Chương 1 - Mẹ tôi và quyết định ly hôn bất ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẹ tôi đã giúp tôi chăm con suốt 15 năm trời.

Từ khi tôi còn ở cữ cho tới lúc con vào cấp hai, không nghỉ một ngày nào.

Trong suốt 15 năm đó, bố mẹ chồng chưa từng giúp một ngày.

Cho đến tháng trước, họ bất ngờ gọi điện nói muốn chuyển tới sống để an dưỡng tuổi già.

Chồng tôi nghe xong liền bàn với tôi chuyện nhường phòng.

Tôi nhìn mẹ mình đang bận rộn trong bếp, bình tĩnh buông bốn chữ:

“Tôi muốn ly hôn.”

Bố mẹ chồng nghe xong, đến cả điện thoại cũng suýt tuột khỏi tay.

Giọng Chu Dịch vang lên từ phòng khách, mang theo sự hào hứng không giấu nổi.

“Tĩnh Tĩnh, bố mẹ anh nói tháng sau sẽ dọn qua ở cùng mình.”

Tôi đang thái rau trong bếp.

Miếng bí đao lăn tới mép thớt, dừng lại.

Mẹ tôi đang rửa chén ở bồn nước cạnh bên, quay lưng lại với tôi, vai hình như khựng lại một chút.

“Tính ở phòng nào?” – tôi hỏi, giọng thản nhiên.

“Thì phòng mẹ mình đó, phòng đó hướng nắng đẹp.” – Chu Dịch trả lời, như thể chẳng suy nghĩ gì.

“Mẹ mình dọn qua phòng của Lạc Lạc ở tạm, chen một chút cũng được.”

“Đợi Lạc Lạc lên đại học, phòng cũng trống rồi còn gì.”

Anh ta nói nhẹ như không, cứ như là chuyện hiển nhiên vậy.

Tôi đặt con dao xuống, lưỡi dao chạm vào thớt kêu một tiếng lanh lảnh.

Động tác rửa chén của mẹ tôi cũng ngừng lại.

Tôi lau tay, bước ra khỏi bếp.

Chu Dịch đang ngồi trên sofa, cầm điện thoại, mặt cười rạng rỡ.

Có vẻ cuộc gọi vẫn chưa kết thúc.

Anh ta thấy tôi liền nháy mắt ra hiệu, chỉ vào điện thoại, ý bảo tôi lại nói vài câu với bố mẹ chồng.

Tôi nhìn anh ta.

Nhìn gương mặt sắp bốn mươi mà vẫn còn trơn láng ấy.

Nhìn bóng lưng mẹ tôi khom khom trong bếp.

Bà đã sống trong căn nhà này, làm bảo mẫu cho gia đình tôi suốt mười lăm năm.

Từ lúc tôi ở cữ, cho đến khi con trai tôi – Chu Lạc – học lớp 8.

Mười lăm năm.

Bố mẹ chồng chưa từng mua nổi một bịch tã.

Bây giờ họ già rồi, chỉ một cú điện thoại là muốn tới hái trái ngọt.

Còn muốn đuổi mẹ tôi ra khỏi căn phòng bà đã ở suốt mười lăm năm qua.

“Chu Dịch.” – tôi lên tiếng.

“Hả? Mau lại đây, mẹ anh muốn em nghe điện thoại.” – anh ta cười, thúc giục.

Tôi bước đến trước mặt anh, nhìn thẳng vào mắt.

“Chúng ta ly hôn đi.”

Nụ cười trên mặt Chu Dịch đông cứng lại.

Anh ta vẫn cầm điện thoại như pho tượng sáp.

Đầu dây bên kia, tiếng bà mẹ chồng the thé vọng ra từ loa.

“Thẩm Tĩnh, cô nói gì? Cô dám nói lại lần nữa xem!”

Tôi không để ý đến bà ta.

Tôi chỉ nhìn Chu Dịch.

Miệng anh ta mấp máy, nhưng không phát ra được tiếng nào.

Sự sững sờ trong mắt anh dần biến thành không thể tin nổi.

Đầu dây bên kia vẫn om sòm.

“Trời đất đảo lộn rồi! Chu Dịch, anh nhìn xem anh cưới phải thể loại vợ gì đây!”

“Chúng tôi nói chuyển qua dưỡng lão một chút mà cô ta đòi ly hôn!”

“Cái này là lời người nói ra được sao!”

Tôi rút điện thoại khỏi tay Chu Dịch.

Tay anh ta cứng đờ, tôi vừa rút là lấy được ngay.

Tôi đưa điện thoại lên, nói từng chữ một.

“Đúng, là tôi nói đấy.”

“Nếu hai người bước chân vào nhà này nửa bước, tôi sẽ lập tức đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn.”

“Tôi nói được làm được.”

Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.

Ném điện thoại trở lại ghế sofa.

Cả phòng khách im phăng phắc như tờ.

Không biết từ lúc nào, mẹ tôi đã từ bếp bước ra, đứng ở cửa, hai tay vò lấy vạt tạp dề, vẻ mặt luống cuống.

Chu Dịch cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.

Yết hầu anh ta lên xuống rõ rệt.

“Thẩm Tĩnh, em điên rồi à?”

“Em có biết mình đang nói cái gì không?”

Tôi gật đầu.

“Tôi biết.”

“Tôi rõ hơn bất cứ lúc nào.”

Tôi chỉ vào căn phòng mẹ tôi đang ở.

“Mười lăm năm.”

“Mẹ tôi sống ở đây mười lăm năm, nuôi con giúp chúng ta, lo hết việc nhà.”

“Còn bố mẹ anh thì sao?”

“Họ thậm chí còn chẳng biết Lạc Lạc năm nay học lớp mấy.”

“Giờ chỉ một câu, là muốn mẹ tôi dọn đi để họ vào ở dưỡng già?”

“Chu Dịch, anh thấy như vậy hợp lý không?”

Anh ta né tránh ánh mắt tôi.

“Anh… bố mẹ anh cũng là bất đắc dĩ thôi.”

“Họ già rồi, sức khoẻ không tốt.”

“Chẳng lẽ vì vậy mà em nói đến mức ly hôn?”

“Ly hôn là nghiêm trọng vậy sao?”

Tôi cười.

Tiếng cười vang lên giữa căn phòng trống trải nghe đến gai người.

“Chu Dịch, trong lòng anh, mười lăm năm mẹ tôi bỏ ra… rẻ rúng đến vậy sao?”

“Trong lòng anh, bố mẹ anh đương nhiên có quyền đến chiếm chỗ mẹ tôi?”

“Vậy tôi thì sao?”

“Tôi là cái gì trong mắt anh?”

“Một công cụ có thể hy sinh tuỳ tiện, nhẫn nhịn tuỳ ý sao?”

Anh ta bị tôi hỏi cho nghẹn họng.

Mặt khi đỏ bừng, khi trắng bệch.

Điện thoại lại đổ chuông.

Là ba chồng gọi tới.

Chu Dịch vội vàng định bắt máy.

Tôi giữ tay anh ta lại.

“Đừng nghe.”

“Hôm nay, chúng ta phải nói rõ ràng.”

“Cuộc hôn nhân này, anh rốt cuộc là muốn ly hôn, hay không ly hôn.”

02

Ngón tay Chu Dịch không nhúc nhích nổi dưới bàn tay tôi.

Tiếng chuông điện thoại vẫn dai dẳng, như từng hồi chuông đòi mạng.

Trán anh ta bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

“Tĩnh Tĩnh, em đừng như vậy, có gì từ từ nói.”

“Chúng ta là vợ chồng bao năm rồi, đừng nói ra hai chữ đó nữa mà.”

Giọng anh ta mềm đi, mang theo cầu xin.

Đây là chiêu trò quen thuộc của anh ta.

Mỗi lần tôi và mẹ anh ta xảy ra mâu thuẫn, anh đều giở trò hòa giải này.

Trước kia tôi sẽ mềm lòng.

Nhưng hôm nay thì không.

“Tôi đang nói rất từ tốn đấy chứ.”

“Tôi đang thông báo với anh, không phải xin phép.”

“Chu Dịch, bố mẹ anh muốn dọn đến sống, được.”

“Ngày mai tôi dọn đi cùng mẹ và Lạc Lạc.”

“Ngôi nhà này, chúng ta chia đôi.”

“Phần của anh, để lại cho bố mẹ anh dưỡng già, đủ rồi chứ?”

Giọng tôi không có chút dao động.

Cứ như thể đang bàn chuyện ăn gì tối nay.

Đôi mắt Chu Dịch mở to kinh ngạc.

Anh ta như thể lần đầu tiên nhận ra con người tôi.

“Em muốn dọn đi? Còn đòi chia nhà?”

“Thẩm Tĩnh, em còn biết đạo lý không vậy?”

Cuối cùng anh ta cũng nổi giận.

“Đạo lý?” – tôi nhìn anh ta.

“Lúc tôi nói đạo lý với anh, anh ở đâu?”

“Lạc Lạc giữa đêm sốt cao, tôi một mình ôm con chạy tới bệnh viện, gọi cho mẹ anh, bà ấy nói đang đánh mạt chược không rảnh — đó là đạo lý sao?”

“Mẹ tôi vì tiết kiệm cho nhà mình, một bộ đồ mặc suốt năm năm, còn mẹ anh thì mỗi cái túi hàng hiệu mấy triệu — đó là đạo lý sao?”

“Mười lăm năm, bố mẹ anh từng lì xì cho Lạc Lạc một xu nào chưa? À có, năm mươi nghìn đồng.”

“Xong quay lại, lì xì cho con anh trai anh tận hai triệu — đó là đạo lý của nhà ai?”

Tôi nói mỗi câu, sắc mặt Chu Dịch lại trắng thêm một phần.

Những chuyện này, anh ta đều biết.

Chỉ là anh giả vờ không biết.

Hoặc nghĩ rằng — đó là chuyện nhỏ, không đáng so đo.

Tiếng chuông điện thoại cuối cùng cũng tắt.

Thế giới trở nên yên lặng.

Tôi buông tay ra.

Chu Dịch như bị rút sạch sức lực, ngã vật xuống ghế sofa.

Mẹ tôi bước lại, nhẹ nhàng kéo tay tôi.

“Tĩnh Tĩnh, đừng nói nữa, đều là người trong nhà.”

“Mẹ chen ở với Lạc Lạc cũng không sao, đừng vì mẹ mà…”

Tôi cắt ngang lời bà.

“Mẹ, chuyện này không liên quan đến mẹ.”

“Là chuyện giữa con và Chu Dịch.”

Tôi đỡ bà ngồi xuống ghế đơn bên cạnh.

“Hôm nay mẹ đừng lo gì hết, chỉ cần nghe thôi.”

Tôi quay lại, tiếp tục nhìn về phía Chu Dịch.

“Tôi hỏi anh lần nữa.”

“Cái nhà này, là tôi, mẹ tôi, và Lạc Lạc quan trọng…”

“Hay là bố mẹ anh — những người chưa từng có trách nhiệm một ngày nào — quan trọng hơn?”

“Hôm nay, anh phải chọn một.”

Môi anh ta run rẩy, mãi không nói được câu nào.

Tôi biết, anh ta đang nghĩ gì.

Một bên là mẹ vợ hết lòng hết sức, và người vợ sinh con cho anh ta.

Một bên là cha mẹ sinh thành dưỡng dục.

Anh ta không muốn chọn.

Anh ta muốn cả hai.

Anh ta muốn tôi tiếp tục làm người vợ hiền dâu thảo, hiếu thuận với cha mẹ chồng, mà vẫn chăm sóc mẹ ruột của mình.

Trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp như thế.

Chuông cửa bất ngờ vang lên.

Dồn dập, gay gắt, như muốn phá cả cánh cửa.

Mẹ tôi hoảng hốt run lên.

Chu Dịch như bị điện giật, bật dậy khỏi ghế sofa.

“Chắc chắn là bố mẹ anh tới rồi!” – anh ta quýnh lên, đi đi lại lại.

“Tĩnh Tĩnh, em mau đi đi, mau về phòng, đừng cãi nhau với họ.”

Anh ta định đẩy tôi đi.

Tôi đứng yên không nhúc nhích.

“Cãi nhau?”

“Tôi việc gì phải cãi?”

“Tôi chỉ thông báo cho họ một sự thật.”

Tôi đi tới cửa, liếc nhìn màn hình chuông hình.

Quả nhiên là bố mẹ chồng.

Mặt bà mẹ chồng gần như dí sát vào ống kính, nét mặt méo mó.

Ông bố chồng đứng sau, mặt đen như đáy nồi.

Tôi bấm nút mở cửa.

Chu Dịch sắp khóc đến nơi.

“Thẩm Tĩnh! Đừng manh động! Anh xin em đấy!”

Tôi phớt lờ anh ta, kéo cửa ra.

Bố mẹ chồng ào vào như hai cơn lốc.

Bà mẹ chồng chỉ thẳng tay vào mặt tôi mắng chửi.

“Thẩm Tĩnh cái đồ sao chổi! Nhà họ Chu chúng tôi tám đời tích đức mới gặp phải cô!”

“Mới nói dọn đến ở thôi, cô đã đòi ly hôn! Cô muốn nguyền rủa chúng tôi chết sớm à?!”

Giọng bà ta the thé chói tai, khiến tôi đau cả màng nhĩ.

Bố chồng cũng phụ hoạ:

“Quá đáng! Vô pháp vô thiên! Chu Dịch, con quản vợ kiểu gì vậy?!”

Chu Dịch bị kẹt ở giữa, khó xử vô cùng.

“Ba, mẹ, đừng giận, Tĩnh Tĩnh cô ấy chỉ là…”

Tôi bước lên một bước, đứng chắn trước mặt họ.

“Tôi không đùa.”

“Nếu hai người muốn dọn vào sống, tôi sẽ ly hôn.”

“Hôm nay ai tới cũng vô ích.”

Bà mẹ chồng tức đến phát run, giơ tay định tát tôi.

Tôi không né.

Tôi nhìn bà ta trừng trừng.

Tay bà ta khựng lại giữa không trung.

Có lẽ vì ánh mắt tôi quá lạnh.

Lạnh đến mức không giống người con dâu đã quen biết mười lăm năm.

“Bà dám!” – tôi gằn hai chữ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)