng, ngơ ngác nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt.
“Có chuyện gì vậy? Nửa đêm nửa hôm ồn ào cái gì thế?” Chu Khải cau mày hỏi.