Chương 21 - Mẹ Tôi Muốn Lấy Chồng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mà là từng chút giao hết gốc gác của mình ra.”

Tôi không phản bác.

Có những lời bà nhất định phải tự nói ra.

Như vậy bà mới thực sự nhớ chỗ nào đã đau.

Cảnh sát chưa đi xa, tôi lập tức gọi bảo họ quay lại.

Họ xem xong bức ảnh và dòng chữ, cũng mở camera ngoài cửa ra xem.

Người phụ nữ ấy kéo mũ rất thấp.

Nhưng bước đi khập khiễng.

Tôi nhìn màn hình mấy giây, đột nhiên nhớ đến một người.

Con gái lão Trương.

Hôm qua khi bị lão Trương quát ngoài cửa nhà tôi, bà ta lùi một bước, hình như đã bị trẹo mắt cá chân.

Tôi báo tình hình này cho cảnh sát.

Họ không kết luận ngay, chỉ nói sẽ xác minh.

Nghe hai chữ con gái, vẻ mặt mẹ rất phức tạp.

“Chẳng phải cô ấy cũng bị lão Trương hại sao?”

Tôi nói: “Người từng bị hại cũng có thể tiếp tục hại người khác.”

“Cũng có thể bị nợ nần ép buộc phải làm.”

Mẹ im lặng.

Buổi chiều, chúng tôi đến căn nhà cũ.

Đó là khu tập thể của một nhà máy cũ.

Hành lang hẹp hơn, lớp sơn tường bong tróc nghiêm trọng.

Trước cửa dán đầy quảng cáo mở khóa và thu mua đồ nội thất cũ.

Mẹ đứng ngoài cửa tòa nhà, ánh mắt như xuyên trở về nhiều năm trước.

“Khi con còn nhỏ, gia đình ba người chúng ta từng sống ở đây.”

“Mùa đông cửa sổ lọt gió, bố con lấy báo dán lại.”

“Nửa đêm con lạnh tỉnh, ông ấy sẽ nhét con vào trong áo bông của mình.”

Tôi ngẩng đầu nhìn tòa nhà cũ kỹ xám xịt.

Tôi đã rất lâu không đến đây.

Trong ký ức của tôi, nơi này chỉ còn lại mấy vệt sáng mơ hồ.

Nhưng với mẹ, nơi đây không phải tài sản.

Mà là nơi bà đã thực sự sống khi còn trẻ.

Chúng tôi lên lầu.

Bên ngoài ổ khóa có vết xước mới.

Mẹ vừa lấy chìa khóa ra thì tay dừng lại.

Tôi ghé sát nhìn, thấy trong khe cửa kẹp một mẩu giấy nhỏ.

Tôi dùng chìa khóa nhẹ nhàng gạt ra.

Trên giấy chỉ có bốn chữ.

Đến muộn rồi.

Mẹ hít ngược một hơi.

Tôi không mở cửa, trực tiếp báo cảnh sát.

Sau khi cảnh sát đến, họ mở cửa đi vào.

Trong nhà phủ lớp bụi rất dày.

Đồ nội thất được phủ vải cũ.

Trông không giống bị lục tung quá nhiều.

Nhưng cánh tủ gỗ sát tường trong phòng ngủ đang mở.

Một thùng giấy cũ bên trong bị kéo ra.

Trong thùng vốn để thẻ công tác, bằng khen và mấy cuốn sổ kế toán cũ của bố.

Bây giờ thùng giấy đã bị lật tung.

Mẹ lao tới, quỳ xuống đất lục tìm.

“Thiếu rồi.”

Tôi hỏi: “Thiếu thứ gì?”

Nước mắt bà lập tức trào ra.

“Sổ tiết kiệm của bố con.”

“Không phải loại còn tiền.”

“Tài khoản đã đóng từ lâu.”

“Nhưng bên trong có kẹp một giấy chứng nhận phân nhà.”

“Ban đầu căn nhà cũ được làm giấy tờ nhờ tờ chứng nhận ấy.”

Cảnh sát hỏi: “Giấy chứng nhận nhà còn không?”

Mẹ vội tìm ở tầng khác của tủ.

Giấy chứng nhận nhà vẫn còn.

Nhưng khi lấy ra, bên trong có kẹp một tờ giấy in.

Trên đó in một bản thỏa thuận.

Tiêu đề thỏa thuận là Giấy xác nhận ủy quyền xử lý nhà ở.

Trong ô chữ ký bên dưới viết rõ tên mẹ tôi.

Nét chữ không giống bà.

Nhưng số căn cước là thật.

Địa chỉ căn nhà cũ cũng là thật.

Tôi nhìn đến tê cả da đầu.

Đã có người dùng thông tin danh tính của bà để giở trò.

Cảnh sát thu bản thỏa thuận đi.

Ông ấy nói thứ này không có chữ ký của chính chủ và thủ tục hợp pháp thì không thể trực tiếp có hiệu lực.

Nhưng vấn đề không nằm ở hiệu lực.

Vấn đề là đối phương đã nhắm đến cả căn nhà thứ hai đứng tên mẹ.

Mẹ ngồi bên chiếc giường đầy bụi, tay nắm chặt giấy chứng nhận nhà.

“Sao bọn họ biết nơi này?”

Cảnh sát còn chưa trả lời, điện thoại tôi đã đổ chuông.

Là một số lạ.

Sau khi tôi nghe máy, đầu bên kia là giọng một cô gái trẻ.

“Chị là con gái của dì ở tầng sáu phải không?”

Tôi hỏi: “Cô là ai?”

“Tôi là nhân viên của văn phòng môi giới hôm qua.”

Giọng cô ấy rất gấp.

“Hai người đừng chỉ điều tra hàng xóm đối diện.”

“Sau lưng Trương Khánh Hải có người chuyên bày loại bẫy này.”

Lòng tôi chùng xuống.

“Bẫy gì?”

Cô ấy hạ giọng.

“Họ tìm người già sống một mình, trước hết bầu bạn, sau đó đăng ký kết hôn, rồi chiếm nhà.”

“Có người không bán thì bị dỗ ký hợp đồng ủy thác dưỡng lão.”

“Cũng có người bị ép đến mức không sống nổi, chỉ có thể bán rẻ căn nhà.”

Tôi nhìn mẹ.

Bà đang cúi đầu như không nghe thấy.

Nhưng tôi biết bà đã nghe.

Tôi hỏi: Tại sao cô nói cho tôi biết?”

Đầu bên kia im lặng mấy giây.

“Bởi vì hôm nay họ cũng tìm tôi.”

“Bảo tôi xóa lịch sử trò chuyện.”

“Còn nói nếu tôi nhiều lời, tờ rơi tiếp theo sẽ dán lên cửa nhà tôi.”

Tôi hỏi bây giờ cô ấy ở đâu.

Cô nói địa chỉ một quán cà phê.

Khi chúng tôi chạy đến, trời đã nhá nhem tối.

Cô gái ngồi trong góc, hai tay luôn ôm cốc.

Nhìn thấy chúng tôi, cô lập tức lấy ra một chiếc USB.

“Bên trong là lịch sử trò chuyện xuất từ máy tính cửa hàng.”

“Còn có hồ sơ Trương Khánh Hải giới thiệu người khác xem nhà.”

Tôi vừa nhận USB.

Hai người đàn ông đột nhiên bước vào cửa quán cà phê.

Sắc mặt cô gái lập tức thay đổi.

Cô nhỏ giọng nói: “Chính là họ.”

15

Hai người đàn ông ấy không lập tức đi tới.

Họ đứng ngoài cửa nhìn một vòng.

Một người cắt tóc đầu đinh, trên mặt có vết sẹo mờ.

Người còn lại đeo kính gọng vàng, trông nho nhã lịch sự.

Nhưng vừa nhìn thấy họ, tay cô gái run đến mức suýt làm đổ cà phê.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)