Chương 2 - Mẫu Tử Vương Triều
Mặt mẫu thân đỏ lên, khẽ nói cảm tạ.
Ngón tay bệ hạ lướt qua đầu ngón tay mẫu thân, tai người cũng đỏ lên.
Ta chợt hiểu ra, lập tức túm lấy bàn tay bệ hạ còn chưa kịp rụt về:
“Phụ hoàng!”
06
Mẫu thân không cho ta gọi bừa.
Bà nói đây là chuyện trái với tổ tông.
Hai người nói chuyện bên ngoài vài câu.
Sau đó bệ hạ bảo ta gọi người là a thúc.
Người dạy ta nhận mặt chữ, dạy ta đạo lý.
Ta ngửi ngửi:
“Gần đây trên người a thúc không còn đắng như trước nữa.”
Bệ hạ dạy ta cầm bút:
“Có lẽ gần đây uống thuốc ít đi.”
“Nhưng chỉ bớt uống vài lần, thân thể ngược lại thấy khá hơn không ít.”
“Buổi tối cũng ngủ được rồi.”
Bệ hạ nói tới đây, giọng nhỏ dần.
Người ném bút lông xuống, nói mình phải đi xử lý vài chuyện.
07
Quý phi mang thư của ngoại tổ phụ tới:
“Tỷ tỷ không chịu xem thư của phụ thân.”
“Muội đành thay người chuyển lời.”
Mẫu thân cúi đầu, bảo ta ra ngoài.
Quý phi không chịu:
“Bên trong còn nhắc đến Niên Niên.”
“Để nó cùng nghe đi.”
Quý phi mở thư ra, tiếng cười pha đầy hả hê:
“Phụ thân nói ông ấy không có đứa con gái nghiệt chướng như tỷ.”
“Bảo tỷ mang theo Niên Niên cùng tự vẫn.”
“Tỷ tỷ đừng lo, rượu độc muội cũng mang tới rồi.”
“Muội đích thân tiễn tỷ lên đường.”
Mẫu thân nắm chặt vạt áo, đầu ngón tay trắng bệch:
“Phụ thân sẽ không nhẫn tâm đến vậy.”
Ta sốt ruột đi vòng vòng.
Ta phải làm sao để nói với mẫu thân đây?
Kiếp trước, ngoại tổ phụ còn đánh chết bà mà.
Quý phi nhẹ nhàng ném lá thư tới:
“Đây là chữ của phụ thân.”
“Tỷ tự xem đi.”
Lời lẽ trong thư còn kịch liệt hơn.
Ông ta thẳng thừng mắng mẫu thân dâm loạn, phóng đãng.
“Lúc nó sinh ra, ta nên bóp chết nó, đỡ để hôm nay mất mặt!”
Thân hình mẫu thân hơi lảo đảo, hiển nhiên không chịu nổi.
Quý phi rót rượu độc, không quay đầu:
“Kỳ Hàm Tuyết, tất cả là do tỷ tự chuốc lấy.”
“Năm đó nếu không phải tỷ giả vờ yêu bệ hạ sâu đậm,”
“Ta cũng sẽ không tranh với tỷ, gả cho một tên bệnh lao.”
“Nhìn tỷ nhờ họa được phúc, lấy được hôn sự của ta rồi gả cho Nhiếp chính vương, sau lưng không biết đã cười nhạo ta bao nhiêu lần nhỉ?”
Ta run lên, ngẩng đầu nhìn mẫu thân.
Mẫu thân vừa rồi còn yếu đuối đau lòng, bỗng nhíu chặt mày:
“Ngươi đến Niên Niên cũng không buông tha?”
Quý phi vẫn đang cười:
“Để hai mẹ con tỷ làm bạn với nhau không tốt sao?”
“Tỷ cũng đừng cảm tạ…”
Bà ta còn chưa nói hết, đã bị mẫu thân nhào tới đè xuống đất.
Mẫu thân ngồi lên người bà ta, hung hăng tát vài cái.
Mặt quý phi lập tức sưng lên, muốn kêu nhưng lại bị bịt miệng.
Mẫu thân mạnh hơn kiểu nữ nhân sống trong nhung lụa như quý phi.
Ta lập tức chạy đi đóng chặt cửa.
Mẫu thân bưng rượu đưa đến bên miệng quý phi.
Bà ta giãy giụa dữ dội.
Mẫu thân lại cười:
“Ngươi cũng biết sợ chết sao?”
“Ta không sợ.”
“Thậm chí ta còn thấy, những ngày tháng như thế này được giải thoát sớm cũng tốt.”
“Nhưng các ngươi lại còn muốn hại chết nữ nhi của ta.”
Ánh mắt bà sắc lạnh:
“Ta tuyệt đối không cho phép.”
“Nói với phụ thân, nếu ông ta không thể chịu đựng việc sống cùng một cõi đời với ta.”
“Vậy bảo ông ta đi chết đi.”
Mẫu thân hắt rượu lên mặt quý phi.
Vừa buông tay, quý phi đã bò đi như chó:
“Phụ thân và vương gia sẽ không tha cho tỷ!”
Người của phụ thân đến rất nhanh.
Phúc An tận tình khuyên mẫu thân dùng lụa trắng tự vẫn:
“Vừa sạch sẽ vừa thể diện.”
“Người đời chỉ nói bệ hạ hoang đường.”
“Sẽ không trách lên đầu vương phi.”
Mẫu thân hỏi:
“Vậy Niên Niên thì sao?”
Trên mặt Phúc An thoáng qua vẻ thương hại:
“Vương gia nói, tính tình Niên Niên cô nương ngang bướng.”
“Nếu không có sinh mẫu dạy dỗ, lớn lên càng khó lường.”
“Bảo vương phi tự quyết định.”
“Nếu không mang cô nương theo, vương gia tự sẽ an bài một tang lễ thể diện cho Niên Niên tiểu thư.”
Mẫu thân xé đứt lụa trắng:
“Nói với Chu Tri.”
“Muốn động vào Niên Niên của ta, tuyệt đối không thể.”
08
Bệ hạ nói với chúng ta rằng người đã đuổi Phúc An đi.
Ta rất vui.
Phúc An nhìn ta và mẫu thân bằng ánh mắt lúc nào cũng khinh miệt.
Từ ngày đó, ta không còn đóng cửa để chắn những lời đồn đại nữa.
Đúng vậy, kiếp trước mẫu thân còn có thể đưa ta trở về kinh thành.
Bà vốn không yếu đuối như ta nghĩ.
Căn bản không cần ta bảo vệ.
Hóa ra ta lợi hại như vậy là giống mẫu thân.
Hai mẹ con ta đâu có làm sai gì, dựa vào đâu phải trốn tránh người khác?
Vào đông, mẫu thân ngồi dưới đèn may đồ che gối.
Ta nhìn đi nhìn lại.
Không có con thỏ nhỏ ta thích, mà lại là hoa văn mây.
“Mẫu thân, đồ che gối này nếu hài nhi đeo thì hình như hơi lớn.”
“Nhưng ta thấy rất hợp với bệ hạ, chi bằng tặng cho bệ hạ đi.”
Gò má mỏng của mẫu thân đỏ lên, đôi mắt đẹp lay động:
“… Chỉ có con là lanh lợi.”
Ta vui sướng nhảy dựng lên:
“Vậy ta đi gọi bệ hạ tới dùng bữa tối!”
Hôm nay bệ hạ đang phê tấu chương ở Cần Chính điện.
Trên bàn có bánh quế hoa ta thích ăn.
Thấy ta, người vẫy tay:
“Niên Niên, đến chỗ a thúc.”
Người để ta ngồi bên cạnh, cầm tấu chương dạy ta nhận chữ.
Ta đã có thể đọc lắp bắp được đại khái.
Bệ hạ rất vui, đôi mắt cong cong:
“Niên Niên thông minh giống mẫu thân con.”