Chương 3 - Mẹ Không Bỏ Con
Cha vừa định trèo lên xe cứu mẹ thì La Thành Hải vung gậy đập vào vai cha.
Cha rên khẽ một tiếng nhưng vẫn nắm chặt cửa xe không buông.
Một người đàn ông khác từ phía sau lao tới, đâm cha ngã xuống.
Đầu cha đập vào mép cửa xe, máu lập tức chảy xuống.
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
“Cha!”
La Thành Hải cúi đầu nhìn cha, lạnh lùng cười.
“Đúng là đuổi tới thật.”
“Vợ anh tự nhiên không khỏe, chúng tôi tốt bụng đưa cô ấy đi viện, anh phát điên cái gì?”
Mặt cha đầy máu, nghiến răng túm lấy ống quần hắn.
“Các người đánh thuốc cô ấy.”
“Thả cô ấy ra!”
Sắc mặt La Thành Hải âm trầm.
“Bớt nói nhảm.”
“Còn được tặng thêm một đứa à? Vậy mang luôn đứa nhỏ đi.”
Ánh mắt hắn rơi lên người tôi.
Lưng tôi lạnh toát, lập tức quay người chạy.
Nhưng chân tôi quá ngắn.
Chưa chạy được mấy bước, người phụ nữ tóc ngắn đã lao ra từ phía sau một chiếc xe, túm lấy cánh tay tôi.
“Con nhóc này đúng là giỏi phá chuyện.”
Sức cô ta lớn đến đáng sợ, móng tay bấm sâu vào da thịt tôi.
Tôi há miệng hét:
“Cứu với!”
“Có người bắt cóc mẹ cháu!”
Cô ta bịt chặt miệng tôi.
Mùi nước hoa nồng nặc hòa với mùi thuốc xộc vào mũi.
Tôi liều mạng vùng vẫy, cúi đầu cắn mạnh vào tay cô ta.
Người phụ nữ hét thảm.
Tôi nhân cơ hội chạy về phía trụ cứu hỏa.
Ở đó có nút báo động.
Nhưng nút ở quá cao.
Tôi kiễng chân vẫn không với tới.
Bên cạnh có một chiếc xe đẩy vệ sinh.
Tôi trèo lên.
Chiếc xe không vững, bánh xe trượt về phía sau.
Cả người tôi ngã xuống, cánh tay đập mạnh xuống đất, đau đến mức trước mắt trắng xóa.
La Thành Hải đã đi về phía tôi.
“Nó biết tên tôi.”
“Không thể để lại.”
Cha nằm dưới đất liều mạng vùng vẫy.
“Nang Nang!”
“Chạy đi!”
Tôi không thể đứng dậy.
Bên tay chỉ có chiếc còi cha nhét cho tôi vào buổi sáng.
Cha nói nhà ga đông người, nếu chẳng may bị lạc thì hãy thổi còi.
Tôi chộp lấy chiếc còi nhét vào miệng, dùng hết sức thổi lên.
m thanh chói tai xuyên khắp bãi đỗ xe.
La Thành Hải chửi một tiếng, đưa tay định bắt tôi.
Tôi lùi về sau, chân đá trúng bình cứu hỏa dưới đất.
Bình cứu hỏa lăn đi, “rầm” một tiếng đập vào lớp kính bảo vệ phía dưới trụ cứu hỏa.
Kính vỡ.
Nút báo động lộ ra.
Tôi lao tới, dùng sức ấn mạnh.
Tiếng chuông báo động lập tức vang lên chói tai.
Đèn đỏ nhấp nháy.
Thanh chắn ở lối ra bãi đỗ xe ngầm tự động hạ xuống.
Chiếc xe trắng vừa lao tới cửa ra đã bị chặn lại.
Tài xế điên cuồng lùi xe, trong khi cửa cuốn chống cháy phía sau đã bắt đầu hạ xuống.
La Thành Hải túm tóc tôi, kéo tôi về phía xe.
“Vậy thì đi cùng luôn!”
Tôi đau đến mức trước mắt tối sầm.
Ngay lúc hắn sắp nhét tôi vào trong xe, từ lối vào bãi đỗ vang lên một tiếng quát lớn.
6.
“Không được cử động!”
“Cảnh sát đường sắt!”
Ánh đèn đỏ xanh của xe cảnh sát quét vào bãi đỗ.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy ánh sáng ấy rực rỡ đến vậy.
Dưới ánh sáng ấy, tất cả bóng tối đều không còn chỗ ẩn náu.
La Thành Hải buông tay bỏ chạy.
Hắn mới chạy được hai bước đã bị cảnh sát lao tới quật ngã xuống đất.
Người phụ nữ tóc ngắn định chui xuống gầm xe, nhưng bị bảo vệ túm kéo ra.
Tài xế khóa cửa xe không chịu xuống.
Cảnh sát trực tiếp phá kính, mấy người hợp sức ghì hắn xuống vô lăng.
Tôi ngã ngồi dưới đất, bên tai toàn tiếng chuông báo động.
Một nữ cảnh sát bế tôi lên.
“Em bé, đừng sợ.”
“An toàn rồi.”
Tôi không quan tâm mình đau thế nào, liều mạng chỉ vào trong xe.
“Mẹ!”
“Mẹ cháu ở trong đó!”
Cửa sau xe được kéo mở.
Nhân viên y tế lao lên cắt dây trói trên người mẹ.
Khoảnh khắc chiếc mặt nạ dưỡng khí được tháo xuống, mùi thuốc nồng đến mức cảnh sát bên cạnh cũng phải cau mày.
Bác sĩ lập tức kiểm tra đồng tử và hơi thở của mẹ.
“Vẫn còn ý thức.”
“Chuẩn bị đưa đến bệnh viện.”
Cha được người khác dìu dậy.
Trán cha đầy máu, một bên vai rũ xuống, vậy mà vẫn loạng choạng chạy tới bên cáng.
“Vãn Đường.”
“Vãn Đường, em nghe thấy anh không?”
Lông mi mẹ khẽ run.
Mẹ chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt vẫn rất mơ hồ.
Qua vài giây, mẹ mới nhìn rõ cha.
Mẹ hé miệng nhưng không phát ra được âm thanh.
Nước mắt đã rơi xuống trước.
Tôi vùng khỏi vòng tay nữ cảnh sát, chạy tới cạnh mẹ.
“Mẹ!”
Ánh mắt mẹ chuyển sang tôi.
Mẹ dùng hết sức cử động ngón tay.
Tôi đặt bàn tay nhỏ vào lòng bàn tay mẹ.
Mẹ nắm lấy tôi.
Rất nhẹ.
Nhưng lại nặng trĩu.
Cha cúi xuống, áp mặt lên mu bàn tay mẹ.
Giọng cha run dữ dội.
“Không sao rồi.”
“Anh và Nang Nang đều ở đây.”
Mẹ nhắm mắt, nước mắt men theo khóe mắt chảy vào tóc.
Trong cổ họng mẹ phát ra một tiếng rất khẽ.
“Nang Nang…”
Tôi khóc đến mức gần như không đứng nổi.
Kiếp trước, tôi gần như hận mẹ cả đời.
Trong mỗi đêm bị người đời chỉ trỏ, tôi đều muốn hỏi mẹ tại sao lại bỏ tôi.
Nhưng bây giờ, mẹ đang ở ngay trước mắt tôi.
Cổ tay bị dây trói hằn tím, lòng bàn tay bị móc khóa cứa rách, trên người đầy dấu vết do bị kéo lê.
Mẹ đâu có bỏ tôi.
Chẳng qua mẹ mãi mãi không thể tự mình trở về.
Xe cứu thương đưa chúng tôi tới bệnh viện.
Tôi hít phải một chút thuốc mê, cánh tay bị dập mô mềm, đầu gối trầy xước.
Trán cha phải khâu, vai bị nứt xương.