Chương 5 - Màu Hồng Của Sự Thật
Một chàng thanh niên mặc vest ba mảnh bước xuống, tay cầm một phong bì hồ sơ màu da bò.
Anh ta bước đến gõ cửa kính bốt gác, đưa cho tên bảo vệ một xấp tài liệu dày cộm.
“Cái quái gì đây?”
Tên bảo vệ mất kiên nhẫn nhận lấy, liếc hai dòng thấy toàn là thuật ngữ pháp lý – xâm phạm quyền lợi, tổn hại danh dự, bồi thường dân sự kèm theo trách nhiệm hình sự.
Tên bảo vệ cười khẩy, vò nát tờ thư cảnh cáo của luật sư rồi ném thẳng vào thùng rác.
“Dọa ai đấy? Ông đây gặp loại đi phát tờ rơi như mày nhiều rồi!”
Chàng thanh niên không tức giận, rút điện thoại chụp lại tờ tài liệu trong thùng rác, quay người rời đi.
Mười phút sau chiếc xe thứ hai đến, bước xuống là hai người mặc đồng phục thống nhất, một người cầm máy ảnh ống kính dài, một người cầm máy ghi âm.
Họ lách qua tên bảo vệ, chụp ảnh lấy chứng cứ từng vị trí camera, lối vào hầm xe, bảng thông báo, và cả chiếc Rolls-Royce màu hồng đầy vết xước kia.
Tên bảo vệ xách dùi cui lao tới.
“Các người làm cái gì đấy! Ai cho các người vào đây! Chụp nữa ông đập nát máy ảnh bây giờ!”
Hai người dừng tay, rút thẻ chứng nhận ra – Nhân viên thu thập chứng cứ của Văn phòng Luật sư danh tiếng X.
Dù tên bảo vệ không đọc hiểu dòng chữ tiếng nước ngoài trên đó, nhưng chiếc huy hiệu dập nổi mạ vàng lần đầu tiên khiến hắn chột dạ.
Cùng lúc đó, tên quản lý mồ hôi đầm đìa lao ra khỏi tòa nhà văn phòng, vừa chạy vừa gọi điện.
Gọi cho Giám đốc khu vực của Tập đoàn thì không ai nghe máy; gọi cho người quen trong nội bộ, đối phương vừa nghe tên hắn là dập máy ngay lập tức.
Năm phút trước, hắn phát hiện hệ thống thẻ nhân viên của mình đã bị đóng băng. Hắn bị đình chỉ công tác rồi. Hắn là người cuối cùng trong toàn bộ khu chung cư này biết được điều đó.
Trong group chat cư dân, vị “cư dân nhiệt tình” đi đầu trong việc tung tin đồn gửi một tin nhắn.
“Mọi người có biết công ty quản lý khu chúng ta thuộc tập đoàn nào không? Nghe nói hôm nay tổng bộ cử đoàn thanh tra xuống…”
Chưa kịp để mọi người bàn tán, trong group đột nhiên hiện lên thông báo cấm chat toàn bộ.
Ngay sau đó, một tài khoản chưa từng lên tiếng gửi một tin nhắn.
Ảnh đại diện là logo chính thức của Tập đoàn sở hữu khu chung cư này, phần ghi chú là: Bộ phận Giám sát Tuân thủ Tập đoàn XX.
“Toàn bộ lịch sử trò chuyện liên quan trong nhóm này đã được trích xuất và lưu trữ theo pháp luật. Đề nghị các cá nhân liên quan hợp tác điều tra.”
Group chat chết lặng trong nháy mắt.
Hai giờ chiều, bảy chiếc xe hơi màu đen chầm chậm tiến vào con phố, nối đuôi nhau đỗ ngoài cổng khu chung cư.
Động cơ tắt ngúm, không một ai xuống xe.
Cư dân vây xem ngày càng đông, người dân ở khu chung cư đối diện cũng ra ban công nhìn xuống.
Tên bảo vệ đứng cạnh bốt gác, môi bắt đầu khô khốc, bàn tay cầm dùi cui hơi run lẩy bẩy.
Hắn làm bảo vệ tám năm, chưa từng thấy đội hình nào như thế này.
Cửa chiếc xe cuối cùng rốt cuộc cũng mở ra, một người đàn ông trung niên tóc hoa râm, khí chất kinh người bước xuống.
Theo sau ông ta là bốn người, hai người mặc đồng phục, hai người xách cặp táp.
Tên bảo vệ nhận ra đồng phục của hai người trong số đó – logo của Sở Xây dựng thành phố.
Người đàn ông lướt nhìn bốt gác, ánh mắt vượt qua tên bảo vệ, dừng lại trên bóng đen đang thong dong bước tới từ đằng xa.
Ông vội bước lên trước, hơi cúi người ngay trước mặt tất cả mọi người, hai tay dâng lên một tệp tài liệu.
“Thưa Chủ tịch, Bộ phận Pháp chế, Bộ phận Kiểm toán của Tập đoàn và đội ngũ luật sư bên ngoài đã tập hợp đầy đủ.”
“Toàn bộ chứng cứ mà ngài giao phó đã được công chứng và niêm phong, hồ sơ tố giác tội phạm hình sự đã được nộp cho Công an thành phố lúc 9 giờ sáng nay.”
Ông khựng lại một chút, quay đầu nhìn sang tên bảo vệ mặt mũi đang trắng bệch.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: