Chương 7 - Mẹ ơi con sai rồi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi ôm lấy sinh linh bé xíu ấy, mắt cay xè.

Con gái được đẩy ra, trông vẫn còn rất yếu. Vừa mở mắt đã nhìn ngay vào bé con tôi đang bế.

Tôi cẩn thận đặt đứa bé bên gối nó.

Nó nghiêng mặt nhìn gương mặt bé nhỏ đang say ngủ, nhìn rất lâu, rất lâu.

Rồi nó ngẩng lên nhìn tôi — khuôn mặt tái nhợt bỗng nở một nụ cười nhạt nhòa nhưng chân thành.

Tôi đưa tay lau nước mắt nơi khoé mi nó.

Vài ngày sau, chúng tôi xuất viện về nhà.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho cả hai mẹ con, tôi lấy ra một túi hồ sơ, đặt bên giường con gái.

“Cái này, cho con.”

Nó nghi hoặc mở ra — rút ra là một cuốn sổ đỏ mới tinh.

Chủ sở hữu: Ôn Yên.

Địa chỉ là căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, tôi mới mua tháng trước.

Nó nhìn cuốn sổ, sững sờ.

Rồi nước mắt đột nhiên tuôn như suối, không thành tiếng, chỉ là bờ vai run lên dữ dội.

Khóc thật lâu, nó mới ngẩng đầu, mắt mũi đỏ hoe, gắng gượng nở một nụ cười đẫm nước mắt.

“Mẹ…” Nó nghẹn ngào, ôm chặt sổ nhà vào lòng như báu vật vừa giành lại được,

“Sau này… đến lượt con bảo vệ mẹ.”

Ngoài cửa sổ, nắng chiều rực rỡ, ánh sáng vàng óng tràn ngập cả căn phòng.

Bé con trong giấc ngủ chép miệng khe khẽ.

Tôi nắm lấy tay con gái.

Tương lai vẫn còn dài.

Nhưng phần tăm tối nhất của cuộc đời — đã qua rồi.

Chương 9

Ba năm sau, vào một buổi chiều bình thường.

Con gái tôi – Ôn Yên – vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến với đối tác quốc tế, đóng máy tính xách tay lại.

Giờ đây, nó là quản lý phụ trách mảng kinh doanh nước ngoài của công ty.

Tóc ngắn gọn gàng, mặc bộ vest vừa vặn, ánh mắt sáng và sắc bén.

Đã chẳng còn là người phụ nữ gầy gò từng co ro trong góc phòng bệnh, lau bô cho người khác khi mang thai.

Cháu gái tôi – Đoá Đoá – ba tuổi, đang ngồi trên thảm, loay hoay chồng khối gỗ lên nhau, miệng lầm rầm điều gì đó.

Điện thoại tôi đổ chuông.

Là trưởng ban khu phố – chị Lưu, người phụ trách công tác thiện nguyện trong cộng đồng.

Chúng tôi quen nhau từ một hoạt động quyên góp học bổng.

“Chị Chu, gọi chị giờ có tiện không?” Giọng chị ấy thân quen, thoải mái.

“Muốn trao đổi với chị chút chuyện. Gần đây bọn em đang rà soát các hộ khó khăn trong khu vực, gặp một gia đình, thật sự là… thở dài.”

Tôi đi ra ban công, tiện tay kéo cánh cửa kính lại.

“Chị nói đi.”

“Chỗ dãy nhà cấp bốn sau xưởng cơ khí cũ, khu nhà sắp giải toả ấy, có một hộ sống dưới tầng hầm.

Một bà lão, sống cùng con trai ngoài ba mươi và một đứa cháu trai tầm tuổi học cấp một.”

Chị Lưu hạ thấp giọng:

“Bà già đó, tinh thần có vẻ không bình thường lắm. Gặp ai cũng kể là con trai từng lấy vợ nhà giàu, ở biệt thự, đi xe sang.

Nhưng chị nhìn họ bây giờ xem… Bà thì đi lượm ve chai, con trai làm việc vặt, lại còn nghiện rượu, suốt ngày gây sự đánh nhau.

Thằng bé kia, mới mười tuổi đầu, nhưng tay chân không sạch sẽ, mấy cửa hàng quanh đó đều cảnh giác với nó.”

Tôi yên lặng lắng nghe, mắt dừng lại nơi khóm hồng nguyệt quý đang nở rộ dưới vườn.

“Điều khó tin nhất,” chị Lưu thở dài.

“Nghe bảo hồi đó trong nhà còn có ông già bị liệt, là chồng bà ấy.

Hai năm trước, họ định lén đem ông bỏ trước cổng viện dưỡng lão! May mà bị hàng xóm phát hiện ngăn lại.

Sau đó ông ấy không qua khỏi. Giờ chỉ còn hai mẹ con sống nhờ trợ cấp và lượm rác.

Gã con trai có tiền là mua rượu, say vào là chửi bới đánh người…

Bọn em tới vận động, bà ấy còn mắng ngược lại, bảo tụi em ghen tị vì con trai bà ‘từng oai lắm’.

Chị nói xem, chuyện như vậy… thật đáng thương, mà cũng thật đáng giận.”

Chị dừng lại một chút:

“À, người con trai đó hình như họ Cố. Còn tên thì em không nhớ rõ.”

“Ồ.” Tôi khẽ đáp, giọng không mang chút cảm xúc. “Đúng là… điển hình thật.”

Chúng tôi lại nói thêm vài chuyện cộng đồng khác, rồi cúp máy.

Tôi đứng nguyên đó, nhìn ánh nắng tươi tắn ngoài cửa sổ.

Khu nhà cấp bốn sau xưởng cơ khí cũ…

Cách căn hộ cũ của con gái tôi không xa.

Nơi đó ẩm thấp, tối tăm, giá thuê rẻ mạt.

Cánh cửa kính sau lưng nhẹ nhàng được kéo mở.

Con gái tôi bưng ra một cốc nước ấm, đưa cho tôi.

“Mẹ, ai gọi vậy? Nói lâu thế.”

“Chị Lưu ở khu phố. Nhắc chuyện hỗ trợ người khó khăn.” Tôi đón lấy ly nước, uống một ngụm.

Nó không hỏi thêm.

Ánh mắt dịu dàng nhìn về phía phòng khách.

Đoá Đoá đã ngủ thiếp đi trên thảm, trong tay còn nắm chặt một miếng gỗ nhỏ.

Con gái tôi bước tới, nhẹ nhàng bế con bé lên, động tác thuần thục.

Đứa nhỏ cựa mình trong lòng mẹ, rúc vào rồi ngủ ngon hơn.

Nó ôm con, quay lại đứng cạnh tôi, cùng nhìn ra bên ngoài.

“Tháng sau chuyến đi Bắc Âu, bên du lịch gửi lịch trình cuối cùng cho con rồi.”

Nó hạ giọng, sợ đánh thức con.

“Điểm ngắm cực quang chọn ổn, khách sạn cũng đặt xong.

Chỉ có điều, thời gian bay hơi dài… không biết Đoá Đoá có quen không.”

“Cứ mang theo nhiều sách tranh với đồ ăn vặt nó thích.” Tôi dặn.

“Đi chậm thôi, không cần gấp.”

“Vâng.” Con gái tôi khẽ gật đầu, khoé miệng cong lên một nụ cười mơ hồ.

Chúng tôi cứ thế, đứng sát bên nhau.

Nhìn về buổi chiều tĩnh lặng ngoài khung cửa.

Nói chuyện về tuyết trắng, cực quang ở miền đất xa xôi phía Bắc.

Lên kế hoạch cùng đưa đứa nhỏ đi nhìn thế giới rộng lớn hơn.

Không ai nhắc lại cuộc điện thoại vừa rồi.

Cũng không ai nhắc đến căn hầm ẩm thấp ấy.

Và những cái tên, những ký ức… đã chẳng còn liên quan.

Gió lướt qua ban công, mang theo mùi hương thoảng nhẹ của hoa nguyệt quý.

Đứa nhỏ trong vòng tay mẹ khẽ chép miệng trong giấc ngủ.

Vậy là đủ rồi.

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)