Chương 4 - Mẹ Chồng Đột Nhiên Đồng Ý
Cố Dư Kinh thấy phản ứng của Cố Lẫm Xuyên thì tưởng ông ta không đồng ý cuộc hôn nhân này, lập tức đứng thẳng người, che chắn cho Chu Nhuyễn Nhuyễn ở phía sau: “Bố! Tại sao chứ!”
“Nhuyễn Nhuyễn mang thai rồi! Con không thể không lấy cô ấy!”
Mang thai rồi?
Tôi không kìm được bật cười lạnh: “Cố Dư Kinh, mày có biết mày đang làm gì không?”
Nó ngớ người: “Mẹ… sao mẹ lại… chẳng phải mẹ nói…”
Chu Nhuyễn Nhuyễn vội vã bịt miệng nó lại, hoảng hốt kêu lên: “Anh đừng nói bậy! Em không có thai!”
Nói rồi, cô ta bước một bước về phía Cố Lẫm Xuyên, nặn ra một nụ cười méo mó: “Em không có, không có thai, anh đừng giận…”
Cố Dư Kinh thấy thế xót xa vô cùng, kéo mạnh cô ta lại: “Nhuyễn Nhuyễn, chúng ta không cần cầu xin ông ta!”
“Dù sao con cũng không phải con ruột, chuyện của anh và em không cần ông ta đồng ý!”
Chu Nhuyễn Nhuyễn thật sự không nhịn nổi nữa, đẩy phăng nó ra, chỉ thẳng tay vào nó mà gào lên: “Cố Dư Kinh! Sao anh không nói cho em biết! Anh có một ông bố như vậy hả!”
Cố Dư Kinh chững lại, giải thích: “Nhuyễn Nhuyễn, anh biết anh không nói là anh sai, nhưng anh nghĩ bình thường ông ấy cũng chẳng đoái hoài gì đến anh…”
Cố Lẫm Xuyên hít một ngụm khí, sau đó túm chặt lấy tóc đuôi ngựa của Chu Nhuyễn Nhuyễn lôi mạnh vào lòng mình: “Sao nào?”
“Nói cho em biết, thì em sẽ không đến nữa à?”
Cố Dư Kinh nhìn thấy cảnh này, hóa đá toàn tập.
Nhưng rất nhanh, nó định thần lại, chỉ tay vào Cố Lẫm Xuyên mà chửi ầm lên: “Ông làm cái gì đấy! Ông buông cô ấy ra!”
“Ông không đồng ý thì thôi, nếu ông dám làm gì cô ấy, tôi lập tức báo cảnh sát ngay!”
Lời vừa dứt, tôi nhếch khóe môi, từ từ giơ tay lên, giáng cho nó một cái tát nổ đom đóm mắt: “Cố Dư Kinh! Mày dám nhòm ngó cả người phụ nữ của bố mày! Mày còn dám báo cảnh sát sao?!”
**05**
“Cái gì?!” Nó ôm má, đầu óc ong ong trống rỗng: “Mẹ, mẹ… mẹ đang nói gì vậy…!”
Chu Nhuyễn Nhuyễn giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay Cố Lẫm Xuyên, nhưng Cố Lẫm Xuyên túm chặt tóc cô ta, hoàn toàn không cho cô ta cơ hội nào.
Cố Dư Kinh quay phắt lại nhìn Chu Nhuyễn Nhuyễn, giọng nói run rẩy: “Em là người phụ nữ của bố anh?”
Nói xong, nó loạng choạng bước tới cạnh tôi: “Mẹ, mẹ điên rồi sao? Mẹ đang nói nhăng nói cuội gì thế?”
Cố Lẫm Xuyên nghe vậy, bóp chặt cằm Chu Nhuyễn Nhuyễn, lạnh lùng lên tiếng: “Em tự nói cho nó biết đi.”
Chu Nhuyễn Nhuyễn vội vã gật đầu, sau đó run rẩy cất lời: “Đúng vậy! Tôi là người phụ nữ của bố anh!”
“Cố Dư Kinh, tôi đã bảo anh đừng theo đuổi tôi nữa, nhưng anh cứ bám riết không buông!”
“Hôm nay tôi chỉ đi ngang qua anh còn kéo xệch tôi vào đây, bảo tôi là vị hôn thê của anh!”
“Tôi và anh hoàn toàn chẳng có quan hệ gì hết!”
Cố Dư Kinh luống cuống lùi lại hai bước, giọng run lẩy bẩy: “Nhuyễn Nhuyễn, em… em đang nói gì thế!”
“Rõ ràng chiều nay chúng ta còn đi mua túi bỉm sữa cùng nhau cơ mà!”
Nói rồi, nó còn mở cái túi xách đang cầm trên tay ra.
Chu Nhuyễn Nhuyễn nuốt nước bọt, sau đó gào lên: “Đấy là do anh đơn phương tình nguyện! Cố Dư Kinh! Anh đừng nói nữa!”
Tôi không kìm được bật cười mỉa mai: “Đúng thế Dư Kinh, sao mày có thể đến cả người đàn bà của bố mày cũng không tha vậy?”
Cố Dư Kinh chợt nhớ ra điều gì, quay ngoắt lại nhìn tôi: “Mẹ, có phải mẹ đã biết từ sớm rồi không?!”
Chu Nhuyễn Nhuyễn nghe xong ngẫm nghĩ một chốc, hai mắt chợt mở trừng trừng, cũng vội vã chỉ tay vào tôi: “Đúng! Bà đã biết tỏng rồi! Bởi vì tôi…”
Nói đến đây, cô ta tịt ngòi.
Dù sao thì Cố Lẫm Xuyên cũng ghét nhất loại đàn bà giở trò lén lút, cô ta làm sao dám thú nhận việc mình đã gửi ảnh khiêu khích tôi chứ?