Chương 10 - Mặt Nạ Duyên Phận
Sau ngày thành thân chưa tới nửa tháng, mọi việc nhà Tư Đồ đã hoàn toàn ngã ngũ. Tư Đồ Tầm và nhà họ Lý qua lại mật thiết, tuy không định tội lộ đề thi, nhưng vì kết bè kết phái với quan triều đình, chui rúc lo lót trên quan lộ, nên bị tước đoạt công danh, vĩnh viễn không được thu dụng. Tư Đồ đại nhân bị liên lụy, giáng chức đày khỏi kinh thành. Tư Đồ phu nhân ốm liệt giường không dậy nổi.
Nhà đó từng mắt cao hơn đỉnh đầu, chỉ trong phút chốc đã tán gia bại sản không còn gì.
Lúc ta nghe được tin này thì đang cùng Tam hoàng tử chơi cờ trong thư phòng. Quân cờ hạ xuống, trong lòng ta lại bình thản hơn so với những gì ta tưởng tượng. Giống như một món nợ cũ kéo dài suốt hai kiếp, rốt cuộc cũng được kết thúc.
Tam hoàng tử liếc nhìn ta: “Đang nghĩ gì vậy?”
Ta lắc đầu: “Không có gì. Chỉ bỗng cảm thấy, những chuyện từ trước tới nay mãi không buông bỏ được, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Hắn “ừm” một tiếng, kéo ta ngồi lên đùi hắn: “Buông bỏ được là tốt nhất.”
Ta đẩy nhẹ hắn: “Đây là thư phòng đấy.”
“Thư phòng thì sao?” Hắn ôm riết lấy eo ta, cúi đầu hôn nhẹ lên môi ta, đầy lý lẽ: “Bản vương ôm Vương phi của chính mình thì phạm luật triều đình nào sao?”
Ta buồn cười, dứt khoát tựa vào hắn không nhúc nhích nữa.
Cảnh xuân ngoài cửa sổ đang độ tươi đẹp, gió thổi lay lắt chiếc chuông gió ngoài hành lang, phát ra những tiếng vang leng keng cực kỳ nhỏ bé.
Hắn bỗng nói: “Vài ngày nữa, Phụ hoàng sẽ gia phong tước vị cho bản vương.”
Ta ngẩn ra: “Nhanh vậy sao?”
“Ừ.” Hắn nhìn ta, ánh mắt thoáng xẹt qua một tia sắc lẹm, “Có một vài con đường, bản vương vốn muốn thong thả mà đi. Nhưng giờ thì không muốn thế nữa.”
Ta lờ mờ hiểu ra điều gì đó: “Vì ta sao?”
“Vì nàng.” Hắn đáp không chút do dự. “Bản vương đã cưới nàng, thì phải để cho tất cả mọi người đều biết, nàng không phải là người để bất cứ ai cũng có thể tùy tiện khinh rẻ.”
Lồng ngực ta nóng rực, hốc mắt cũng theo đó mà cay cay. Kiếp trước, ta dùng cả đời để chờ đợi một lời bênh vực bảo vệ, nhưng cuối cùng chỉ đổi lấy được câu nói “môn đăng hộ đối”. Kiếp này, lại có người đem mọi khinh rẻ coi thường mà ta từng hứng chịu, từng chút từng chút đòi lại vì ta.
Đêm hôm đó, ta chủ động ôm lấy hắn. Thân hình hắn rõ ràng sững lại, lúc cúi xuống nhìn ta, màu mắt thẫm lại: “Sao vậy?”
Ta vùi mặt vào ngực hắn, lí nhí: “Không có gì. Chỉ là muốn ôm chàng một chút thôi.”
Hắn trầm mặc một chốc, bỗng nâng cằm ta lên, hôn thật mạnh xuống. Lần này mạnh bạo hung hăng hơn ban ngày rất nhiều. Giống như mọi cảm xúc bị dồn nén từ lâu, trong một sớm đồng loạt tuôn trào. Ta bị hắn hôn đến thở chẳng ra hơi, ngón tay vò nhăn cả vạt áo trước ngực hắn. Hắn ép ta xuống mép giường, giọng nói khàn đặc: “Hàm Âm, nàng mà còn dùng ánh mắt thế này nhìn ta nữa, bản vương sẽ không còn dễ nói chuyện như đêm qua đâu đấy.”
Tim ta đập dữ dội, nhưng không tránh né. Hắn nhìn chằm chằm ta, tựa như rốt cuộc bị sự dung túng này bức đến mất kiểm soát.
Bóng nến lay động suốt một đêm. Sáng hôm sau ta tỉnh lại, ngoài cửa sổ đã là quá Ngọ. Hắn không ở bên giường, chỉ để lại trên gối một cành hải đường mới bẻ. Trên cánh hoa vẫn còn đọng sương mai. Cầm cành hoa đó trên tay, ta chợt mỉm cười.
Có một vài người, thuở thiếu thời chỉ một thoáng kinh hồng đã lỡ làng cả đời.
Lại có người, giống như gió xuân đến muộn, đến chẳng được sớm, nhưng đủ sức xua tan mọi sương giá của nửa đời trước.
Sau đó Tam hoàng tử thuận lợi thụ phong, bước vào nắm quyền triều chính. Thêm hai năm nữa, Thái tử thất đức bị phế truất, hắn được lập làm Trữ quân.
Ngày phong tước, hắn đứng trên vạn người nhận bách quan triều bái, việc đầu tiên làm sau khi trở về Đông cung, lại là khom người ôm chầm lấy ta. “Có mệt không?”
Ta phì cười: “Đáng lẽ phải là ta hỏi chàng câu này mới phải chứ.”
Hắn vùi mặt vào hõm vai ta, hiếm khi để lộ ra đôi chút mệt mỏi: “Như nhau cả. Nàng ở bên cạnh ta, ta sẽ không mệt.”
Ta đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc hắn, lòng yên định chưa từng có.
Lại một năm nữa trôi qua ta mang thai. Hắn mừng đến nỗi cả một đêm không ngủ, thái y bảo ta ốm nghén là bình thường, hắn còn đích thân triệu đến hỏi lại tận ba lần.
Sau này con ra đời, là một nữ nhi. Hắn bế con đứng trước giường ta, vành mắt đỏ hoe. Ta mệt lả cười trêu: “Sao Điện hạ trông như sắp khóc thế kia.”
Hắn mím môi, mãi lâu sau mới thốt ra được một câu: “Bản vương xót, không muốn nàng phải chịu nỗi khổ này.”
Lòng ta dâng lên cảm giác chua xót nhưng ấm áp lạ thường, ta vươn tay níu lấy đầu ngón tay hắn: “Đáng mà.”
Hắn cúi xuống hôn lên tay ta, lại nhìn đứa bé trong tã lót, ánh mắt mềm mại tan chảy: “Giống nàng.”
Ta cười: “Không phải ngài nên bảo là giống ngài sao?”
Hắn nghiêm túc đáp: “Giống nàng mới tốt.”
Rất nhiều năm sau đó, ta vẫn luôn nhớ kỹ khắc ấy. Nhớ ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ, nhớ chân mày hắn dịu dàng, nhớ đứa trẻ trong ngực hắn khẽ cựa quậy bàn tay nhỏ bé. Và ta cũng nhớ, trái tim phiêu bạt chìm nổi suốt hai kiếp của ta, cuối cùng cũng thực sự tìm được chốn dung thân.