Chương 8 - Mẹ Chồng Và Câu Chuyện Sinh Con Đầy Bi Kịch
Một câu “không biết” này thành thật hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Cũng khiến tôi hoàn toàn hết hy vọng.
Tôi nhìn mẹ chồng.
“Mẹ, con vẫn quyết định ly hôn.”
Mẹ chồng gật đầu.
“Được.”
Phan Dữ lập tức ngẩng đầu.
“Mẹ!”
“Mày gọi gì?”
Mẹ chồng lạnh lùng nhìn anh.
“Nhuế Nhuế không có nghĩa vụ dùng cả đời mình để trả học phí trưởng thành cho mày.”
“Bây giờ mày biết sai là vì chuyện đã làm lớn.”
“Nhưng những ấm ức nó chịu đã xảy ra rồi.”
“Mày muốn cứu vãn là chuyện của mày.”
“Nó có muốn quay lại hay không là quyền của nó.”
Nước mắt Phan Dữ rơi càng nhiều.
“Giang Nhuế, xin em tha thứ cho anh một lần, anh thật sự không muốn ly hôn.”
Tôi nhìn anh.
“Câu anh hỏi lúc tôi đang sinh, tôi không quên được.”
“Sau này mỗi lần nhìn thấy anh, tôi đều sẽ nhớ lại mình nằm ở đó, đau đến mức không còn sức phản kháng, còn anh đứng về phía Đỗ Tình tra hỏi tôi.”
“Tôi không thể tin anh thêm nữa.”
Phan Dữ quỳ rất lâu.
Cuối cùng anh chậm rãi đứng lên.
“Anh hiểu rồi.”
“Chuyện ly hôn, anh sẽ phối hợp.”
“Nhà cửa, tiền tiết kiệm và việc nuôi con đều theo yêu cầu của em.”
“Quyền nuôi con thuộc về em.”
Mẹ chồng lập tức bổ sung:
“Không phải giao cho nó là xong.”
“Tiền cấp dưỡng mày phải đóng không được thiếu một đồng, trách nhiệm phải làm cũng phải làm.”
“Hơn nữa khi nào được gặp con, gặp thế nào, phải dựa vào tình trạng của Nhuế Nhuế và đứa bé.”
Phan Dữ gật đầu.
“Con biết.”
Anh nhìn đứa bé.
“Anh có thể bế con một chút không?”
Tôi im lặng một lát rồi mới gật đầu đồng ý.
Khi đứa bé được đặt vào lòng anh, cả người anh cứng đờ.
Đứa bé mở mắt nhìn anh một lúc rồi đột nhiên nhếch miệng.
Phan Dữ cúi đầu, nước mắt rơi xuống cổ áo mình.
Anh khẽ nói:
“Xin lỗi.”
Không biết là nói với tôi hay nói với đứa bé.
Nhưng có những lời xin lỗi chỉ có thể chứng minh rằng cuối cùng anh đã hiểu mình sai.
Không thể đổi lấy một câu “không sao”.
11
Ba ngày sau, bệnh viện đưa ra kết quả điều tra sơ bộ.
Đỗ Tình bị chấm dứt hợp đồng lao động, vấn đề liên quan đến giấy phép hành nghề được chuyển cho cơ quan quản lý xử lý.
Cô ta bị nghi ngờ giả mạo y lệnh, tự ý tiếp xúc với bệnh nhân, định trái quy định lấy mẫu máu của trẻ sơ sinh; các vấn đề liên quan tiếp tục do cảnh sát điều tra.
Chủ nhiệm Hứa vì xử lý khiếu nại không thỏa đáng, không kịp thời cho bác sĩ đang có tranh chấp rút khỏi việc điều trị nên bị tạm đình chỉ chức vụ quản lý.
Sáu thực tập sinh lần lượt nộp bản tường trình bằng văn bản.
Ngoài Đường Duyệt ra, năm người còn lại ban đầu đều không dám nói thật.
Mãi đến khi camera và lịch sử trò chuyện của Đỗ Tình được trích xuất, họ mới thừa nhận.
Ngay từ đầu, Đỗ Tình không hề vì mục đích giảng dạy.
Cô ta chỉ muốn làm nhục tôi.
Sau khi bị điều tra, Đỗ Tình vẫn cố đẩy trách nhiệm cho người khác.
Nhưng lịch sử trò chuyện trong điện thoại đã tố cáo cô ta.
Một ngày trước khi tôi sinh, cô ta từng gửi cho cơ sở giám định tư nhân một tin nhắn:
“Chỉ cần chứng minh đứa bé không phải con của Phan Dữ, anh ấy sẽ biết ai mới là người thật sự không lừa anh ấy.”
Khi cảnh sát thông báo nội dung liên quan cho Phan Dữ, anh ngồi ngoài hành lang suốt hai tiếng.
Sau đó, anh giao toàn bộ lịch sử trò chuyện hơn mười năm giữa mình và Đỗ Tình ra.
Trong đó còn có rất nhiều chuyện tôi không hề biết.
Trước khi tôi và Phan Dữ kết hôn, Đỗ Tình từng nói tôi lấy anh chỉ vì nhắm vào căn nhà của nhà họ Phan.
Sau khi tôi mang thai, cô ta lại nói bụng tôi lộ quá sớm, có thể số tháng không khớp.
Có một lần đi khám thai, tôi không gọi được xe, một đồng nghiệp nam tiện đường đưa tôi đi.
Đỗ Tình chụp ảnh gửi cho Phan Dữ, kèm một câu:
“Vợ anh có duyên với người khác giới thật đấy.”
Phan Dữ chưa từng kể cho tôi.
Nhưng anh cũng chưa từng thật sự ngăn cản Đỗ Tình.
Anh chỉ trả lời một câu:
“Đừng nói bậy, Nhuế Nhuế không phải loại người đó.”
Nhìn thì có vẻ là bảo vệ tôi.
Nhưng sự bảo vệ ấy quá nhẹ.
Nhẹ đến mức Đỗ Tình hết lần này đến lần khác vượt ranh giới mà chẳng phải trả bất kỳ cái giá nào.
Mẹ chồng xem xong lịch sử trò chuyện lại tát Phan Dữ một cái.
“Tại sao mày không nói sớm cho Nhuế Nhuế?”
Phan Dữ khẽ nói:
“Con sợ cô ấy tức giận.”
“Mày sợ nó tức giận nên mặc kệ Đỗ Tình bịa chuyện sau lưng?”
Mẹ chồng tức đến đau ngực.
“Tao thấy cái này của mày không gọi là sợ nó giận.”
“Mày chỉ không muốn giải quyết phiền phức.”
“Mày vừa muốn giữ vợ, vừa không muốn đắc tội bạn bè.”
“Cuối cùng người phải chịu ấm ức chỉ có thể là Nhuế Nhuế.”
Phan Dữ không phản bác.
Lần này, cuối cùng anh cũng nhìn rõ Đỗ Tình.
Cũng nhìn rõ chính mình.
12
Ngày xuất viện, mẹ chồng đến trước hai tiếng.
Bố chồng bế đứa bé, cười đến mức không khép được miệng.
Mẹ chồng căng thẳng đi sát bên cạnh, một bước cũng không rời.
“Ông chậm một chút.”
“Đừng đi nhanh thế.”
“Đỡ đầu đứa bé cho chắc.”
“Ông Phan, sao cánh tay ông cứ lắc vậy?”
Bố chồng bất đắc dĩ nhìn bà.
“Tôi chỉ đi bộ bình thường, là bà căng thẳng quá thôi.”
Phan Dữ đứng bên xe, không tiến lại gần.
Mấy ngày nay, anh làm xong thủ tục xuất viện cho tôi, cũng ký bản dự thảo thỏa thuận ly hôn.