Chương 3 - Mẹ Hối Hận Vì Đứa Con Giả Mạo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi mừng đến bật khóc, vội vàng nói thật nhanh.

“Mẹ ơi! Cứu con với!”

“Con đang ở nhà vệ sinh nữ tầng ba, toà dạy học số hai, bên ngoài có một tên con trai cứ đạp cửa…”

Tôi chưa kịp nói hết câu thì giọng mẹ lạnh lùng vang lên trong điện thoại:

“Nguy hiểm vậy sao không gọi cảnh sát? Gọi cho tôi làm gì?”

Tôi đang cố lấy sức giữ cửa, nghe vậy đầu óc trống rỗng.

“Mẹ, mẹ nói gì cơ?”

Giọng mẹ đầy ghét bỏ:

“Đừng gọi tôi là mẹ. Tôi không có đứa con gái nào chưa thành niên mà đã chửa hoang như cô!”

Tôi không thể tin nổi, hét lên phản bác:

“Chửa hoang gì chứ? Con không có!”

“Còn cãi? Ảnh cô ôm hôn với con trai trong lùm cây, Thanh Như đều gửi cho tôi xem rồi. Cả Doãn Nhàn cũng nói cô đã ba tháng không có kinh.”

“Cô cố tình không báo cảnh sát mà gọi tôi, chính là tính toán trước, đợi khi sự đã rồi thì cô và cái thai trong bụng sẽ biến thành nạn nhân.”

Khoảnh khắc đó, mọi dây thần kinh trong đầu tôi như đứt phựt.

Cùng lúc ấy, cửa buồng vệ sinh bị đá tung.

Điện thoại trên tay tôi bị giật lấy, ném xuống đất vỡ tan tành.

Dư Cảnh Thiên nhe răng cười gằn, nhào đến.

Đôi tay dơ bẩn của hắn bắt đầu sờ mó lên người tôi. Tôi điên cuồng vùng vẫy.

Hắn túm lấy tóc tôi, đập đầu tôi thật mạnh vào tường.

Máu từ trán chảy ròng ròng.

Tôi lập tức mất hết sức phản kháng.

Trong cơn tuyệt vọng, tôi cắn chặt đầu lưỡi.

Tôi thà chết, cũng không để mình bị hắn làm nhục!

Ngay khi Dư Cảnh Thiên cởi quần ra, bên ngoài nhà vệ sinh vang lên tiếng gọi gấp gáp của một cô gái:

“Thầy ơi! Họ ở trong này!”

Ngay sau đó, trong tầm nhìn mờ đỏ vì máu, tôi thấy người luôn nhút nhát — Lư Viên, cùng với thầy giám thị mặt mày giận dữ, xông vào.

Cảnh tượng trước mắt khiến họ sững người.

Lư Viên che miệng, gần như bật khóc:

“Miểu Miểu…”

Thầy giám thị giận tím mặt:

“Thằng súc sinh này! Mau cút ra ngoài!”

Nhưng khi Dư Cảnh Thiên quay mặt lại, ánh mắt thầy bỗng trở nên khó xử.

“Sao lại là cậu nữa?”

Dư Cảnh Thiên nhếch môi khinh thường:

“Phá việc tốt của ông đây, ông không muốn làm nữa à?”

Lư Viên nghe thấy vậy, lập tức nhắc nhở:

“Thầy à, em đã gọi cảnh sát rồi.”

Hàm ý rất rõ: Đừng hòng bao che.

Thầy giám thị nhắm mắt lại, tức giận gằn từng chữ:

“Không muốn vô tù thì mặc đồ vào, rồi ra ngoài ngay!”

Dư Cảnh Thiên liếc Lư Viên bằng ánh mắt lạnh tanh, rồi mặc nguyên quần lót bước ra ngoài.

Lư Viên lập tức chạy vào, nhặt quần áo tôi lên, che lấy cơ thể tôi.

Thân hình nhỏ bé ấy kiên định chắn trước người tôi.

Lúc bị mẹ hiểu lầm và vứt bỏ, tôi không khóc.

Khi suýt bị cưỡng bức, tôi cũng không khóc.

Nhưng giây phút này, tôi lại không kìm được mà ôm chặt lấy Lư Viên, bật khóc nức nở.

Sau khi tôi chỉnh đốn lại bản thân xong, cảnh sát cũng đã đến trường.

Tôi phớt lờ ánh mắt ra hiệu của thầy giám thị, kiên quyết nói với cảnh sát:

“Dư Cảnh Thiên cưỡng hiếp chưa thành. Tôi muốn báo án.”

Lời tôi vừa dứt, không khí xung quanh như đóng băng.

Ánh mắt cảnh sát nhìn tôi mang theo vài phần thương hại khó hiểu, nhưng anh ta vẫn làm việc theo quy trình, đưa tất cả chúng tôi đi lấy lời khai.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)