Chương 3 - Mật Thất Bí Mật Của Huynh Trưởng
Từ trên cao nhìn xuống ta đang ngồi bệt trên mặt đất.
Trong đôi mắt đỏ sẫm không còn sự trống rỗng và tĩnh mịch của nửa tháng qua.
Thay vào đó là vẻ hứng thú đầy tính xâm lược.
Hắn chậm rãi cúi người, mang theo hương lạnh thuộc về vực sâu, dùng bóng mình bao phủ cả người ta.
Ngón tay thon dài lạnh buốt nhẹ nhàng bóp cằm ta.
Ép ta ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đỏ tươi của hắn.
Khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười hờ hững, giọng nói trầm thấp nguy hiểm, mang theo từ tính khiến người ta run rẩy.
“Sao không gọi tiếp?”
Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt cằm ta, giọng điệu như đang nói chuyện thời tiết.
“Mắng tiếp đi.”
“Vừa rồi chẳng phải hung dữ lắm sao, tiểu chăn nuôi?”
Ta sợ đến mức nước mắt đảo quanh hốc mắt, liều mạng muốn lùi về sau nhưng bị hắn bóp chặt, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Hắn bật cười khẽ, ghé sát tai ta.
Hơi thở nóng ấm phả lên cổ khiến ta run lên.
“Bây giờ nói cho ta biết.”
“Bản tôn là trai hoang của ai, hửm?”
Ta sắp vỡ vụn rồi.
Theo đúng nghĩa vật lý.
Ngón tay Yến Nguy Lâu lạnh như huyền băng vạn năm.
Hắn bóp cằm ta, lực không lớn, nhưng lại mang vẻ thản nhiên như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bẻ cổ ta giống bẻ một cành cây.
“Ta… ta sai rồi…”
Nước mắt ta trào ra, giọng run như lá trong gió.
“Ta không biết ngài là Ma Tôn đại nhân, danh chấn thiên hạ, loại người vô danh tiểu tốt như ta nào xứng gọi thẳng danh húy của ngài!”
Ta nói một hơi không lấy sức.
“Ngài không phải trai hoang!”
“Ngài là tổ tông sống của huynh trưởng ta! Là chủ nhân tôn quý nhất của Lăng Vân Phong!”
Yến Nguy Lâu nhướng mày.
Dường như hắn cảm thấy tốc độ quỳ gối nhận sai không chút cốt khí của ta khá mới mẻ.
Trong đôi mắt đỏ sẫm, vẻ hứng thú bệnh hoạn càng nồng đậm hơn.
Ngón tay từ cằm ta cực kỳ chậm rãi trượt xuống động mạch cổ.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng đè lên mạch máu yếu ớt đang đập nhanh như sắp nổ tung.
“Chủ nhân?”
Hắn chậm rãi nhấm nháp cách gọi này như đang thưởng thức thứ gì thú vị.
“Nhưng vừa rồi nàng còn nói muốn tố cáo bản tôn.”
“Nói bản tôn là biến thái.”
Hắn cúi đầu, chóp mũi gần như chạm vào mũi ta.
Mùi hương lạnh lẽo pha lẫn mùi máu lập tức tràn ngập hơi thở.
“Tiểu chăn nuôi.”
“Đôi tay này của bản tôn từng vặn đầu Kiếm Tôn Cửu Trùng Thiên xuống.”
“Nàng đoán xem, vặn nàng cần dùng mấy phần sức?”
Ta run bắn lên.
Con người khi sợ đến cực độ, đầu óc sẽ đoản mạch.
Trong đầu ta toàn là hình ảnh hắn vặn nắp sọ người ta.
Lại nhìn tay chân nhỏ bé của mình.
Không biết từ đâu, ta bỗng sinh ra một thứ dũng khí quỷ dị.
Ta túm lấy bàn tay đang đặt trên cổ mình.
Đồng tử Yến Nguy Lâu hơi co lại.
Dường như không ngờ ta dám chạm vào hắn.
Ta nắm chặt tay hắn, nước mắt lưng tròng nhìn hắn.
“Ma Tôn đại nhân! Ngài không thể giết ta!”
“Ta… ta đã hầm canh gà cho ngài nửa tháng rồi!”
“Ngày nào ta cũng đổi món nấu ăn cho ngài, đến mấy hạt muối cũng được tính toán chính xác!”
“Nếu ngài giết ta, sau này ai làm heo Xích Viêm kho cho ngài? Ai hấp củ sen nếp hoa quế cho ngài?”
“Ngài cứ coi như nuôi bên cạnh một con chó biết nấu ăn không được sao!”
“Giết gà lấy trứng là không nên đâu Ma Tôn đại nhân!”
Cả mật thất im lặng như chết.
Ta thậm chí không dám thở mạnh.
Xong rồi.
Ta đang làm cái gì thế này?
Ta lại thử dùng một bữa cơm để uy hiếp một Ma Tôn giết người không chớp mắt?
Ta tuyệt vọng nhắm mắt, chuẩn bị đón chờ cái chết.
Một giây.
Hai giây.
Không có cơn đau dữ dội như tưởng tượng.
Trên đầu đột nhiên truyền đến một tiếng động rất khẽ.
Giống như có thứ gì đó vỡ ra.
Ta len lén hé một mắt.
Yến Nguy Lâu nhìn ta.
Trong đôi mắt đỏ sẫm vạn năm không chút dao động cảm xúc.
Lại hiện lên vẻ sửng sốt vô cùng rõ ràng, đầy khó tin.
Ngay sau đó.
Lồng ngực hắn rung mạnh một cái.
“Phì.”
Một tiếng cười khẽ bật ra từ khóe môi.
Sau đó tiếng cười càng lúc càng lớn.
Hắn buông cằm ta ra, một tay che nửa mặt, cười đến mức vai khẽ run.
Tiếng cười vang vọng trong mật thất trống trải, mang theo sự ngông cuồng gần như muốn xé toạc bóng tối.
Ta ngây ngốc ngồi dưới đất.
Xong rồi.
Điên hẳn rồi.
Một bữa cơm của ta đã ép Ma Tôn phát điên.
Hắn cười rất lâu mới dừng lại.
Khi hạ tay xuống nhìn ta lần nữa, sự hung bạo trong mắt kỳ tích thay đã tan đi hơn nửa.
Thay vào đó là ánh nhìn nóng rực khiến người ta không có chỗ trốn.
Hắn ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với ta.
“Tống Vân Chi.”
Hắn gọi rõ tên ta.
Ta ngây người.
Ta chưa từng nói cho hắn biết tên mình.
“Nàng tưởng vì sao bản tôn giữ nàng sống đến tận bây giờ?”
Hắn hơi nghiêng đầu, mái tóc bạc rơi xuống, lướt qua má ta.
Ta nuốt nước bọt, không dám trả lời.
Hắn đột nhiên ghé sát, đôi môi lạnh buốt gần như chạm vành tai ta.
“Vì nàng ồn.”
“Nàng ồn quá.”
“Ồn đến mức át hết những tiếng quỷ khóc sói gào trong đầu bản tôn.”
Ta lập tức cứng người.
Có ý gì?
Ta ngây ngốc nhìn hắn.
Ma văn đỏ như máu giữa trán hắn chẳng biết từ lúc nào lại bắt đầu lóe sáng.
Hơn nữa tần suất càng lúc càng nhanh.
Nhiệt độ xung quanh lại hạ xuống đột ngột.
Nước trong hàn đàm thậm chí bắt đầu đóng băng, phát ra tiếng răng rắc.