Chương 1 - Mật Mã Tình Yêu Bị Đánh Cắp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Em tra cái này làm gì?”

Tôi sững người.

Trước quầy giao dịch ngân hàng, tôi vừa nhập xong mật khẩu, màn hình hiển thị: “Mật khẩu không đúng.”

Chiếc thẻ này, là thẻ lương của tôi.

Tám năm kết hôn, tôi chưa từng động đến nó.

Mỗi tháng lương vừa chuyển vào, là nằm yên trong đó.

Trần Kiến Quốc nói anh ấy sẽ quản lý tiền bạc, tôi thấy cũng tốt, đỡ phải lo nghĩ.

Tôi không biết mật khẩu bị đổi từ lúc nào.

Tôi chỉ biết, dựa vào mức lương của tôi, trong thẻ này phải có hơn bảy mươi vạn (700.000 NDT).

“Mật khẩu không đúng.”

Nhân viên ngân hàng nhìn tôi, rồi lại nhìn màn hình.

“Cô chắc chắn là thẻ này chứ?”

Tôi gật đầu.

Chiếc thẻ này, tôi quen thuộc vô cùng. Ngân hàng Công Thương, đuôi số 3364, lúc mở thẻ là chính tôi tự đi làm.

Tám năm trước, lúc vừa kết hôn, Trần Kiến Quốc nói:

“Vợ ơi, tiền trong nhà để anh lo, em chỉ cần xinh đẹp là đủ.”

Lúc đó tôi thấy anh ấy rất chu đáo.

Tôi đưa thẻ lương cho anh, cả mật khẩu cũng do anh đặt giúp.

“Thử lại lần nữa.” Nhân viên ngân hàng nói.

Tôi nhập lại một lần nữa.

Mật khẩu sai.

Tôi lấy điện thoại ra, định hỏi Trần Kiến Quốc.

Anh nghe máy rất nhanh.

“Có chuyện gì vậy?”

“Mật khẩu thẻ lương của em không đúng.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Rồi anh nói câu đó:

“Em tra cái này làm gì?”

Tay tôi khựng lại.

Không phải “Để anh nghĩ xem”,

Không phải “Có thể anh đã đổi”,

Mà là — “Em tra cái này làm gì?”

“Thẻ là của em, em muốn xem số dư.”

Anh lại im lặng một lúc.

“Em đang ở ngân hàng nào? Anh qua.”

“Anh chỉ cần nói mật khẩu cho em là được.”

“Anh qua rồi nói.”

Anh cúp máy.

Tôi đứng trước quầy, trong lòng lần đầu tiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Không nói rõ được là gì.

Chỉ là… có gì đó không ổn.

Hai mươi phút sau, Trần Kiến Quốc đến.

Anh mặc chiếc áo khoác xám tôi mua cho, trên tay còn cầm một cốc trà sữa.

“Sao tự nhiên lại muốn kiểm tra cái này?”

Anh đưa trà sữa cho tôi, giọng nhẹ nhàng một cách gượng gạo.

“Mẹ nói muốn mua ghế massage, em muốn xem trong thẻ có đủ không.”

“Ghế massage?” Anh nhíu mày, “Mẹ mình sức khỏe vậy, ghế massage có tác dụng gì đâu? Mua về cũng phí tiền.”

“Vậy anh nói em con số cụ thể đi, để em còn biết.”

Anh khựng lại.

“Nói số gì?”

“Trong thẻ lương của em còn bao nhiêu tiền.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt chợt lóe lên.

“Không nhiều thế đâu.”

“Vậy còn bao nhiêu?”

“Cái này…” Anh cười, “Anh không nhớ rõ, về nhà anh tra cho em.”

“Không cần về, giờ có thể tra luôn.”

Tôi quay sang nhân viên ngân hàng: “Làm ơn in giúp tôi số dư tài khoản.”

Sắc mặt anh thay đổi.

“Lâm Thư, em không tin anh à?”

Tôi không nói gì.

Anh lại nói: “Chúng ta là vợ chồng, anh có thể hại em chắc?”

“Vậy thì anh nói mật khẩu cho em.”

Anh nhìn tôi, không nói.

Tôi cũng nhìn anh, không nói.

Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Những người xếp hàng xung quanh bắt đầu nhìn về phía chúng tôi.

Anh hạ giọng: “Đừng làm loạn ở đây, về nhà rồi nói.”

“Không phải làm loạn,” tôi bình tĩnh nói, “em chỉ muốn biết, trong thẻ lương của em còn bao nhiêu tiền.”

Anh mím môi.

“Hơn hai nghìn.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Bao nhiêu?”

“Hai nghìn mấy trăm.”

Tôi đứng đó, đầu óc ù đi.

Bảy mươi sáu vạn.

Tám năm.

Còn lại hai nghìn.

“Tiền đâu?”

Anh không nói.

“Em hỏi anh, tiền đâu?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt bắt đầu hoảng loạn.

“Tiêu rồi.”

“Tiêu vào đâu?”

“Chi tiêu trong nhà… sinh hoạt… mấy năm nay lặt vặt này nọ, em cũng biết mà.”

Tôi nhìn chằm chằm anh.

“Mỗi tháng chi tiêu trong nhà nhiều lắm cũng chỉ một vạn, tám năm hết khoảng chín mươi vạn. Anh kiếm còn nhiều hơn em, cộng lại hơn hai trăm vạn, giờ nói với em bảy mươi sáu vạn tiêu hết rồi?”

Anh há miệng, không nói được lời nào.

Tôi quay sang nhân viên ngân hàng:

“Làm ơn giúp tôi đặt lại mật khẩu, và in một bản sao kê giao dịch.”

Anh lập tức túm lấy tay tôi.

“Lâm Thư, rốt cuộc em muốn làm gì?”

Tôi rút tay lại.

“Em muốn biết, tiền của em, đã đi đâu rồi.”

Tám năm.

Nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.

Tôi và Trần Kiến Quốc quen nhau qua mai mối. Anh hơn tôi ba tuổi, làm việc tại một công ty thiết kế, lương tháng hơn mười nghìn tệ.

Lúc đó tôi mới tốt nghiệp được hai năm, lương sáu nghìn, cảm thấy điều kiện của anh ấy khá tốt.

Anh cũng đối xử với tôi rất tốt.

Hẹn hò thì tranh trả tiền, lễ tết đều có quà, đến kỳ kinh nguyệt còn mang trà gừng đường đỏ đến cho tôi.

Trước khi kết hôn, anh nói:

“Vợ ơi, anh không cần nhà của em, cũng không cần tiền của em, anh chỉ cần em thôi.”

Tôi cảm động vô cùng.

Tháng đầu sau khi kết hôn, anh chủ động đề nghị quản lý tiền bạc:

“Để anh giữ sổ sách, em cứ yên tâm tiêu.”

Tôi thấy anh chu đáo.

Từ đó, thẻ lương của tôi nằm yên trong ngăn kéo ở nhà, cả năm chẳng động đến mấy lần.

Mỗi khi cần tiêu tiền, tôi nói với anh, anh sẽ chuyển khoản cho tôi.

Mấy năm đầu, anh chuyển tiền khá thoải mái.

Mua quần áo — cho.

Đi đám cưới bạn bè — cho.

Về nhà mẹ đẻ mua quà — cũng cho.

Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Sinh nhật mẹ tôi, tôi muốn mua cho bà một chiếc vòng tay bằng vàng.

“Một, hai vạn lận,” anh nói, “đắt quá.”

“Tiền trong thẻ em không được à?”

“Đó là tiền tiết kiệm của cả hai chúng ta. Em tiêu lung tung, sau này mua nhà thì sao?”

Tôi không nói gì thêm.

Cuối cùng, tôi chỉ mua cho mẹ một chiếc vòng bạc, sáu trăm tệ.

Năm ngoái, lưng mẹ tôi không được khỏe, tôi muốn mua cho bà một chiếc ghế massage.

“Ghế massage á?” anh nói, “cái đó chẳng có tác dụng gì, chỉ là an ủi tinh thần thôi.”

“Hai, ba nghìn cũng được mà.”

Anh lắc đầu:

“Trong nhà không có tiền dư.”

Tôi không hiểu.

Anh lương tháng mười lăm nghìn, tôi tám nghìn, không có khoản vay mua nhà, con học mẫu giáo công lập, mỗi tháng chi tiêu cùng lắm mười nghìn.

Tiền đâu?

“Mình không có tiền tiết kiệm à?” tôi hỏi.

“Cũng có chút, nhưng không nhiều,” anh nói, “anh phải để dành cho sau này.”

“Sau này để làm gì?”

“Mua nhà, đổi xe, con cái học hành… cái gì cũng cần tiền.”

Nghĩ lại thì cũng đúng.

Sống là phải có chút tiền tiết kiệm mới yên tâm.

Tôi không hỏi thêm nữa.

Sau đó, mẹ anh phải nhập viện, viêm ruột thừa cấp, cần phẫu thuật.

Tiền phẫu thuật cộng viện phí hết mười hai nghìn.

Anh nói:

“Vợ ơi, tài khoản nhà mình không có tiền mặt, em mượn mẹ em trước được không?”

Tôi sững người.

“Không có tiền mặt?”

“Dạo này có đầu tư, tiền đều bị kẹt lại rồi.”

Tôi không hỏi nhiều, gọi điện cho mẹ vay mười lăm nghìn.

Mẹ tôi không hỏi han gì, chuyển khoản ngay.

Sau đó anh nói sẽ trả, nhưng kéo dài một năm rưỡi, cuối cùng vẫn là tôi chắt bóp chi tiêu, từ tiền sinh hoạt tích cóp trả lại mẹ.

Còn chuyện cho con đi mẫu giáo nữa.

Tôi muốn cho bé học trường tư tốt một chút, học phí một năm ba vạn.

Anh nói đắt quá.

“Trường công tốt lắm rồi, một tháng chỉ vài trăm.”

Tôi nói giáo dục không thể tiết kiệm.

Anh nói:

“Nhà mình không có điều kiện đó.”

Không có điều kiện?

Hai vợ chồng một năm kiếm gần ba trăm nghìn, mà không có điều kiện cho con học một trường mẫu giáo tốt?

Tôi cố nhịn không phát cáu.

Dù sao trường công cũng không tệ.

Bao năm qua tôi đã quen với kiểu sống như vậy rồi.

Muốn mua gì, đều phải hỏi anh trước.

Anh nói được, thì tôi mua.

Anh nói không được, thì thôi.

Tôi tưởng đó là sống tiết kiệm, biết vun vén.

Tôi tưởng anh đang tiết kiệm cho tương lai của chúng tôi.

Cho đến hôm nay.

Trước quầy giao dịch ngân hàng, ba chữ kia đập vào mặt tôi:

Hai ngàn mấy.

Tôi siết chặt cốc trà sữa anh đưa, bỗng cảm thấy buồn nôn.

Không phải vì trà sữa.

Mà là vì chính bản thân tôi.

Buồn nôn với chính mình.

Tám năm rồi, tôi thậm chí không biết mình có bao nhiêu tiền.

“Đặt lại mật khẩu cần CMND và thẻ ngân hàng chính chủ.”

Nhân viên giao dịch đưa cho tôi một tờ đơn.

Tôi ký tên.

Trần Kiến Quốc đứng bên cạnh, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

“Lâm Thư, em nhất định phải làm thế này sao?”

“Ừ.”

Anh còn định nói gì đó, tôi mặc kệ.

Năm phút sau, mật khẩu mới được đặt xong.

Tôi đút thẻ vào máy, nhập mật khẩu.

“Số dư: 2163.45 tệ.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Làm ơn in giúp tôi sao kê giao dịch, từ ngày mở tài khoản đến nay.”

Nhân viên đi in.

Trần Kiến Quốc lại ghé đến:

“Vợ à, mình về nhà nói, đừng làm thế ở đây…”

“Anh về trước đi.”

“Anh đưa em về…”

“Không cần.”

Anh đứng đó, như muốn nói gì, lại như không biết phải nói gì.

Cuối cùng, anh nói:

“Vậy anh về trước, tối về mình nói chuyện tử tế.”

Tôi không nhìn anh.

Anh quay người bước đi.

Bản sao kê được in ra, một xấp dày cộm.

Tôi tìm một góc ngồi xuống, lật xem từng trang.

Hai năm đầu, về cơ bản không có vấn đề.

Lương chuyển vào, thỉnh thoảng rút tiền mặt, đều bình thường.

Từ năm thứ ba bắt đầu xuất hiện các khoản chuyển khoản lớn.

Tháng 4 năm 2016, chuyển đi 50.000, người nhận: Vương Lệ Bình.

Tôi không biết người này.

Tháng 8 năm 2016, chuyển 30.000, người nhận: Vương Lệ Bình.

Tháng 12 năm 2016, chuyển 80.000, vẫn là Vương Lệ Bình.

Tôi tiếp tục lật.

Năm 2017, chuyển cho Vương Lệ Bình còn nhiều hơn.

Mỗi tháng cố định một đến hai khoản, ít nhất năm nghìn, nhiều nhất hai vạn.

Tổng cộng khoảng hơn hai mươi vạn.

Tay tôi bắt đầu run.

Tôi vẫn tiếp tục lật.

2018.

2019.

2020.

Năm nào cũng có.

Đến 2023, tổng số tiền chuyển cho Vương Lệ Bình đã vượt quá sáu mươi vạn.

Tôi ngả người ra lưng ghế, đầu óc trống rỗng.

Sáu mươi vạn.

Thẻ lương của tôi tổng cộng chỉ có hơn bảy mươi vạn.

Anh ta chuyển cho một người phụ nữ xa lạ sáu mươi vạn.

Anh ta nói với tôi: “Trong nhà không có tiền dư.”

Anh ta nói với tôi: “Nhà mình không có tiết kiệm.”

Anh ta bảo tôi mượn mẹ mình tiền để lo viện phí cho mẹ anh ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)