Chương 6 - Mẹ Của Sói Bạc
Gần đây anh thường xuyên nằm mơ.
Mơ thấy căn nhà trọ chật hẹp, chiếc chuông nhỏ bên cửa.
Mơ thấy một người phụ nữ ngồi xổm trước cửa, cầm bát cháo mắng anh:
“Lục Nghiễn Từ, anh còn không chịu ăn, tôi sẽ buộc nơ lên tai anh.”
Cô ấy rất gan dạ, cũng rất phiền phức.
Nhưng trong mơ, anh lại không hề ghét.
Mỗi lần đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, anh đều dừng lại.
Khi còn nhỏ, Lục Tiểu Dã khóc đòi mẹ, anh liền ôm con ngồi chờ trước cửa hàng.
Nhân viên trong cửa hàng đã thay hết người này đến người khác.
Chỉ có anh vẫn nhớ, tối hôm đó cốc sữa nóng thứ hai được giảm nửa giá.
Anh từng thề.
Nếu cô ấy còn sống…
Anh nhất định sẽ tìm cô ấy trở về.
Chương 11
Nơi dễ bị bỏ qua nhất thường là nơi an toàn nhất.
Tôi quyết định trở về Kinh Bắc.
Nhà họ Lục tìm kiếm mẹ của Lục Tiểu Dã khắp nơi, chắc chắn không ngờ tôi lại dám trở về chỗ cũ.
Ngày hôm sau, tôi kéo vali xuống khỏi tàu cao tốc.
Sau khi bắt taxi đến khu chung cư cũ, tôi vừa xuống xe thì tài xế đột nhiên gọi:
“Cô gái, con cô không xuống xe à?”
Đầu óc tôi trống rỗng.
Quay đầu lại, tôi nhìn thấy Lục Tiểu Dã đang ôm chiếc cặp nhỏ, ngồi trên ghế phụ và nghiêm mặt nhìn tôi.
Tôi suýt ngất ngay tại chỗ.
“Sao con lại đi theo mẹ?”
Từ Nam Thành đến Kinh Bắc, phải đi tàu cao tốc, chuyển tàu điện ngầm rồi bắt taxi, vậy mà suốt dọc đường tôi không hề phát hiện ra.
Lục Tiểu Dã nhỏ giọng nói:
“Con biến thành sói con, trốn trong ngăn phụ của vali.”
Sợ tôi tức giận, cậu bé lập tức lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm.
“Đây là tiền mừng tuổi của con.”
Tôi cúi đầu nhìn.
Chín con số.
Con nhà giàu ngay cả khi bỏ nhà đi cũng có tự tin như vậy.
Tôi vừa định liên lạc với nhà họ Lục.
Lục Tiểu Dã đột nhiên ôm chặt chân tôi, khóc đến mức bả vai run lên từng đợt.
“Mẹ chỉ ở bên con ba ngày thôi.”
“Ba ngày sau, con sẽ tự trở về.”
Những ông bà đi ngang qua đều nhìn sang.
Có người nhỏ giọng bàn tán:
“Người mẹ này làm mẹ kiểu gì vậy, để đứa trẻ khóc đến mức này.”
Tôi đành cắn răng bế cậu bé lên.
“Chỉ ba ngày.”
Lục Tiểu Dã lập tức gật đầu.
“Tạm thời bố sẽ không tìm được con.”
“Trước khi đi, con đã gắn đồng hồ định vị lên robot hút bụi trong nhà.”
Tôi: “…”
Quả nhiên con trai Lục Nghiễn Từ không đơn giản.
Tối hôm đó, sân bay, nhà ga cao tốc và tất cả khách sạn ở Kinh Bắc đều nhận được ảnh tìm người của nhà họ Lục.
Trong ảnh, Lục Tiểu Dã ôm chiếc cặp nhỏ.
Bên cạnh còn có nửa gương mặt nhìn nghiêng của tôi.
Nhưng tấm ảnh rất mờ, chỉ chụp được một nửa gương mặt và chiếc khăn quàng cổ.
Nếu Lục Nghiễn Từ tận mắt nhìn thấy, chưa chắc anh không nhận ra.
Tiêu đề được viết rất khách sáo:
“Nhờ mọi người hỗ trợ tìm kiếm cậu chủ nhỏ nhà họ Lục.”
Chương 12
Tôi thuê phòng 302.
Phòng 301 đối diện chính là căn nhà trọ tôi từng chăm sóc Lục Nghiễn Từ năm đó.
Bà chủ nhà đã ngoài bảy mươi. Thấy tôi đưa theo trẻ con, bà giảm cho tôi năm trăm tiền thuê.
“Làm mẹ đơn thân không dễ dàng.”
Tôi rưng rưng nước mắt cảm ơn.
Bà quay người trở về phòng 301.
Ánh đèn vàng ấm áp lọt qua khe cửa.
Chiếc đèn ấy vẫn là chiếc đèn Lục Nghiễn Từ thay năm đó.
Khi vừa đến, tính tình anh tệ đến mức không thể chịu nổi.
Tôi chỉ cần tiến lại gần một bước, anh đã lạnh lùng nhìn tôi.
“Đừng chạm vào tôi.”
Tôi cầm thuốc và cháo ngồi xổm trước cửa.
“Không chạm vào anh cũng được, anh tự bôi thuốc đi.”
Anh không cử động, tôi cũng không cử động.
Giằng co đến nửa đêm, cuối cùng anh cũng đưa cổ tay ra.
“Chỉ được bôi thuốc.”
Sau này, mỗi lần tôi tăng ca về nhà, anh đều ngồi chờ ở lối vào, chiếc đuôi giấu sau lưng.
Tôi cố ý hỏi:
“Lục Nghiễn Từ, có phải anh đang chờ tôi không?”
Anh lạnh mặt.
“Tôi sợ cô chết ở bên ngoài, không có ai thay thuốc cho tôi.”
Nhưng mỗi khi tôi mang đồ ăn đêm về, anh vẫn luôn là người tách đũa cho tôi trước.
Khi ấy tôi vẫn chưa biết.
Những ngày tan làm có người chờ, ăn đêm có người tách đũa cho, đã có thể xem là viên mãn.
Cho đến khi tôi đọc được tin tức.
Thiếu chủ Lục Thị mất tích, nghi ngờ liên quan đến sự cố vận chuyển y tế trong thời kỳ phản tổ.
Lúc đó tôi mới biết, mình đã mang người thừa kế của một gia tộc giàu có về căn nhà trọ.
Thu lại suy nghĩ, tôi đưa Lục Tiểu Dã vào phòng 302.
Buổi tối, tôi mệt đến mức không muốn nấu cơm, chỉ muốn gọi đồ ăn ngoài.
Nhưng Lục Tiểu Dã lại bưng ra một bát yến mạch pha sữa nóng.
“Mẹ, con biết làm món này.”
Tôi ngây người.
“Bố dạy con sao?”
Lục Tiểu Dã gật đầu.
“Buổi sáng bố nằm mơ, nói dạ dày mẹ không tốt, buổi tối phải uống đồ nóng.”
“Bố còn mơ thấy mẹ không ăn rau mùi.”
Tim tôi khẽ run lên.
Tại sao những thứ Lục Nghiễn Từ nhớ ra lại càng ngày càng nhiều vậy?
Chương 13
Hai ngày tiếp theo, tôi không dám ra ngoài.
Chỉ ở trong phòng 302 cùng Lục Tiểu Dã.
Ăn cơm, ngủ, xem hoạt hình.
Cậu bé vui vẻ hẳn lên.
Còn ôm gương soi suốt nửa ngày.
“Chú sói có mẹ, lông cũng sáng hơn một chút.”
Tôi không nhịn được cười.
“Đúng là thích làm đẹp.”