Chương 5 - Mê Cung Hôn Nhân
Luật sư Lý ngồi đối diện hơi nhíu mày.
Tôi nhìn phiếu quy trình có ghi “Bản đã được cô Khương xác nhận” trên bàn, giọng nói lạnh lùng đến mức chính tôi cũng cảm thấy xa lạ.
“Trần Dữ, chính vì chúng ta suýt nữa trở thành vợ chồng nên tôi mới may mắn vì mình vẫn chưa ký tên.”
“Lừa dối đã xảy ra, lòng tin cũng không còn.”
“Anh tưởng đuổi người đi, đổi tên trở lại thì tôi có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì sao?”
Đầu bên kia điện thoại im lặng.
Chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của anh ta ngày càng nặng nề.
Tôi không cho anh ta cơ hội tiếp tục mở miệng.
“Tôi cho anh ba ngày suy nghĩ.”
“Ba ngày sau, nếu tiền vẫn chưa được trả vào tài khoản của tôi, luật sư Lý sẽ trực tiếp liên hệ với anh.”
Nói xong, tôi ngắt máy rồi úp điện thoại xuống bàn.
Văn phòng im lặng vài giây.
Luật sư Lý nhìn tôi rồi gật đầu.
“Tri Hành, cháu bình tĩnh hơn chú tưởng tượng.”
Tôi kéo khóe miệng nhưng không thể cười nổi.
“Chú Lý, một khi phát hiện mình từng bị người mà mình cho là thân thiết nhất tính toán, người ta chỉ có thể bình tĩnh thôi.”
7
7
Cuộc đàm phán trả nhà bước vào giai đoạn giằng co vô cùng khó khăn.
Có lẽ Trần Dữ đã hỏi ý kiến luật sư và phát hiện nếu trả lại cả hai căn hộ, anh ta không chỉ phải chịu khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng rất cao mà còn mất luôn khoản ưu đãi mua hai căn liền nhau.
Vì thế, anh ta bắt đầu thường xuyên ra vào văn phòng bán hàng, cố gắng thuyết phục chủ đầu tư chỉ nhận lại căn hộ bên cạnh và giữ lại căn hộ tân hôn của chúng tôi.
Đương nhiên, chủ đầu tư không đồng ý, bởi vì trong hợp đồng đã viết rất rõ rằng hai căn hộ được bán kèm với nhau.
“Cô Thẩm, anh Trần đề nghị được trao đổi riêng với cô, xem anh ấy có thể bù phần chênh lệch để giữ lại căn hộ tân hôn hay không.”
Chiều hôm đó, nhân viên chăm sóc khách hàng ở văn phòng bán hàng cẩn thận truyền đạt ý của Trần Dữ qua điện thoại.
Tôi đứng trước cửa kính sát đất trong văn phòng, nhìn dòng xe cộ qua lại bên dưới rồi lập tức từ chối.
“Không thể. Hai căn bắt buộc phải trả cùng nhau.”
Cái gọi là căn hộ tân hôn ấy ngay từ đầu đã gắn liền với sự dối trá.
Tôi cảm thấy nó bẩn thỉu.
Sau khi ngắt máy, tôi mở trang cá nhân.
Quả nhiên, Khương Ninh lại bắt đầu phát điên.
Cô ta đăng một bức ảnh phong cảnh bên ngoài cửa sổ trong ngày mưa, kèm theo một dòng chữ vô cùng giả tạo.
【Hóa ra người không nhà để về, ngay cả việc được người khác cho ở nhờ cũng là một sai lầm. Có người sở hữu quá nhiều nhưng ngay cả một chút ấm áp cũng không chịu bố thí.】
Bên dưới có mấy người bạn chung bấm thích.
Không lâu sau, ứng dụng nhắn tin của tôi xuất hiện mấy tin nhắn.
Đều là những người bạn đại học bình thường có quan hệ khá tốt.
【Tri Hành, rốt cuộc cậu và Trần Dữ xảy ra chuyện gì vậy? Bài đăng của Khương Ninh khiến tớ chẳng hiểu gì cả.】
【Đúng vậy, nghe nói hôn lễ của hai người bị hủy rồi sao? Có phải có hiểu lầm gì không? Trần Dữ đối xử với cậu khá tốt mà.】
Nhìn sự quan tâm tự cho mình là đúng đó, tôi không tức giận, chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Tôi chọn ba người bạn thật sự quan tâm đến mình, lập một nhóm nhỏ.
Không nói thêm một câu vô nghĩa nào, tôi trực tiếp gửi toàn bộ dòng thời gian vào nhóm.
Ghi chú xem nhà từ nửa năm trước, ảnh chụp người sở hữu căn hộ và phiếu quy trình “Bản đã được cô Khương xác nhận” của phòng làm việc tổ chức hôn lễ.
Từng chuyện, từng việc đều rõ ràng.
Trong nhóm im lặng trọn vẹn mười phút.
Sau đó, người bạn A gửi một tin nhắn thoại dài, trong giọng nói tràn đầy tức giận.
“Trời đất! Đây mà gọi là cho ở nhờ sao? Cô ta muốn chiếm luôn hang ổ của cậu thì có!”
Người bạn B lập tức gửi chữ.
【Cô ta không phải không nhà để về, cô ta muốn dọn thẳng vào tương lai của cậu. Trần Dữ cũng quá ghê tởm rồi, lấy tiền của cậu nuôi nhân tình sao?】
Người bạn C trực tiếp ném vào nhóm một bức ảnh chụp màn hình.
Đó là chuyện cô ấy vừa nghe được từ một người bạn khác.
【Các cậu đoán xem? Vừa rồi tớ nghe nói Trần Dữ và Khương Ninh cãi nhau một trận lớn tại văn phòng bán hàng.】
【Khương Ninh trách Trần Dữ vô dụng, căn hộ đã hứa với cô ta cũng không cho được, còn khiến cô ta bị đuổi ra ngoài.】
【Trần Dữ quay lại mắng Khương Ninh, nói rằng nếu không phải cô ta nhất quyết đăng bài đó lên, mọi chuyện hoàn toàn sẽ không ầm ĩ đến mức phải trả nhà.】
Tôi nhìn những lời miêu tả trong ảnh chụp, tưởng tượng cảnh bọn họ quay sang cắn xé lẫn nhau, trong lòng lại không có chút gợn sóng nào.
Từng có lúc, tôi cho rằng mình sẽ đau đớn đến không muốn sống vì sự phản bội của họ.
Nhưng lúc này, tôi chỉ cảm thấy may mắn.
May mắn vì mình thoát ra đủ sớm, không bị cuốn vào vũng bùn thối nát ấy.
“Tri Hành, cậu định làm thế nào?”
Người bạn A hỏi trong nhóm.
Tôi gõ mấy chữ.
【Lấy lại tiền của tớ, sau đó tránh xa rác rưởi.】
Tôi thoát khỏi nhóm nhỏ, tiện tay lưu lại ảnh chụp bài đăng của Khương Ninh rồi gửi cho luật sư Lý.
【Chú Lý, nếu Trần Dữ còn tiếp tục trì hoãn việc trả nhà, hãy dùng những ảnh chụp này làm bằng chứng hỗ trợ, chứng minh anh ta đã làm trái mục đích mua nhà ban đầu.】
Gửi xong, tôi úp điện thoại xuống bàn.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: