Chương 10 - Mật Mã Macaron
Cô gái búi tóc đuôi ngựa, mặc áo thun trắng, trong tay xách một túi ni-lông, bên trong đựng hai cốc trà sữa.
Ánh mặt trời rơi xuống gương mặt cô ấy, như phủ lên một tầng kim quang.
Thấy tôi, cô ấy cười bước tới.
“Này, món khoai môn trân châu cậu thích nhất đây, ít đường thêm đá, nhưng bây giờ cậu không được uống đồ lạnh, nên……”
tôi ôm chầm lấy cô ấy, hốc mắt bắt đầu cay xè.
“Linh Chiêu……”
Cô ấy dùng sức gỡ tay tôi ra, rồi giơ tay búng vào trán tôi một cái.
“Ngốc rồi à? Bây giờ là thời hiện đại, tôi tên là Lục Dao!”
tôi hé môi, chẳng biết phải nói gì.
Cô ấy một tay ôm lấy vai tôi, kéo tôi đi ra ngoài.
“Đi thôi, đã tỉnh rồi thì đi làm thủ tục xuất viện, tối nay chúng ta đi ăn lẩu, rồi về nhà cày phim.”
“Bộ phim đó tôi tích lũy mười tập chưa xem, chỉ đợi cậu thôi.”
tôi bị cô ấy đẩy bước về phía trước.
Ánh mặt trời thật ấm áp.
Đi tới cửa, ta bỗng dừng lại.
“Lục Dao.”
“Hả?”
tôi nhìn cô ấy, khẽ hỏi.
“Cậu có đau không?”
Cô ấy ngẩn ra một chút.
Rồi cười.
“Đau chứ, nếu cậu đi mua macarons cho tôi thì tôi sẽ không đau nữa.”
tôi nhìn cô ấy, gật đầu thật mạnh.
“Được, tôi sẽ mua cho cậu một vạn cái!”
“Thế thì cậu không được nuốt lời đâu đấy, cũng không biết một vạn cái macarons này, đời này có ăn hết nổi không……”
Chúng ta nắm tay nhau, cùng bước vào trong ánh mặt trời.
a