Chương 6 - Mất Tích Giữa Cuộc Thi
Vì miệng Dao Dao nhanh chóng bị dán băng keo nên con bé chỉ kịp hét lên một tiếng “chị”.
Khi những chi tiết này được nói ra, mẹ suýt nữa suy sụp ngay tại đồn cảnh sát.
Mẹ ôm lấy tôi, liên tục nói:
“Sở Sở, xin lỗi.”
“Khi đó chắc chắn con cũng rất sợ.”
Tôi gật đầu.
Bàn tay bịt miệng tôi trong bóng tối đến tận bây giờ vẫn giống như còn đang đặt trên mặt.
Bố ngồi đối diện chúng tôi, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Bố không nổi giận trước mặt bọn trẻ.
Nhưng tôi biết bố đã sắp phát điên vì tức giận.
Cảnh sát còn tìm thấy một ổ cứng trong nhà Ôn Nhược Tình.
Bên trong toàn là hình ảnh quay lén và tài liệu.
Video Dao Dao luyện múa.
Ảnh mẹ đưa đón chúng tôi.
Biển số xe của bố.
Lịch trực của vệ sĩ trong nhà.
Còn có những đoạn video sinh hoạt hằng ngày của tôi và Dao Dao.
Cô ta thậm chí còn cắt riêng những khoảnh khắc tôi có biểu cảm không tốt rồi ghép thêm chữ:
Con gái nuôi nghi ngờ bài xích thiên kim thật.
Mối quan hệ bất hòa giữa hai chị em đã sớm có dấu hiệu.
Tôi nhìn những bức ảnh ấy, tay chân lạnh ngắt.
Thì ra từ rất sớm, cô ta đã bắt đầu chuẩn bị biến tôi thành hung thủ.
Bố chú ý tới biểu cảm của tôi, lập tức đóng máy tính lại.
“Không xem nữa.”
Tôi nhỏ giọng hỏi:
“Bố, những người đó sẽ tin sao?”
Bố nhìn tôi.
“Sẽ có người tin.”
“Vì vậy, chúng ta càng phải đóng chặt sự thật lại.”
“Sở Sở, người sai là kẻ tung tin đồn, không phải con.”
Tôi nắm lấy tay áo bố.
“Vậy bố có tin không?”
Hơi thở của bố khựng lại.
Mẹ cũng đỏ mắt nhìn sang.
Tôi cúi đầu:
“Nếu người xấu cứ nói là con.”
“Nếu không tìm được em gái trong thời gian rất lâu.”
“Nếu mẹ cứ khóc mãi.”
“Bố có cho rằng chính con đã hại em gái không?”
Trong phòng sách im lặng rất lâu.
Bố ngồi xổm trước mặt tôi.
Bố đưa tay muốn ôm tôi, nhưng lại sợ tôi sợ nên khựng giữa không trung.
“Sở Sở.”
“Có phải trong giấc mơ, bố mẹ đã không tin con không?”
Toàn thân tôi cứng đờ.
Tôi chưa từng kể đầy đủ chuyện kiếp trước.
Nhưng ngày hôm đó, tôi biết cửa phụ, biết chiếc thùng và chiếc chuông, còn biết phương thức của bọn bắt cóc.
Bố thông minh như vậy.
Có lẽ bố đã sớm đoán được tôi từng trải qua chuyện gì.
Nước mắt tôi rơi xuống:
“Trong giấc mơ, không tìm được em gái.”
“Người xấu gửi ảnh.”
“Gửi ghi âm.”
“Gửi tóc.”
“Bố mẹ đều khóc.”
“Sau đó bố mẹ nói con đã hại em gái.”
“Nhưng không phải con.”
Đôi mắt bố lập tức đỏ ngầu.
Mẹ che miệng, nước mắt không ngừng rơi.
Tôi tiếp tục nói:
“Bố trong giấc mơ đánh con.”
“Mẹ cũng không cần con nữa.”
“Con đau lắm.”
“Khi chết, con vẫn còn muốn đi tìm em gái.”
Bố giống như bị đóng đinh tại chỗ.
Rất lâu sau, bố mới phát ra âm thanh.
“Xin lỗi.”
Ba chữ ấy rất nhẹ, nhưng giống như bị khoét ra từ lồng ngực.
“Bố trong giấc mơ không phải con người.”
Mẹ quỳ xuống trước mặt tôi, ôm lấy tôi khóc:
“Sở Sở, xin lỗi.”
“Mẹ sẽ không làm vậy.”
“Kiếp này sẽ không.”
Tôi lắc đầu, vội vàng bịt miệng hai người:
“Không nói chết.”
“Không nói không cần.”
“Cũng không nói xin lỗi nữa.”
“Bố mẹ phải sống thật tốt.”
Bố ôm tôi vào lòng.
Lần này, tôi không trốn tránh.
Vòng tay của bố rất chặt, cả người bố đều đang run rẩy.
“Được.”
“Tất cả chúng ta đều phải sống thật tốt.”
“Bố mẹ, Sở Sở và Dao Dao, không được thiếu một ai.”
10
Dao Dao hồi phục nhanh hơn chúng tôi tưởng tượng.
Con bé còn nhỏ, rất nhiều nỗi sợ hãi đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Chỉ là con bé trở nên đặc biệt quấn lấy tôi.
Mỗi ngày trước khi đi ngủ, con bé đều phải sờ chiếc chuông bạc của mình.
Chiếc vòng tay bị giật đứt đã được mẹ cho người sửa lại.
Dao Dao đeo nó trở lại cổ tay rồi lắc cho tôi nghe.
“Chị, chuông còn ở đây.”
“Dao Dao cũng ở đây.”
Mỗi lần nghe thấy âm thanh ấy, sống mũi tôi đều cay xè.
Mẹ cũng không cho giáo viên xa lạ đến gần chúng tôi nữa.
Lớp học múa tạm thời bị dừng lại.
Bố sắp xếp lại toàn bộ hệ thống an ninh trong nhà.
Nhưng bố không nhốt chúng tôi ở trong nhà.
Bố nói trẻ con không nên vì kẻ xấu mà mất đi cuộc sống bình thường.
Chỉ là sau này mỗi lần ra ngoài đều phải xác nhận an toàn.
Ông nội hận Ôn Nhược Tình đến nghiến răng.
“Loại người này, phán bao nhiêu năm cũng còn quá nhẹ.”
Còn bà nội luôn lén nhìn tôi.
Có một lần, bà nhân lúc Dao Dao ngủ, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.
“Có phải Sở Sở đã gặp ác mộng không?”
Tôi gật đầu.
Mắt bà đỏ lên:
“Sau này nếu ác mộng lại đến, con hãy gọi bà.”
“Bà ở đây.”
Trước đây, tôi vẫn luôn cho rằng mình chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi.
Bọn họ đối xử tốt với tôi là vì tôi ngoan.
Vì tôi hiểu chuyện.
Vì khi đó nhà họ Kỷ vẫn chưa có con gái ruột.
Nhưng mấy ngày nay, tôi phát hiện không phải vậy.
Sau khi Dao Dao được cứu về, tất cả mọi người đều ôm con bé.
Cũng ôm tôi.
Họ hỏi Dao Dao có sợ không.
Cũng hỏi tôi có đau không.
Khi bố cho luật sư xử lý những tin đồn trên mạng, trong tuyên bố viết rằng:
Hai cô con gái nhà họ Kỷ đều bị kinh hãi nghiêm trọng.
Hai cô con gái.
Không phải con nuôi và con ruột.
Mà là hai cô con gái.
Tôi nhìn dòng chữ ấy, lén khóc rất lâu.
Vụ án càng điều tra càng sâu.