Chương 7 - Mẹ Đang Cứu Người
Nói đến cuối, tôi nhỏ giọng bổ sung thêm một câu: “Con còn cắn người.”
Mẹ ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn tôi.
“Khi gặp nguy hiểm, Lộc Lộc có thể cắn người xấu.”
“Có thể đá, có thể hét, có thể không lịch sự.”
“Bảo vệ bản thân là quan trọng nhất.”
Tôi gật đầu.
Buổi tối, mẹ ngủ cùng tôi.
Mẹ vừa tắt đèn, tôi đã túm lấy vạt áo mẹ.
“Mẹ, mẹ có không cần con nữa không?”
Mẹ sững người, lập tức ôm tôi vào lòng.
“Không đâu.”
“Mẹ mãi mãi cần Lộc Lộc.”
Tôi vùi mặt vào lòng mẹ.
“Chú xấu nói, nếu con còn làm loạn, mẹ sẽ tức giận.”
Giọng mẹ nghẹn lại.
Qua một lúc lâu, mẹ mới nói: “Mẹ chỉ tức giận với người xấu thôi.”
Tôi lại hỏi: “Ba có tức giận không?”
Mẹ cúi đầu hôn tôi: “Ba sẽ tự hào.”
Tôi nhìn Miên Miên bên gối.
Nó nhỏ nhỏ, cũ cũ, chiếc nút áo trước ngực dưới ánh trăng ánh lên một chút sáng mờ.
“Mẹ, Miên Miên hết pin rồi, đúng không?”
Mẹ khẽ “ừ” một tiếng.
“Vậy sau này nó còn nói chuyện không?”
Mẹ không trả lời ngay.
Mẹ ôm tôi chặt hơn: “Có lẽ những lời ba muốn nói đều đã được đặt trong lòng Lộc Lộc rồi.”
Tôi chớp mắt.
Nhưng ngày hôm đó, rõ ràng Miên Miên đã nói rất rất nhiều.
Nó nói ảnh là giả.
Nó nói trong đám đông có đồng bọn.
Nó nói đừng lên xe.
Nó còn dạy tôi bấm nút áo, dạy tôi co lại thành hòn đá nhỏ.
Những điều này, trong mô-đun ghi âm đều không có.
Tôi không hỏi nữa.
Bởi vì nước mắt mẹ rơi xuống trán tôi.
Tôi đưa tay lau cho mẹ: “Mẹ đừng khóc.”
Mẹ cười một chút, nhưng mắt lại càng đỏ hơn.
“Được, mẹ không khóc.”
Cảnh sát Cố nói, người xấu sẽ bị nhốt lại rất rất lâu.
Nhưng tôi vẫn sẽ sợ.
Tôi ôm Miên Miên, nhỏ giọng nói: “Ba, con vẫn sợ.”
Trong phòng rất yên tĩnh.
Mẹ đã mệt đến ngủ thiếp đi, nhưng tay mẹ vẫn đặt trên người tôi, như sợ tôi bay mất.
Tôi nhắm mắt lại, ngửi thấy mùi nước giặt nhàn nhạt trên người Miên Miên.
Ngay lúc tôi sắp ngủ, bên tai bỗng vang lên một giọng nói rất rất khẽ.
Không phải tiếng rè đứt quãng trong bản ghi âm.
Mà là giọng của ba.
Dịu dàng, như vì sao rơi xuống bên gối.
【Lần này, Lộc Lộc không bị đưa đi.】
【Ba yên tâm rồi.】
Tôi bỗng mở mắt.
Miên Miên không nhúc nhích.
Chiếc nút áo cũ trước ngực yên lặng.
Không có pin, cũng không có đèn.
Nhưng tôi nghe rõ ràng.
Tôi ôm Miên Miên chặt hơn, nước mắt chậm rãi thấm vào gối.
“Ba ngủ ngon.”
Thế giới này vẫn còn những góc tối đen.
Nhưng cũng có rất nhiều ngọn đèn đang sáng.
Có mẹ.
Có các chú.
Có cảnh sát Cố.
Có chú Trần và những người lớn sẵn lòng hỏi thêm một câu.
Tôi nhắm mắt lại.
Lần này, không có chú xấu nào bế tôi đi.