Chương 10 - Mẹ Chồng Và Những Ngày Đau Khổ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi gọi công ty vệ sinh đến, tiến hành một đợt tổng vệ sinh chuyên sâu.

Mọi dấu vết, mọi khí tức mà anh ta để lại, đều bị tẩy sạch hoàn toàn khỏi căn nhà của tôi.

Chiều tối, tôi trở về nhà.

Căn nhà trống vắng, yên tĩnh, cửa sổ sạch bong.

Tôi ngâm mình trong bồn tắm, nhấm nháp ly rượu vang đỏ.

Nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương phòng tắm, lần đầu tiên, tôi nở nụ cười từ tận đáy lòng.

Tuyệt thật.

Rác rưởi, cuối cùng cũng bị dọn sạch.

09

Tôi cứ nghĩ mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Cố Minh Triết dắt theo hành lý đáng thương của mình, biến khỏi thế giới của tôi.

Tôi ngây thơ nghĩ rằng, ít ra anh ta cũng còn chút tự trọng cuối cùng.

Nhưng tôi đã sai.

Tôi đã quá xem thường ác ý mà một “phượng hoàng nam” bị dồn đến đường cùng có thể bộc phát ra.

Một tuần sau, tôi đang chủ trì một cuộc họp dự án cực kỳ quan trọng tại công ty.

Dự án này là tâm huyết gần nửa năm của tôi, nếu giành được, văn phòng thiết kế của tôi có thể vượt lên một tầm cao mới trong ngành.

Giữa cuộc họp, Lâm Vãn, bạn thân kiêm cộng sự của tôi, đột ngột bước vào, sắc mặt cực kỳ nặng nề, thì thầm vào tai tôi một câu:

“Niệm Niệm, có chuyện lớn rồi. Phương án dự thầu cuối cùng của chúng ta, bị rò rỉ rồi.”

Tôi như bị ai đó gõ mạnh vào đầu.

“Rò rỉ cho ai?”

“Tập đoàn Hồng Viễn — đối thủ mạnh nhất lần này của chúng ta.”

Tập đoàn Hồng Viễn…

Tim tôi như chìm xuống đáy.

Lâm Vãn nói với tôi:

Một nhà thiết kế bên Hồng Viễn là đàn em của cô ấy, vừa mới lén nhắn cho biết, sáng nay bên họ nhận được một bản thiết kế giống y hệt với phương án của chúng tôi, hiện đang gấp rút chỉnh sửa để nộp thầu vào ngày mai.

Tôi lập tức tuyên bố tạm dừng cuộc họp, quay về văn phòng, cố gắng giữ bình tĩnh.

Người có thể tiếp cận bản thiết kế cuối cùng, chỉ có vài người cốt cán — đều là chiến hữu thân thiết cùng tôi gầy dựng văn phòng.

Tuyệt đối không thể phản bội tôi.

Vậy thì, rò rỉ từ đâu?

Ánh mắt tôi dừng lại trên máy tính.

Máy tính tôi cài nhiều lớp mật khẩu, nhưng có một người — biết tất cả.

Cố Minh Triết.

Anh ta từng lấy lý do “vợ chồng không nên có bí mật”, nài nỉ tôi đưa hết mật khẩu.

Lúc đó tôi mù quáng vì yêu, đã cho anh ta thật.

Tôi còn có thói quen xấu — để tiện, đôi lúc lưu tạm các file quan trọng ngay màn hình desktop.

Tôi vừa giận, vừa hối hận, toàn thân run lên.

Tôi ghê tởm sự hèn hạ của anh ta, càng hận bản thân ngu ngốc và cả tin.

Anh ta muốn hủy hoại tôi!

Không có được tôi, thì muốn kéo đổ hết mọi thứ tôi có!

Lâm Vãn bên cạnh hoảng hốt:

“Giờ sao đây Niệm Niệm? Ngày mai nộp thầu rồi, giờ làm lại chẳng kịp! Dự án lần này quá quan trọng với chúng ta!”

Tay tôi run run, nhưng tôi hít một hơi sâu, ép mình tỉnh táo lại.

“Đừng lo.”

Tôi nhìn Lâm Vãn, cũng nhìn chính mình trong gương — gương mặt tái nhợt kia.

“Anh ta tưởng mình nắm thóp được tôi. Nhưng anh ta không biết, lá bài tẩy thực sự của tôi, chưa bao giờ chỉ là một bản vẽ thiết kế.”

Tôi cầm điện thoại lên, bấm một dãy số mà lâu lắm rồi tôi không chủ động gọi.

Điện thoại kết nối.

Đầu dây bên kia vang lên một giọng trầm ổn, dịu dàng:

“Niệm Niệm? Có chuyện gì vậy?”

Là cha tôi, Thẩm Quốc An.

Tôi rất hiếm khi nhờ ông giúp đỡ.

Tôi luôn muốn chứng minh rằng, không dựa vào ông, tôi vẫn có thể sống tốt.

Nhưng lần này, tôi không muốn cố gồng lên nữa.

“Bố.”

Giọng tôi mang theo nỗi uất ức và mệt mỏi không thể giấu nổi.

“Con bị người ta bắt nạt rồi.”

Tôi kể lại mọi chuyện, ngắn gọn, rõ ràng.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Tôi gần như có thể tưởng tượng được vẻ mặt giận dữ lúc này của người cha vốn luôn điềm đạm nhã nhặn của tôi.

“Bố biết rồi.”

Cuối cùng ông chỉ nói bốn chữ.

“Hãy tập trung làm việc của con, những chuyện còn lại, để bố lo.”

Cúp máy, tôi lập tức triệu tập toàn bộ nhân sự nòng cốt họp khẩn.

Cố Minh Triết chỉ đánh cắp bản hoàn chỉnh của phương án A.

Nhưng hắn không biết, để phòng bất trắc, tôi luôn để tổ B phát triển song song một phương án dự phòng.

Phương án B táo bạo hơn, có tính đột phá hơn, nhưng đi kèm với nhiều rủi ro.

Tôi từng do dự.

Nhưng bây giờ, tôi không còn đường lùi.

“Bắt đầu từ bây giờ, tất cả bỏ phương án A, dốc toàn lực thực hiện phương án B!

Đêm nay, chúng ta làm trắng đêm!”

Đêm hôm đó, văn phòng thiết kế của tôi sáng đèn suốt cả đêm.

Cà phê, đồ ăn nhanh chất đầy bàn, mọi người đều như những chiến binh đang tăng tốc nước rút.

Cùng lúc đó, một cuộc chiến âm thầm cũng được mở ra ở một chiến trường khác.

Cha tôi chỉ gọi một cuộc điện thoại.

Ông gọi cho chủ tịch Tập đoàn Hồng Viễn, cũng là bạn lâu năm trong giới thương mại — chú Chu.

Ông không gào thét, không nổi giận.

Ông chỉ nhẹ nhàng như đang trò chuyện đời thường, “vô tình” nhắc đến vài “thành tích vang dội” của “người con rể cũ không nên thân” — Cố Minh Triết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)