Chương 5 - Mẹ Chồng Tôi Muốn Sống Sung Sướng
Tôi kể hết mọi chuyện xảy ra tối qua cho mẹ nghe, không giấu giếm gì cả.
Đầu dây bên kia, mẹ tôi im lặng rất lâu.
“Làm đúng lắm.” Cuối cùng, mẹ chỉ nói ba chữ này.
“Chu Khác là người đàn ông có trách nhiệm.” Mẹ tôi nói, “Trước kia mẹ thấy nó hiền, chuyện gì cũng nhịn. Giờ mới biết, nó không phải nhịn, mà là có tính toán riêng. Diễu Diễu, nhớ kỹ, chuyện này con phải đứng về phía nó. Hai vợ chồng là một nhà, đừng mềm lòng.”
“Con biết rồi, mẹ.”
Cúp máy xong, tảng đá lớn nhất trong lòng tôi cũng rơi xuống.
Tôi nhắn cho Chu Khác một tin: 【Mẹ em biết chuyện rồi, bà ủng hộ tụi mình.】
Rất nhanh, anh trả lời: 【Biết rồi. Tối em muốn ăn gì? Anh đi mua đồ.】
Nhìn dòng tin nhắn ấy, tôi bỗng cảm thấy rất yên tâm.
Dù bên ngoài mưa gió bão bùng, chỉ cần có anh bên cạnh, nhà vẫn còn.
Tối hôm đó, chúng tôi vẫn không về nhà, tiếp tục ở khách sạn.
Chu Khác nói, phải đợi bên kia ra chiêu trước.
Mà chiêu của họ, đến nhanh hơn chúng tôi tưởng.
Còn… bất ngờ hơn nữa.
Ngày thứ ba, thứ Sáu. Tôi đang làm việc thì lễ tân công ty gọi nội tuyến, nói tôi có một đơn giao hàng nội thành.
Tôi hơi ngạc nhiên. Gần đây tôi không mua gì cả.
Tôi xuống lầu nhận hàng, người giao đưa tôi một phong bì hồ sơ. Tôi ký tên, bóp nhẹ thử, cảm giác bên trong là vài tờ giấy.
Về đến văn phòng, tôi mở phong bì ra.
Thứ rơi ra, khiến đồng tử tôi lập tức co lại.
Không phải giấy tờ gì cả, mà là vài tấm ảnh.
Ảnh chụp căn nhà của chúng tôi. Căn nhà đã sống bốn năm qua.
Ghế sofa trong phòng khách bị rạch toạc, bông lòi ra.
Màn hình tivi vỡ nát như mạng nhện.
Trên tường, bức ảnh cưới của tôi và Chu Khác bị gỡ xuống, vứt dưới đất, kính khung hình vỡ tan, mặt tôi và Chu Khác trong ảnh bị dẫm lên mấy dấu giày bẩn.
Một tấm khác là phòng ngủ. Giường bị lật tung, cửa tủ mở toang, quần áo bị kéo ra vứt khắp nơi.
Mỗi bức ảnh như một con dao đâm thẳng vào tim tôi.
Trong phong bì còn có một tờ giấy viết tay.
Nét chữ xiêu vẹo, là bút tích của Triệu Quế Phân.
“Nếu chúng mày không cho tao về nhà, tao sẽ để chúng mày không còn nhà để về!”
7
Tay tôi run đến mức cầm không nổi mấy tấm hình.
Căn nhà đó là tôi và Chu Khác từng chút một dựng nên.
Tấm ảnh cưới trên tường, là chúng tôi đi ba studio mới chọn được.
Cái ghế sofa bị rạch nát kia, là nơi chúng tôi ngồi xem hàng trăm bộ phim cùng nhau.
Giờ, tất cả đều tan hoang.
Tan trong tay người mẹ mà chúng tôi từng phụng dưỡng, nhưng lại nói chúng tôi chưa cho bà sống ngày nào tử tế.
Tức giận và đau lòng như hai bàn tay khổng lồ, siết chặt cổ họng tôi đến nghẹt thở.
Tôi lập tức cầm điện thoại, gọi cho Chu Khác.
Điện thoại vừa đổ chuông là anh bắt máy.
“Có chuyện gì vậy?” Giọng anh rất bình tĩnh.
Tôi không kiềm được, giọng run rẩy: “Chu Khác, anh… anh mau xem WeChat, em gửi ảnh cho anh. Nhà mình… nhà mình bị phá rồi.”
Tôi run rẩy chụp lại mấy tấm ảnh và tờ giấy, gửi qua cho anh.
Bên kia điện thoại im lặng.
Sự im lặng đó còn nặng nề hơn bất kỳ lời mắng nào.
Tôi có thể tưởng tượng được, Chu Khác khi thấy những tấm hình ấy, tâm trạng sẽ như thế nào.
Phải nửa phút sau anh mới cất lời, giọng khàn đặc như bị giấy ráp chà qua “Anh biết rồi.”
“Vậy… vậy giờ mình làm sao? Báo công an không?” Tôi hoang mang tột độ.
“Đừng sợ.” Giọng Chu Khác lạnh đến đáng sợ, nhưng rất tỉnh táo, “Nghe anh nói. Một, không báo cảnh sát. Cảnh sát đến cũng chỉ xử lý thành tranh chấp gia đình, cuối cùng lại hòa giải. Bà ấy lớn tuổi rồi, công an nhiều nhất chỉ nhắc nhở, không giải quyết được gì, ngược lại mình thành bị động.”
“Hai, em đừng làm gì cả, cứ tan làm bình thường. Anh đến đón em.”
“Nhưng mà nhà…”
“Nhà hư thì hư, chỉ là đồ vật.” Trong giọng anh có một loại quyết tuyệt, “Chỉ cần bà ấy không còn ở đó, chúng ta là người thắng. Bà ấy càng làm như vậy, càng chứng tỏ bà đã hoảng, chứng tỏ bước cờ ở nhà Chu Cần là đúng.”
Cúp máy xong, tôi ngồi phịch xuống ghế, như bị rút hết sức lực.
Lời Chu Khác khiến tôi bình tĩnh được một chút, nhưng trong lòng vẫn trống hoác.
Những món đồ bị phá kia, không chỉ là vật dụng, mà là minh chứng cho bốn năm hôn nhân của chúng tôi.
Tan làm, tôi là người chạy khỏi văn phòng đầu tiên.
Xe Chu Khác đã đợi sẵn dưới lầu.
Tôi mở cửa xe ngồi vào, nước mắt không kìm nổi nữa, tuôn ra như vỡ đê.
Anh không nói gì, chỉ rút khăn giấy đưa tôi, rồi khởi động xe.
Xe không chạy về khách sạn, cũng không về căn nhà bị phá nát đó.
Mà chạy đến một quán lẩu chúng tôi hay ăn.
Trong quán người đông ồn ào, hơi nước bốc lên nghi ngút.
Chu Khác chọn một bàn cạnh cửa sổ, gọi món lẩu và đồ ăn tôi thích nhất.
“Ăn đi.” Anh gắp miếng dạ dày bò đầu tiên cho vào bát tôi, “Dù chuyện lớn đến đâu, cũng phải ăn no đã.”
Tôi không có khẩu vị, chỉ nhìn anh.
Trên mặt anh không có biểu cảm gì, chỉ có một tầng u ám sâu trong đáy mắt.
Anh cúi đầu ăn, động tác rõ ràng, không rối loạn.
Nhưng tôi biết, lòng anh chắc còn đau hơn tôi.
Căn nhà đó, công sức của anh còn nhiều hơn tôi.
“Chu Khác.” Tôi khẽ gọi.
Anh ngẩng đầu.
“Chúng ta… thật sự bỏ căn nhà đó sao?”
Anh đặt đũa xuống, nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có.
ĐỌC TIẾP :