Chương 7 - Mẹ Đã Quên Con

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Chú ơi, mai cháu sẽ gặp được mẹ thật chứ?”

Ông ấy sững người, trong mắt lóe lên chút xót xa:

“Ai nói với cháu thế?”

Con bé giơ tay chỉ về phía anh cả tôi.

Anh cả cũng đang dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn ông ấy chằm chằm.

“Ông và Thẩm Uyển Ý, quan hệ là gì?”

“Tôi với cô ấy đâu có quen biết gì.”

Người nhà họ Thẩm rõ ràng không tin.

Tô Mạt cất tiếng hỏi thay suy nghĩ trong lòng tất cả:

“Nhưng sao bé con lại thân thiết với chú thế? Còn thân hơn với tụi cháu là người thân của bé nữa.”

Đúng vậy.

Đến tận bây giờ, con bé vẫn gọi họ là “cô – chú”, chưa từng gọi một tiếng “ông bà ngoại” hay “cậu”.

Vậy mà lại dựa sát vào chân của một người khiêng xác, đầy tin tưởng.

Thân – sơ, xa – gần, nhìn là biết ngay.

Họ thấy một người chuyên vận chuyển thi thể bước vào nhà họ là điều cực kỳ xui xẻo.

Nhưng con bé vẫn dán chặt lấy ông ấy như người thân thật sự.

Tô Mạt nói vậy, chẳng khác nào đang bóng gió ngầm đổ rằng ông ấy có quan hệ mờ ám với tôi và con bé.

Dĩ nhiên ông ấy nghe ra ẩn ý trong câu hỏi.

Ông bật cười:

“Chắc là vì tôi chính là người thu dọn thi thể của mẹ con bé đấy.”

Cả nhà họ Thẩm đồng loạt nín thở.

Như không tin vào tai mình.

“Ông… ông vừa nói gì?”

Ông ấy còn bổ sung:

“Mẹ con bé… hình như tên là Thẩm Uyển Ý, phải không?”

Anh hai lập tức bật dậy, túm cổ áo ông ấy:

“Ông nói bậy cái gì vậy? Thẩm Uyển Ý vẫn sống khỏe mạnh, sao có thể chết được?”

Mẹ tôi gấp gáp:

“Đúng thế! Sao ông lại rủa con gái tôi chứ?”

Người đàn ông kia nhún vai cười khẽ:

“Thì ra người chết ấy có người thân à? Lúc bác sĩ lục tung điện thoại của cô ấy, không tìm ra nổi một số liên lạc nào.”

“May mà cô ấy đã ký đơn hiến xác trước khi qua đời, nếu không thì ngay cả chỗ đặt thi thể cũng không có.”

Cả nhà họ Thẩm như bị sét đánh, sững người đứng đó.

Tô Mạt vờ như bình tĩnh, nhỏ nhẹ đưa ra nghi ngờ:

“Không chừng… vị tiên sinh đây là do chị Uyển Ý mời đến diễn trò? Trước giờ chị ấy cũng hay nói dối mà…”

Mọi người như tỉnh lại từ cơn mê, bắt đầu ngấm ngầm cân nhắc thật – giả trong lời ông ấy nói.

Anh hai nổi cơn thịnh nộ, vung một cú đấm mạnh vào mặt người đàn ông:

“Ông mà dám rủa em gái tôi thêm câu nào nữa, tôi đánh thật đấy!”

Ông ấy ngã nhào xuống đất.

Con gái tôi lập tức chạy tới đỡ:

“Chú là người tốt, chú bị đánh, mấy người xấu lắm!”

“Nhuận Nhuận ghét các người!”

Người đàn ông chống tay đứng dậy, xoa đầu con bé, rồi nhìn bọn họ bằng ánh mắt đầy châm biếm:

“Không tin lời tôi thì đi mà xem chứng cứ. Hồ sơ tử vong của cô ấy vẫn còn ở bệnh viện đấy.”

Chỉ một câu nói của nhà họ Thẩm, ánh đèn trong phòng viện trưởng bệnh viện huyện lập tức sáng trưng suốt đêm.

Cả đoàn người nhà họ Thẩm kéo nhau đến bệnh viện.

Mẹ tôi bước loạng choạng, suýt ngã nếu anh cả không kịp đỡ.

Trong phòng viện trưởng không chỉ có ông viện trưởng mà còn có cả bác sĩ điều trị chính của tôi.

Viện trưởng kính cẩn đưa tập hồ sơ tử vong đến trước mặt bố tôi:

“Tất cả thông tin liên quan đến tiểu thư nhà ông đều ở đây.”

Bố tôi đưa tay ra đón, nhưng tay run đến mức không cầm nổi mấy tờ giấy mỏng manh.

Anh cả kịp thời đỡ lấy.

Anh ấy hít một hơi thật sâu, mở tập hồ sơ.

Xem xong, môi run lên, không nói được lời nào, chỉ có hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Mẹ tôi và anh hai đứng bên nhìn chằm chằm, thấy vậy cũng chẳng còn nghi ngờ gì nữa, cả hai nghẹn ngào bật khóc.

Bố tôi vẫn dán mắt vào mặt bàn trống rỗng, giọng khàn khàn hỏi:

“Sao rồi? Không phải con bé Uyển Ý đấy chứ? Con bé đó vốn giỏi nói dối mà…”

Mẹ tôi kích động giật lấy hồ sơ, như muốn tìm ra một chi tiết nào đó chứng minh không phải con gái mình.

Bà lật đi lật lại, cuối cùng chỉ vào tấm ảnh đính kèm trong hồ sơ:

“Đây không phải con gái tôi! Con bé nhà tôi không già thế này, không mập như thế này!”

Anh hai nghe thế cũng ghé mắt lại nhìn… Trong tấm hình, người ấy…

Nhìn giống tôi… mà cũng không giống.

Trong ký ức của anh hai, hình ảnh về tôi dừng lại ở năm năm trước — khi tôi còn trẻ trung nhất.

Còn người trong ảnh lại như một bông hoa tàn úa, héo rũ.

Anh hai sụp đổ, túm lấy cổ áo viện trưởng:

“Ông nói đi! Em gái tôi sao lại thành ra như thế này?”

Bác sĩ điều trị vội vàng giải thích:

“Là như thế này…Thẩm tiểu thư vì bị gãy chân, dẫn đến viêm tủy sống. Trong thuốc có thành phần hormone, nên bệnh nhân sẽ bị phù và tăng cân.”

Anh cả nghe vậy nhìn sang ông ấy:

“Gãy chân?”

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía cửa — nơi con gái tôi đang ngồi trên chiếc xe lăn.

Tất cả đã hiểu.

Xe lăn là của tôi.

Con gái tôi không giả vờ bị tật.

Người không thể đi… là tôi.

Mẹ tôi và anh hai lập tức òa khóc.

Bố tôi giống như già đi mười tuổi chỉ trong một cái chớp mắt. Ông nhìn bác sĩ, giọng run rẩy:

“Có phải… nhầm lẫn ở đâu không? Viêm tủy xương nếu điều trị đàng hoàng… đâu dễ chết như vậy…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)