Chương 8 - Mặt Nạ Duyên Phận
Tim ta hẫng một nhịp, biết mình đã lỡ lời. Nhưng Hoàng hậu không gặng hỏi, chỉ thở dài một tiếng: “Nó từ nhỏ tâm tư đã nặng nề, muốn gì chưa bao giờ chịu nói thẳng. Nhưng từ sau bữa tiệc ngắm hoa, bổn cung biết, nó thực sự đã đặt ngươi vào trong lòng.”
“Từ Hàm Âm, hai chữ phu thê, không chỉ là tình ái, mà còn là đồng cam cộng khổ cùng che mưa chắn gió. Nếu ngươi gả cho nó, tương lai chưa chắc đã luôn được suôn sẻ bình an.”
Ta trầm mặc một chốc, trịnh trọng dập đầu: “Dân nữ hiểu rõ.”
Hoàng hậu không nói thêm gì nữa, chỉ sai người đỡ ta dậy, còn ban cho ta một đôi vòng ngọc.
Lúc xuất cung, Tam hoàng tử đang đợi ta ở cuối con đường lát gạch trong cung. Gió thổi tà áo hắn bay phần phật, thấy ta bước ra, hắn bèn vươn tay. Ta đi tới, đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.
Hắn nắm thật chặt, khẽ hỏi: “Sợ không?”
Ta lắc đầu: “Một chút thôi.”
Hắn “ừm” một tiếng, bỗng cúi sát ghé vào tai ta thì thầm: “Sợ cũng muộn rồi. Thánh chỉ đã ban, nàng chạy không thoát đâu.”
Vành tai ta nóng bừng, trừng mắt lườm hắn một cái. Hắn lại mỉm cười, đưa tay nhéo má ta: “Cuối cùng cũng chịu dùng ánh mắt này nhìn ta rồi.”
Đêm đó sau khi trở về, hắn lại lẻn qua cửa sổ vào viện tử của ta. Ta bị hắn làm cho giật mình, vừa định cất tiếng la thì đã bị hắn bịt miệng lại.
“Đừng la.”
“Để người ta biết bản vương đêm hôm khuya khoắt lén lút đến gặp thê tử sắp cưới, danh tiếng không tốt.”
Ta tức đến mức bật cười: “Điện hạ mà cũng biết quan tâm danh tiếng sao?”
Hắn ép ta vào cạnh bệ cửa sổ, ánh trăng rải xuống trên xương chân mày hắn, ánh mắt nóng bỏng đến mức làm người ta giật mình: “Danh tiếng bản vương có thể không cần. Nhưng nàng, thì bản vương phải cần.”
Lời vừa dứt, hắn cúi đầu hôn ta. Lần này, nụ hôn nặng hơn, và cũng dây dưa triền miên hơn lần trước. Cứ như cuối cùng cũng có được danh phận, không cần phải dè chừng kìm nén gì nữa.
Ta bị hắn giam chặt trong lồng ngực, lùi không được mà tiến chẳng xong, chỉ cảm thấy nhánh hoa hải đường ngoài cửa sổ dường như cũng bị gió thổi làm cho hỗn loạn.
Sau đó, hắn ôm ta, trán tựa vào trán ta, hơi thở vẫn còn chút vội vã: “Hàm Âm.”
“Vâng?”
“Sau này nếu có ai bắt nạt nàng, nhớ phải đến cáo trạng đầu tiên đấy.”
Ta đỏ hoe mắt, bật cười mắng: “Thế nếu là ngài bắt nạt ta thì sao?”
Hắn khựng lại một nhịp, bỗng cúi đầu cắn khẽ lên môi ta: “Thì nàng cứ việc bắt nạt lại ta. Bản vương cho nàng bắt nạt cả đời.”
16
Ngày ta và Tam hoàng tử đại hôn, thập lý hồng trang kéo dài cả chục dặm, làm kinh động toàn thành. Khi kiệu hoa đỗ trước cửa Vương phủ, qua bức rèm kết bằng trân châu, ta nghe thấy tiếng quan viên lớn tiếng xướng lễ, tiếng pháo nổ vang rền, và cả những lời ngưỡng mộ ghen tị không ngớt xen lẫn trong sự ồn ào náo nhiệt khắp dãy phố.
“Đúng là phúc khí ngất trời mà.”
“Ai ngờ được một nữ tử nhà họ Từ, lại thực sự trở thành Vương phi.”
“Nghe bảo đích thân Tam điện hạ đã xin ban hôn đấy.”
Ta rũ mi mắt, lòng bàn tay lại rịn mồ hôi ướt đẫm.
Kiếp trước ta gả cho Tư Đồ Tầm, cũng chỉ được rước bằng cỗ kiệu xanh rèm vải thô, đi qua cửa hông phủ đệ. Nhà Tư Đồ không ưng ta, ngay cả hỉ yến cũng làm lấy lệ, sơ sài qua loa. Hồi đó ta tự an ủi bản thân, rằng tháng ngày sau này sống với nhau mới quan trọng, chẳng cần đua tranh mấy cái vẻ bề ngoài ấy. Nhưng cho đến tận khoảnh khắc này ta mới hiểu, không phải do ta không quan tâm. Mà là vì từ trước tới giờ, vốn dĩ chưa từng có ai bằng lòng cho ta những thứ đó.
Rèm kiệu bị một bàn tay thon dài vén lên. Ta ngẩn người, xuyên qua chùm tua rua đang lắc lư, ta nhìn thấy một dải hỉ phục đen tuyền. Tiếp đó, giọng nói của Tam hoàng tử vang lên bên ngoài, trầm ổn và vững chãi:
“Vương phi, xuống kiệu.”
Bầu không khí xung quanh lập tức tĩnh mịch đi đôi chút. Theo quy củ, bước này vốn không cần hắn đích thân ra mặt. Vậy mà hắn vẫn cứ làm. Ta đưa tay ra, được hắn vững vàng nắm chặt. Lòng bàn tay hắn khô ráo hữu lực, mang theo một độ ấm làm an tâm lòng người.
Lúc ta giẫm lên ghế bước xuống, bên tai lại nghe tiếng hắn cực kỳ nhỏ nỉ non: “Đừng sợ, bản vương đỡ nàng.”
Chóp mũi ta cay cay, khẽ “vâng” một tiếng.
Lúc bái đường, ta không thể nhìn thấy nét mặt hắn. Nhưng cứ mỗi lần hành lễ đứng lên, bàn tay kia vẫn luôn giữ chặt lấy ta. Như sợ ta vấp ngã, mà cũng như sợ ta đổi ý. Cho đến lúc đưa vào động phòng, sự náo nhiệt ồn ào xung quanh mới phai nhạt dần, ta cuối cùng mới thở phào một hơi dài nhẹ nhõm.
Trong phòng tân hôn, ánh nến đỏ rực soi sáng, màn hỉ rủ xuống. Ta ngồi trên mép giường, nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra. Một trận hơi rượu quấn lấy hương thơm thanh lãnh quen thuộc ùa vào. Giây tiếp theo, khăn voan đỏ trên đầu ta bị cân hỷ nhẹ nhàng hất lên.
Ta ngước mắt, chạm phải ánh mắt Tam hoàng tử. Hắn rõ ràng đã uống kha khá, khóe mắt đã vương chút ửng đỏ lờ mờ, nhưng đôi mắt ấy vẫn tỉnh táo lạ thường, giống như từ đầu đến cuối chỉ say cho người khác xem.
Hai chúng ta nhìn nhau, không ai lên tiếng trước. Cuối cùng vẫn là hắn bật cười trước.
“Sao lại nhìn bản vương như thế?”
Ta nhỏ giọng đáp: “Đang xem thử xem… có phải ta thực sự đã gả cho ngài rồi không.”