Chương 7 - Mật Khẩu Tình Yêu
16.
Mười phút sau, xe dừng trước cửa trà lâu.
Không cần cố tìm, từ xa đã nghe thấy giọng Quý Minh An.
Tôi chạy một mạch qua đó, phát hiện Phó Cẩn Ngôn đã không còn ở đây.
Quý Minh An ngồi cạnh cửa sổ, mặt tím đỏ sưng lên, dưới đất đầy mảnh vỡ.
Tôi sững người, cẩn thận hỏi:
“Phó Cẩn Ngôn đánh cậu à?”
Tôi còn chưa từng thấy anh đánh người đâu.
Cảm giác tiếc nuối như bà mẹ bỏ lỡ buổi biểu diễn tốt nghiệp mẫu giáo của con vậy.
Quý Minh An liếc mắt nhìn tôi, chửi cực kỳ khó nghe.
“Sao cậu tìm tới đây được? Phó Cẩn Ngôn nói cho cậu à?”
Tôi lắc đầu, kéo ghế ngồi xuống:
“Anh ấy chẳng nói gì, tôi gắn phần mềm định vị vào điện thoại anh ấy, tự tìm tới.”
Anh ta nhìn tôi, tuy không nói nhưng biểu cảm cực kỳ rõ ràng —
Cậu bị bệnh à.
“Phó Cẩn Ngôn không sao chứ?”
“Nói trước nhé, nếu anh ấy có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho cậu.”
Quý Minh An lập tức bật dậy:
“Anh ta có bệnh thì cậu cũng có bệnh.”
“Cậu mở mắt nhìn cho rõ được không? Người bị đánh là tôi đấy, cậu không xin lỗi tôi thì thôi, còn dám uy hiếp tôi.”
“Hai người các cậu đúng là một đôi điên.”
“Quá hợp để ở bên nhau, tốt nhất trói chặt, kết hôn, khóa chết cả đời, đầu bạc răng long luôn đi, ngàn vạn lần đừng ra ngoài hại người bình thường.”
“Một người cài định vị trong điện thoại đối phương, một người đi mượn son môi quệt lên người mình cố ý khiến người khác nghi ngờ.”
“Hai người các cậu chẳng ai là người tốt.”
“May mà hai người ở bên nhau, đổi thành người khác chắc báo cảnh sát rồi.”
Nghe xong tôi bật cười.
Gãi đầu, hơi lúng túng nói:
“Mượn lời chúc tốt đẹp của cậu, tôi sẽ cố gắng cùng anh ấy đầu bạc răng long.”
Một câu này triệt để khiến Quý Minh An tức điên.
“Tôi đang mỉa mai cậu không nghe ra à? Cậu đắc ý cái gì?”
“Cậu nghĩ Phó Cẩn Ngôn là người tốt lắm sao? Anh ta còn chẳng bằng tôi.”
Tôi cụp mắt xuống, vừa nhắn tin cho Phó Cẩn Ngôn vừa trả lời:
“Không sao, tôi thích kiểu đó.”
Không khí đột nhiên yên tĩnh.
Tin nhắn chỉnh sửa xong, gửi đi.
Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, phát hiện mặt Quý Minh An xanh lét rồi.
Sống từng này tuổi, lần đầu thấy người xanh mặt đến vậy.
Tôi cười, nhét hai quả chuối còn lại trên bàn vào túi áo, xoay người rời khỏi trà lâu.
17.
Trên đường về nhà, món hàng tôi đăng trên chợ hải sản buổi sáng đã có người chốt đơn.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi thật sự tự mình kiếm tiền.
Mặc dù tiền còn chưa vào tài khoản.
Nhưng cảm giác vui sướng đã khó mà diễn tả.
Cộng thêm nhờ màn trợ công của Quý Minh An, tôi đã hoàn toàn nhận ra Phó Cẩn Ngôn thích tôi.
Tôi thậm chí còn hơi khó hiểu, hai người yêu nhau như vậy, tại sao trong suốt năm năm dài đằng đẵng ấy lại luôn nghi ngờ, bất an, được mất.
Có lẽ giống như lời Quý Minh An nói.
Đây là hai kẻ điên.
Kẻ điên gặp báo ứng cũng rất bình thường.
Nhắc tới Quý Minh An, tôi lại nhớ tới câu nói trên đường vừa rồi.
“Nếu cô ấy thật sự thích cậu, ở bên nhau năm năm rồi hai người đã sớm kết hôn.”
Mặc dù Phó Cẩn Ngôn lúc đó phản bác lại, nhưng anh không phủ nhận.
Vậy nên anh cũng nghĩ rằng, vì chúng tôi chưa đủ yêu nhau nên mới mãi không kết hôn sao?
Đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi, tôi không muốn tiếp tục chậm trễ nữa.
Vừa hay đi ngang qua tiệm bánh ngọt.
Tôi xuống xe, mua chiếc bánh thành phẩm cuối cùng trong tiệm.
Rất nhỏ, chỉ cỡ lòng bàn tay.
Bánh dùng lúc tôi đầy tháng còn lớn hơn cái này.
Nhưng nay khác xưa rồi, dù sao tôi cũng sa sút, không nên quá phô trương.
Cứ thế mang bánh về nhà.
Lúc vào cửa, Phó Cẩn Ngôn đang tắm.
Trong phòng tắm tiếng nước chảy ào ào.
Máy giặt cũng đang quay.
Tôi lén lút mò trong két bảo hiểm đầu giường.
Cuối cùng tìm ra chiếc nhẫn bạc do chính tay tôi làm lúc năm hai đại học.
Chiếc nhẫn này được làm theo kích thước ngón áp út của Phó Cẩn Ngôn năm đó, qua bao năm rồi cũng không biết còn đeo vừa không.
Khi ấy tôi cảm thấy nhẫn bạc quá rẻ tiền nên không tặng.
Nếu nhớ không lầm thì lúc đó tôi tặng anh chiếc đồng hồ điện tử hơn một vạn tệ.
Mà như vậy, Phó Cẩn Ngôn cũng không nhận.
Tôi mang tâm trạng căng thẳng bất an, giấu chiếc nhẫn xuống dưới quả dâu trên bánh kem.
Ngồi trên giường yên lặng chờ Phó Cẩn Ngôn bước ra.
Chưa tới ba phút, Phó Cẩn Ngôn đã đi ra.
Quấn khăn tắm.
Toàn thân ướt sũng.
Nhìn thấy tôi, đầu tiên là sững người.
Sau đó lập tức bước nhanh tới ôm lấy tôi.
Mũi vùi vào hõm cổ tôi, điên cuồng ngửi ngửi.
“Em đi gặp ai rồi?”
Lúc ngẩng đầu nhìn tôi, đồng tử anh hơi co lại.
Tính xâm lược cực mạnh.
Tôi đột nhiên nhận ra, đây là ghen.
Ngay giây tiếp theo khi nhận ra điều đó, tôi không nhịn được bật cười.
Bàn tay đặt trên eo tôi siết chặt.
Kéo tôi vào sâu hơn trong vòng tay anh.
Anh nhìn chằm chằm tôi, từng chữ từng chữ hỏi:
“Em thật sự thích cậu ta sao?”
“Là tôi không còn giá trị lợi dụng nữa à? Hay tôi đã mất đi tính thử thách rồi?”
“Em muốn vứt bỏ tôi đúng không?”
“Dù tôi có cố gắng thế nào, cũng chỉ duy trì được năm năm thôi sao?”
“Tào Cẩm Hòa…” nói tới đây, giọng anh nghẹn lại, “em không thể đối xử với tôi như vậy.”
Ai? Tôi sao? Vứt bỏ anh sao?
Một tay tôi chống trước ngực anh, đẩy ra nửa tấc:
“Nhà ai yêu nhau lại dùng từ tính thử thách chứ?”
“Em từng nói, yêu đương giống như chinh phục một ngọn núi khó trèo, quá vô vị quá dính người thì không vui nữa, phải kiểu lạnh lùng kiêu ngạo như vậy mới có tính thử thách.”
Tôi sững người.
Qua rất lâu mới lục lại được câu nói đó từ sâu trong ký ức:
“Đó là lời em cố tình nói với bạn bè để giữ thể diện lúc theo đuổi anh không được.”
“Anh tin thật à?”
Phó Cẩn Ngôn không trả lời, nhưng sắc mặt không dễ nhìn lắm.
Lúc anh định rút người rời đi, tôi kéo khăn tắm dưới người anh, dùng sức kéo về phía mình.
“Chạy cái gì? Vấn đề của anh giải quyết rồi, còn vấn đề của em chưa đâu.”
Anh gật đầu, thái độ nghiêm túc:
“Em nói đi.”
“Anh thích phong cách Trung hay phong cách Tây?”
Phó Cẩn Ngôn khó hiểu nhíu mày.
Tôi buông bàn tay biến thái quá mức của mình ra:
“Ừm… em mua cái bánh nhỏ ở phòng khách, anh đi nếm thử đi.”
18.
Phó Cẩn Ngôn không phải đồ ngốc.
Đi tới bàn ăn, nhìn thấy quả dâu tây nhô lên rõ ràng là biết bên dưới có thứ gì.
Tiện tay cầm áo choàng tắm khoác lên người.
Im lặng đứng cạnh bàn ăn nhìn tôi.
“Trong bánh kem có thứ gì à?” anh hỏi.
Đây là bất ngờ tôi chuẩn bị, cho dù bị phát hiện rồi cũng phải cứng miệng tới cùng.
Tôi liên tục lắc đầu.
Nhưng tay cầm nĩa lại không hề nương tình.
“Ồ, vậy nếu không có gì thì khỏi ăn, muộn thế này ăn kem béo lắm.”
“Vậy không được.”
Thấy anh định chạy, tôi trực tiếp dùng nĩa nhét một miếng vào miệng anh.
Động tác Phó Cẩn Ngôn khựng lại.
Sau đó, vừa nhìn tôi vừa nhả ra chiếc nhẫn cũ đã hơi biến dạng.
Ánh bạc nằm trong lòng bàn tay anh, phản chiếu đầu ngón tay đang run rẩy không khống chế nổi.
Anh đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đỏ đến đáng sợ.
“Em biết điều này có ý nghĩa gì không?”
“Em biết.”
Tôi bước tới.
Từ lòng bàn tay ướt mồ hôi của anh cầm lấy chiếc nhẫn.
Kim loại lạnh lẽo đã bị anh ủ đến nóng lên.
Tôi kéo tay anh, đeo chiếc nhẫn bạc mộc mạc đến mức gần như nghèo nàn ấy vào ngón áp út tay trái anh.
Kích thước vừa khít.
“Phó Cẩn Ngôn.”
“Chúng ta kết hôn đi.”
“Từ nay về sau, chúng ta tin tưởng lẫn nhau, chăm sóc lẫn nhau, làm người yêu của nhau, cũng làm người nhà của nhau.”
“Được không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh.
Lần đầu tiên cảm thấy sự hoảng loạn của anh chân thật mà đáng yêu đến vậy.
Anh nhìn tôi chăm chú.
Nhìn rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ từ chối.
Sau đó, cùng với một giọt nước mắt rơi xuống.
Anh dùng sức ôm chặt lấy tôi.
Cánh tay siết rất mạnh.
Giống như muốn nghiền nát tôi, hòa tôi vào máu thịt của anh.
“Được.”
Đó là câu trả lời của anh.