Chương 1 - Mẹ Của Quốc Bảo
Chương 1
Sau khi tôi nghỉ làm để viết tiểu thuyết toàn thời gian, viết cuốn nào flop cuốn đó, sắp đến mức không trả nổi tiền thuê nhà.
Tôi đang định mở BOSS để nộp CV thì ngoài ban công bỗng vang lên tiếng sột soạt kỳ lạ.
Tôi lấy hết can đảm mở cửa ban công ra, một con trăn lớn to bằng miệng bát, dài hơn hai mét đang cuộn mình trên ban công nhà tôi!
Tôi sợ đến mức hồn vía lên mây. Tôi còn chưa có tác phẩm bùng nổ mà, sao có thể mất mạng được chứ!
Ai mà ngờ được, con rắn lớn suýt làm tôi ngất xỉu ấy lại là một con rắn quốc bảo Kim Văn Thanh Lân đã tuyệt chủng suốt ba mươi năm.
Viện nghiên cứu thay nhau đến nhà muốn mang nó đi, nhưng con rắn này lại bám lấy tôi, dính lấy tôi không chịu đi.
Không những tôi còn giữ được cái mạng nhỏ, mà còn trở thành mẹ của quốc bảo cấp hiện tượng.
Tôi bị một con rắn nhỏ bá đạo nuôi nhốt rồi!
……
Chuyện phải bắt đầu từ chậu bạc hà kia.
Tháng sáu, Quảng Châu nóng ẩm như cái lồng hấp.
Khu chung cư cũ tôi thuê không có cửa lưới, muỗi cứ như máy bay ném bom, cứ đến tối là bắt đầu không kích.
Mua nhang muỗi thì tôi dị ứng với mùi đó.
Mắc màn thì cái giường trong căn phòng thuê của tôi còn chẳng có đầu giường, lấy gì mà mắc?
Cuối cùng tôi lên mạng tìm được một cách: trồng bạc hà.
Nghe nói mùi bạc hà có thể đuổi muỗi.
Tôi bỏ chín tệ chín, miễn phí ship, mua hai chậu về đặt ngoài ban công, ngày nào cũng tưới nước. Nhìn mấy chiếc lá từ từ nhú ra, trong lòng còn thấy khá có cảm giác thành tựu.
Tôi cảm thấy mình cũng coi như là một người sống tinh tế, dù tiểu thuyết tôi viết đến mức tiền đảm bảo tối thiểu cũng không phá nổi.
Cho đến ngày thứ bảy.
Hôm đó vừa lưu bản thảo xong, tôi như thường lệ ra ban công tưới nước, cúi đầu nhìn.
Dưới đáy chậu hoa phồng lên một cục lớn.
Có thứ gì đó đang đội từ bên dưới lên.
Giống như cái bánh bao.
Phản ứng đầu tiên của tôi: chuột.
Khu cũ này chuột to như mèo, tôi đã thấy mãi thành quen rồi.
Tôi cầm một cây chổi, cẩn thận dời chậu hoa ra.
Sau đó tôi nhìn thấy một cảnh tượng cả đời này cũng không quên được.
Một con rắn.
To bằng miệng bát.
Cuộn thành một đống, chiếm gần nửa cái ban công.
Nó ngẩng đầu lên, thè lưỡi.
Cái lưỡi đỏ thò ra thụt vào.
Cách chóp mũi tôi chỉ có ba centimet.
Não tôi lúc đó trải qua một khoảng trống cực kỳ ngắn ngủi.
Khoảng không phẩy ba giây.
Sau đó tôi nghe thấy một tiếng hét.
Rất vang, rất cao, rất… giống tiếng mổ heo.
Hét xong tôi mới ý thức được, tiếng đó là do chính tôi phát ra.
Cả người tôi bật ngược ra sau, gáy đập vào giá phơi đồ, cây chổi tuột khỏi tay bay ra ngoài, “bốp” một tiếng đập vào chậu hoa ở ban công đối diện của ông Lý.
Ông Lý đang tưới hoa, bị cây chổi từ trên trời rơi xuống dọa đến ngồi phịch xuống đất.
Tôi nằm sấp trên sàn không dám nhúc nhích.
Ba giây sau, cả tòa nhà nổ tung.
“Ai đang mổ heo đấy?!”
“Báo cảnh sát rồi nhé! Có người giết người rồi!”
“Lâm Dữu, con bé kia đang làm gì thế!”
Môi tôi run lẩy bẩy, giọng nói ép ra từ cổ họng: “Rắn… có rắn…”
“Rắn? Rắn to cỡ nào mà làm cô hét thành thế?”
Trần Đào ở tầng sáu đối diện ló đầu ra, nhìn về phía ban công nhà tôi.
Im lặng hai giây.
“Đệt ——”
Phản ứng của Trần Đào còn trực tiếp hơn tôi. Anh ta rụt đầu về ngay, sau đó tôi nghe “ầm” một tiếng, tiếng đóng cửa sổ nặng nề vang lên.
Ngay sau đó là giọng vợ anh ta: “Anh đóng cửa sổ làm gì?”
“Đừng hỏi! Đừng ra ngoài! Bên chỗ Lâm Dữu có một con trăn! Loại to bằng miệng bát ấy!”
Tốc độ lan truyền tin tức còn nhanh hơn ánh sáng.
Trong vòng năm phút, cả tòa nhà đều biết ban công nhà Lâm Dữu ở tầng năm có một con trăn.
Trong vòng mười phút, đại sảnh tầng một tụ tập hơn hai mươi người, có người cầm xẻng nấu ăn, có người cầm cây lau nhà, còn có một ông cụ vác cả cây sào phơi đồ.
Trông như sắp đi đánh nhau.
Trong vòng mười lăm phút, cảnh sát đến.
Hai xe, bốn người.
Người dẫn đầu là đội trưởng Lưu, cảnh sát khu vực, hơn bốn mươi tuổi, mặt chữ điền, vẻ mặt mệt mỏi.
Ánh mắt ông ấy nhìn tôi giống như nhìn một kẻ phạm tội quen mặt.
“Lâm Dữu đúng không? Con rắn của cô đâu?”
“Ban, ban công…”
“Đi, dẫn tôi xem.”
Tôi run rẩy dẫn ông ấy lên lầu, đẩy cửa ban công ra.
Con rắn đó vẫn còn ở đó.
Thậm chí nó còn đổi tư thế.
Từ cuộn thành một đống, biến thành gác đầu lên mép chậu hoa, giống như một chiếc khăn quàng lười biếng.
Thấy chúng tôi đi vào, nó chậm rãi ngẩng đầu lên, thè lưỡi.
Rất thong dong.
Rất bình tĩnh.
Giống một chủ nhà đang quan sát khách thuê.
Đội trưởng Lưu nhìn ba giây, quay đầu hỏi tôi: “Cô nuôi à?”
“Tôi nuôi… tôi trông giống người nuôi nổi thứ này sao?!”
Giọng tôi lạc cả đi, “Tôi chỉ trồng một chậu bạc hà! Tôi làm sao biết dưới chậu hoa có thứ này! Tôi còn đang nợ tiền nhà tháng này đây này!”
Đội trưởng Lưu lại nhìn con rắn, lấy bộ đàm ra: “Tổng đài, tầng năm đúng là có một con rắn, khoảng… hơn hai mét? Khá to. Có cần liên hệ cục lâm nghiệp không?”
Trong bộ đàm truyền đến câu trả lời: “Trước tiên xác định chủng loài, đừng làm bị thương nhầm động vật được bảo vệ.”
Đội trưởng Lưu nhìn tôi một cái.
Tôi nhìn ông ấy một cái.
Hai chúng tôi đồng thời nhìn về phía con rắn kia.
Con rắn thè lưỡi.
Như thể đang nói: Hai người cứ nói chuyện đi, tôi phơi nắng.
Cảnh sát không dám động vào con rắn, gọi một cuộc điện thoại, nói là đã liên hệ “trung tâm cứu hộ động vật hoang dã” gì đó.
Tôi ngồi trong phòng khách chờ, chân vẫn còn run.
Trong đầu toàn là “xong rồi xong rồi, tháng này mất chuyên cần, tiền thuê nhà cũng không trả nổi, lại còn gặp phải một con rắn”.
Không biết Trần Đào lẻn qua từ lúc nào, đứng ở cửa nhà tôi thò đầu ngó nghiêng.
“Chị Dữu, con rắn đó còn ở đây không?”
“Còn.”
“Thật sự to bằng miệng bát à?”
“Chính cậu đã nhìn rồi mà.”
“Vừa nãy em chưa nhìn rõ…”
Anh ta rướn cổ về phía ban công, “Để em liếc thêm cái nữa ——”
“Cút.”
Bốn mươi phút sau, một chiếc xe tải nhỏ đến.
Ba người bước xuống.
Người đi đầu là một ông lão gầy hơn năm mươi tuổi, đeo cặp kính dày như đáy chai, mặc áo sơ mi ngắn tay đã giặt đến bạc màu, trong túi cắm ba cây bút.
Phía sau là hai trợ lý trẻ, một nam một nữ, vác hai cái thùng lớn.
Câu đầu tiên ông lão nói khi vào cửa không phải chào tôi.
Ông ấy hỏi thẳng: “Rắn đâu?”
“Ban công.”
Ông ấy sải bước đi về phía ban công.
Tôi gọi với theo phía sau: “Cẩn thận chút nhé, thứ đó dữ lắm ——”
Tôi còn chưa nói xong, ông lão đã đẩy cửa ban công ra.
Sau đó ông ấy ngồi xổm xuống.
Ngồi xổm suốt nửa phút không nói gì.
Tôi và đội trưởng Lưu trong phòng khách nhìn nhau.
Rồi ——
“Trời ơi! Trời ơi trời ơi trời ơi!”
Giọng ông lão truyền từ ban công vào, giống một ông bác trúng năm triệu.
Ông ấy lao từ ban công về phòng khách, mặt đỏ bừng, môi cũng run lên:
“Kim… Kim Văn Thanh Lân! Là rắn Kim Văn Thanh Lân!”
Tôi: “Cái gì?”
“Rắn Kim Văn Thanh Lân!”
Ông ấy nắm chặt cánh tay tôi, “Cô gái nhỏ, cô biết không?! Loài này ba mươi năm trước đã được tuyên bố tuyệt chủng rồi! Ba mươi năm! Tôi viết luận văn suốt hai mươi năm nói nó có thể vẫn còn sống ở một góc nào đó, tất cả đồng nghiệp đều nói tôi điên! Bây giờ! Còn sống! Một con sống sờ sờ ngay trên ban công nhà cô!”
Trong hốc mắt ông ấy vậy mà có cả ánh nước.
Tôi: “Vậy… nó không cắn người chứ?”
Ông lão căn bản không nghe tôi nói. Ông ấy đã quay người hét với hai trợ lý:
“Chuẩn bị thiết bị lấy mẫu! Thông báo cho viện! Thông báo Cục Lâm thảo Quốc gia! Không, trước tiên chụp ảnh! Chụp ảnh lưu chứng cứ trước!”
Các trợ lý bắt đầu bận rộn, một người cẩn thận đến gần con rắn để chụp ảnh, người còn lại gọi điện.
Tôi đứng trong phòng khách, cảm thấy mình giống người ngoài cuộc.
Trần Đào ghé lại gần, nhỏ giọng hỏi tôi: “Chị Dữu, con rắn này đáng tiền lắm à?”
“Người ta nói tuyệt chủng ba mươi năm rồi…”
“Vậy chẳng phải là hóa thạch sống sao? Còn hiếm hơn cả gấu trúc ấy chứ?”
Tôi không trả lời.
Vì tôi đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên.
Một tiếng sau, ông lão tự giới thiệu tên là Phương Kính Sơn, nghiên cứu viên của Viện Sinh vật học tỉnh.
Ông ấy từ ban công đi ra, vẻ mặt cực kỳ phức tạp.
Ông ấy ngồi trước cái bàn gấp tôi mua tám mươi tệ, tháo kính xuống lau, đeo lại rồi nhìn tôi.
“Cô gái nhỏ, xảy ra chút vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Chúng tôi muốn đưa con rắn về viện nghiên cứu…”
“Mau đưa đi.”
Tôi vội nói, “Bây giờ đưa đi luôn, tôi giúp mọi người khiêng. Vừa hay mai tôi còn phải chạy bản cập nhật, không rảnh lo chuyện này.”
Biểu cảm của giáo sư Phương càng phức tạp hơn: “Nó không đi.”
“… Ý là sao?”
“Chúng tôi đã thử mọi cách. Dụ dỗ, xua đuổi, thậm chí định dùng dụng cụ di chuyển nó, nó đều không nhúc nhích. Hễ động vào là nó thè lưỡi với chúng tôi, có khuynh hướng tấn công. Nhưng…”
Ông ấy dừng lại.
“Nó không có bất kỳ địch ý nào với cô.”
“… Hả?”
“Vừa nãy khi cô đến gần ban công, cơ thể nó thả lỏng. Khi chúng tôi đến gần, nó sẽ căng cứng. Điều này chứng tỏ nó nhận cô.”
Não tôi ong lên một tiếng.
“Không phải chứ, giáo sư, tôi với nó hôm nay mới gặp lần đầu, tôi còn không biết nó là đực hay cái!”
“Hành vi bám dính của động vật đôi khi rất khó giải thích bằng lẽ thường.”
Giáo sư Phương đẩy kính, “Đặc biệt là với loài cực kỳ quý hiếm này, chúng ta gần như không biết gì về tập tính của nó. Nhưng có một điểm có thể xác nhận ——”
Ánh mắt ông ấy nhìn tôi giống như đang nhìn một món phụ kiện của báu vật hiếm có.
“Trước khi nó chịu rời đi, cô có lẽ cần tiếp tục ở cùng nó.”
Tôi há miệng.
Lại khép lại.
Rồi lại há ra.
“Giáo sư Phương.”
Tôi nói, “Tôi chỉ là một người viết tiểu thuyết. Tiền nhuận bút lúc cao lúc thấp, lúc tốt thì vừa đủ tiền thuê nhà và tiền ăn, lúc tệ thì đến tiền điện nước cũng phải tính toán. Nhà thuê. Ban công hai mét vuông. Ông bảo tôi nuôi một con động vật bảo vệ cấp một quốc gia đã tuyệt chủng ba mươi năm?”
Giáo sư Phương mặt không đổi sắc: “Nhà nước sẽ có trợ cấp.”
“Bao nhiêu?”
“Tôi phải về xin, con số cụ thể ——”
“Đủ để tôi trả tiền nhà không?”
Giáo sư Phương không trả lời câu hỏi này.
Ông ấy chỉ vỗ vai tôi, dùng giọng điệu vô cùng sâu xa mà nói:
“Cô gái nhỏ, từ hôm nay trở đi, ban công nhà cô chính là khu bảo tồn thiên nhiên cấp quốc gia.”
Tôi nhìn con rắn trên ban công.
Nó đang gác đầu lên chậu bạc hà của tôi, nheo mắt, giống như một con mèo.
Bạc hà của tôi.
Chậu bạc hà chín tệ chín miễn phí ship của tôi.
Bị một con rắn to bằng miệng bát lấy làm gối rồi.
Ba ngày tiếp theo, nhà tôi còn náo nhiệt hơn cả chợ.
Giáo sư Phương gần như sống luôn ở nhà tôi.
Sáng nào bảy giờ cũng đúng giờ gõ cửa, cầm một cốc sữa đậu nành, tự mang ghế gấp, ngồi xuống ban công nhà tôi là ngồi cả ngày.
Quan sát rắn, ghi chép, quay video.
Thỉnh thoảng kích động đến mức tự lẩm bẩm một mình.
Hai trợ lý của ông ấy thay phiên nhau đến, một người phụ trách lấy mẫu, một người phụ trách viết báo cáo.
Ban công nhà tôi từ “nơi trồng bạc hà” biến thành “trạm thí nghiệm tạm thời”.
Vốn dĩ tôi muốn tranh thủ thời gian này viết thêm hai chương dự trữ, kết quả ngày nào trong nhà cũng có người, căn bản không tĩnh tâm nổi, số chữ chẳng tăng được bao nhiêu, tóc lại rụng một nắm.
Cùng lúc đó, một đống giấy tờ cũng được đưa đến tay tôi.
Của Cục Lâm thảo Quốc gia, của tỉnh, của thành phố, tổng cộng bảy bản.