Chương 1 - Mặt Nạ Của Gia Đình
Trong tiệc thôi nôi của cháu trai, tôi mang theo mười nghìn tiền mặt và một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng về nhà.
Vừa thấy tôi, mẹ đã bước tới:
“Danh sách tiền mừng ở chỗ chị dâu con. Con đưa tiền cho mẹ đi, mẹ ghi giúp, đỡ phải để nó làm con mất mặt ngay trước mọi người.”
Tôi nghĩ cũng đúng.
Dù sao từ sau trận cãi nhau năm đó, tôi và chị dâu cũng không còn qua lại.
Nhưng sau khi xem xong sổ tiền mừng, chị dâu lại đập mạnh cái cốc trước mặt mọi người:
“Lương Nguyệt, cháu ruột của cô mà cô chỉ mừng có từng này? Cô còn biết xấu hổ không?”
Tôi vừa định hỏi mười nghìn mà còn chê ít sao?
Mẹ tôi đã kéo tôi ra ngoài:
“Hôm nay họ hàng đều ở đây, nó cố tình kiếm chuyện với con đấy. Con nhịn một chút đi.”
Quay đầu vào trong, bà lại dỗ chị dâu:
“Tiểu Nguyệt mới đi làm, trong tay không dư dả. Con làm chị dâu thì đừng chấp nó.”
Tôi cố nén giận ngồi đến khi tiệc tan.
Vừa đứng dậy định đi, chị dâu đã đuổi theo, chỉ thẳng vào mũi tôi mắng:
“Lương Nguyệt! Có loại em chồng như cô, đúng là tôi xui tám đời!”
Tôi tức giận quay người bỏ đi.
Trên tàu cao tốc, chị dâu lại gửi cho tôi một tin nhắn thoại.
“Mỗi tháng mẹ chỉ có ba nghìn tiền lương hưu mà tất cả đều phải ném vào cái hố vay nặng lãi của cô! Nợ của cô dựa vào đâu mà kéo cả nhà xuống nước?”
Nghe xong, cả người tôi cứng đờ trên ghế.
Bởi vì tôi chưa từng vay nặng lãi.
Ba năm nay, mỗi tháng tôi còn đều đặn chuyển cho mẹ mười nghìn.
Mẹ nói bà để dành số tiền đó dưỡng già, phần còn lại đều dùng để phụ giúp anh chị tôi.
1
Tiệc thôi nôi của cháu trai, tôi đặc biệt xin nghỉ để từ nơi khác trở về.
Trước đó một tuần, tôi đã chuẩn bị một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng.
Còn có mười nghìn tiền mặt, bỏ trong phong bao đỏ.
Sau khi biết chuyện, mẹ cầm đồ lên xem:
“Tiểu Nguyệt, hôm đó đông người lộn xộn, lỡ con làm rơi mất thì sao?”
“Cứ để chỗ mẹ trước. Đợi tiệc tan, mẹ sẽ đưa tận tay chị dâu con.”
“Tiền mừng cũng đưa mẹ luôn, mẹ tiện ghi giúp con.”
Tôi không nghĩ nhiều, đưa cả khóa vàng lẫn phong bao cho mẹ:
“Cảm ơn mẹ.”
Mẹ cẩn thận bỏ hai thứ vào túi của mình rồi kéo khóa lại.
“Cảm ơn gì chứ, mẹ là mẹ con mà.”
Sảnh nhà hàng bày sáu bàn, họ hàng đã đến hơn phân nửa.
Chị dâu mặc một chiếc áo khoác đỏ, ôm cháu trai ngồi ở bàn chính.
Tóc búi gọn gàng, vừa cười vừa trò chuyện với mọi người.
Tôi ngồi ở chiếc bàn trong góc, không bước lên trước.
Đến lúc mời rượu, chị dâu và anh trai ôm cháu đi từng bàn.
Đến bàn của tôi, tôi đứng dậy.
Tôi nâng một ly nước trái cây, cười nói với họ:
“Anh, chị dâu, chúc Hiên Hiên thôi nôi vui vẻ, khỏe mạnh lớn lên.”
“Cũng chúc gia đình ba người của anh chị luôn hòa thuận hạnh phúc.”
Chị dâu hờ hững “ừ” một tiếng.
Thậm chí còn chẳng nhìn thẳng tôi, ôm con quay sang bàn tiếp theo.
Tôi đã đoán trước cô ấy sẽ phản ứng như vậy.
Mấy năm trước, sau khi bị chị dâu đuổi khỏi nhà, hai chúng tôi chưa từng nói với nhau thêm một câu.
Nhưng tôi cũng hiểu, mấy năm nay quả thật là chị ấy quán xuyến gia đình, chăm sóc mẹ tôi.
Tôi nghĩ, đợi chị ấy nhìn thấy số tiền mừng và chiếc khóa trường mệnh đó.
Biết đâu quan hệ giữa tôi và chị ấy có thể dịu đi một chút.
Người ghi tiền mừng là một cô em họ bên nhà mẹ đẻ của chị dâu.
Cô ta cầm sổ tiền mừng ghé vào tai chị dâu nói mấy câu.
Sắc mặt chị dâu lập tức thay đổi.
Cô ấy nhét đứa bé vào lòng anh trai rồi lao thẳng đến trước mặt tôi.
“Lương Nguyệt, thôi nôi cháu ruột mà cô chỉ mừng một trăm?”
“Cô không thấy ngại à?”
Tôi sững người.
Một trăm gì cơ?
Rõ ràng tôi đã mừng mười nghìn, còn mua thêm một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng.
Theo phản xạ, tôi nhìn sang mẹ.
Tôi định hỏi có phải mẹ đã nhầm gì không.
Nhưng mẹ lại nháy mắt với tôi, ghé sát tai tôi nói nhỏ:
“Con đừng nói gì trước, nghe mẹ.”
Chị dâu tức đến đỏ cả mắt, giọng càng lúc càng lớn:
“Cô lấy một trăm ra đây để chọc tức ai vậy?”
“Ngày trước vừa tốt nghiệp đại học là cô phủi mông bỏ đi, chẳng quan tâm gì đến mẹ.”
“Mấy năm nay, chính tôi coi mẹ cô như mẹ ruột mà chăm sóc.”
“Cô không muốn đến thì có thể không đến!”
Anh trai ôm con bước tới kéo cô ấy:
“Em bớt nói vài câu đi, hôm nay nhiều họ hàng thế này.”
Chị dâu hất tay anh tôi ra:
“Tôi bớt nói? Tại sao tôi phải bớt?”
“Cô ta làm được mà tôi lại không được nói sao?”
Cả bàn họ hàng đều nhìn tôi, ánh mắt không hề che giấu vẻ khinh thường.
Tôi vừa định mở miệng giải thích, mẹ đã kéo mạnh tôi ra hành lang bên ngoài.
Mẹ nắm tay tôi, nói rất nhanh:
“Tiểu Nguyệt, chị dâu con cố tình bắt bẻ con, muốn làm con mất mặt trước mọi người.”
“Hôm nay đầy nhà họ hàng, con cãi nhau với nó là trúng kế nó rồi.”
Nói xong, không chờ tôi trả lời, mẹ quay người đẩy cửa đi vào.
“Tiểu Nguyệt mới đi làm được mấy năm, trong tay không dư dả. Con đừng chấp nó.”
“Nể mặt mẹ, đừng cãi nữa. Số tiền này mẹ bù.”
Mẹ móc một nghìn từ túi ra, nhét thẳng vào tay chị dâu.
2
Họ hàng bên nhà mẹ đẻ của chị dâu lập tức xôn xao.
“Ôi trời, lớn từng này rồi mà tiền mừng còn phải để mẹ ruột móc tiền bù, có mất mặt không chứ?”
“Đúng đấy, mấy năm nay ở ngoài cũng chẳng biết làm gì, tiền không kiếm được còn khiến bà già phải lo.”
“Ăn bám cha mẹ đến mức này đúng là lần đầu tôi thấy.”
Những lời đó như từng cây kim đâm vào tai tôi.
Sau khi tiệc kết thúc, họ hàng cũng đã về hết.
Chị dâu ôm cháu đứng trước cửa nhà hàng, chỉ vào mũi tôi mắng:
“Lương Nguyệt, có đứa em chồng ăn bám như cô, đúng là tôi xui tám đời!”
Tôi không nhịn nổi nữa, hét lên:
“Tôi mừng mười nghìn! Chị còn muốn thế nào nữa?”
Anh trai nhìn tôi, ánh mắt đầy thất vọng và mệt mỏi.
“Tiểu Nguyệt, em về trước đi.”
Tôi tức đến cả người run lên, định tiếp tục tranh luận.
Nhưng mẹ giữ cánh tay tôi, giành nói trước:
“Thanh Thanh, là mẹ không dạy Tiểu Nguyệt cho tốt, tất cả đều là lỗi của mẹ, con đừng giận nữa.”
Sau đó, mẹ ghé sát tai tôi, hạ giọng:
“Tiểu Nguyệt, đừng làm ầm lên nữa, nghe lời mẹ.”
Tôi nhìn mẹ.
Trong mắt bà đầy vẻ cầu xin.
Tôi không muốn bà khó xử, cuối cùng đành im lặng.
Tôi lập tức mua vé chuyến tàu cao tốc cuối cùng trong đêm, bắt taxi rời đi ngay trước cửa.
Trên xe, tôi ngồi ở ghế sau.
Mẹ gửi tin nhắn cho tôi:
“Tiểu Nguyệt, mẹ biết con chịu ấm ức.”
“Hôm nay là thôi nôi cháu con, mẹ chỉ có thể ổn định chị dâu con trước.”
Tôi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn, chỉ cảm thấy hốc mắt cay cay.
Hôm nay mới là ngày mười lăm.
Ngay ngày nhận lương tháng này, tôi đã chuyển cho mẹ mười nghìn.
Tiền thuê nhà một nghìn tám, điện nước một trăm năm mươi, thêm tiền tàu điện đi làm, phần còn lại là tiền ăn.
Suất cơm nhanh rẻ nhất dưới công ty cũng phải hai mươi lăm.
Tôi tiếc tiền nên ngày nào cũng tự mang cơm đi làm.
Để tham dự tiệc thôi nôi lần này, tôi còn đặc biệt xin nghỉ về.
Tổng cộng bỏ ra hơn bốn mươi nghìn, vậy mà người ta chẳng hề ghi nhận.
Đợi sau này có tiền mua nhà, tôi sẽ đón mẹ qua ở cùng.
Lên chuyến tàu cao tốc trở về, tôi đang ngồi ngẩn người.
Điện thoại bỗng rung lên, là tin nhắn thoại của chị dâu.
Từ sau khi đuổi tôi ra khỏi nhà, chị dâu đã chặn tôi.
Tôi bấm mở, giọng chị ấy run lên vì tức giận.
“Lương Nguyệt, từ tháng này trở đi, cô đừng hòng lấy thêm một đồng nào từ mẹ!”
“Mỗi tháng mẹ chỉ có ba nghìn tiền lương hưu mà tất cả đều đổ vào cái hố vay nặng lãi của cô.”
“Nợ của cô thì tự mà trả, đừng kéo cả nhà xuống nước cùng cô!”
Tin nhắn phát xong, cả người tôi cứng đờ trên ghế.
Vay nặng lãi gì?
Tôi chưa từng vay nặng lãi!
Tôi lập tức gõ mấy chữ gửi lại:
“Ý chị là gì? Vay nặng lãi gì? Tôi lấy tiền của mẹ bao giờ?”
Chưa đầy mười giây sau khi tin nhắn được gửi đi, chị dâu đã trả lời:
“Cô giả ngốc cái gì! Mẹ với anh cô chiều cô, tôi thì không!”
“Từ nay trở đi, một đồng tiền của mẹ cô cũng đừng hòng lấy.”
“Nợ của mình thì tự trả!”
Đầu tôi ong ong.
Tôi hoàn toàn không hiểu nổi những lời chị dâu nói.
Tôi chưa từng lấy của mẹ một đồng nào.
Lương tôi mỗi tháng mười lăm nghìn, cứ đến ngày nhận lương là tôi đều đặn chuyển cho mẹ mười nghìn.
Có lúc mẹ nói anh chị nuôi con tốn kém.
Sữa bột, bỉm đều đắt, bảo tôi hỗ trợ thêm một chút.
Dù trong lòng không vui lắm, nhưng nghĩ mình không ở nhà.
Chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều do anh chị lo, mẹ cũng do họ chăm sóc nên tôi vẫn chuyển.
Ngày lễ và sinh nhật thì càng không cần nói, lần nào tôi cũng chuyển tiền và mua quà.
Tôi vừa định nhắn tiếp bảo chị dâu nói cho rõ.
Nhưng tin nhắn không gửi đi được nữa.
Chị dâu lại chặn tôi.
3
Tôi định gọi cho mẹ, hỏi xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Hôm nay, rõ ràng bà chỉ cần giải thích một câu.
Là có thể trả lại sự trong sạch cho tôi, nhưng bà lại không làm.
Bà bắt tôi im miệng, còn trước mặt tất cả mọi người móc ra một nghìn để “giúp” tôi bù tiền mừng.
Hơn nữa, tiền lương hưu mỗi tháng của mẹ tiêu thế nào chỉ có bà biết.
Tại sao chị dâu lại biết rõ như vậy?
Trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ.
Đến ga tiếp theo, tôi lập tức xuống tàu cao tốc.
Khi quay trở lại, đã là hai giờ sáng.
Tôi tìm một khách sạn gần đó ngủ qua đêm.
Sáng sớm hôm sau, khi tôi về nhà gõ cửa, mẹ đang ôm đứa cháu vừa ngủ.
Nhìn thấy tôi, bà rõ ràng sững người.
“Tiểu Nguyệt? Con… con chẳng phải đã về rồi sao?”
Tôi hỏi thẳng:
“Mẹ, hôm qua tại sao mẹ không giải thích giúp con một câu?”
“Rõ ràng con đã đưa tiền và khóa trường mệnh cho mẹ. Chỉ cần mẹ nói một câu là chẳng có chuyện gì xảy ra.”
“Tại sao trước mặt bao nhiêu người, mẹ lại không chịu giải thích cho con lấy một câu?”
Mẹ há miệng, hốc mắt lập tức đỏ lên:
“Tiểu Nguyệt, mẹ thật sự không cố ý. Lúc đó mẹ cuống quá, không muốn làm chuyện lớn thêm.”
“Mẹ chỉ có thể ổn định chị dâu con trước. Con chịu ấm ức, trong lòng mẹ cũng khó chịu.”
Nói một lúc, nước mắt bà bắt đầu rơi.
Một tay ôm đứa bé, tay còn lại vươn tới định kéo tôi.
Tôi không nắm tay bà, lùi nửa bước rồi hỏi tiếp:
“Được, vậy con hỏi mẹ.”
“Mỗi tháng con chuyển cho mẹ mười nghìn, tại sao hôm qua chị dâu lại nói trước mặt bao nhiêu người rằng con ăn bám cha mẹ?”
Mẹ đặt cháu lại chiếc giường nhỏ trong phòng ngủ.
Bà bước tới trước mặt tôi, giây tiếp theo nước mắt lại rơi.
“Tiểu Nguyệt, anh con kết hôn, cả nhà phải gom góp khắp nơi mới mua được căn nhà hiện tại.”
“Anh chị con không giỏi giang như con, tiền kiếm được mỗi tháng trừ bảo hiểm và quỹ nhà ở, trả tiền vay xe với vay nhà thì chẳng còn bao nhiêu.”
“Mỗi tháng Hiên Hiên uống bốn hộp sữa, một hộp ba trăm sáu mươi, riêng tiền sữa đã hơn một nghìn bốn.”
“Bỉm, đồ ăn dặm, đồ ăn vặt, đồ chơi, quần áo, thứ nào không cần tiền?”
“Còn phí quản lý, điện nước, gas, Internet. Anh con thỉnh thoảng còn phải đi tiếp khách.”
“Sức khỏe mẹ không tốt, cũng phải uống thuốc, mỗi tháng đều phải kiểm tra định kỳ.”
Tôi không hỏi thêm, chỉ gật đầu.
Mắt mẹ vẫn đỏ.
“Tiểu Nguyệt, con mau đi đi.”
“Anh con với chị dâu chiều nay xin nghỉ đưa Hiên Hiên đi tiêm, giờ này chắc cũng sắp về rồi.”
“Lát nữa nó về thấy con còn ở đây lại cãi nhau.”
Đứng ngoài hành lang, lần đầu tiên trong lòng tôi nảy sinh nghi ngờ.
Tháng trước, mẹ gọi điện nói bà chóng mặt.
Đi bệnh viện chụp CT, hết hơn tám trăm.
Sáng hôm sau tôi lập tức chuyển cho bà hai nghìn.
Sau khi chuyển hai nghìn đó, tôi ăn mì gói liên tục nửa tháng.