Chương 2 - Mật Khẩu Tình Yêu
4.
Mười một giờ tối.
Muộn hơn giờ giới nghiêm bình thường hai tiếng.
Phó Cẩn Ngôn loạng choạng đẩy cửa bước vào, ngã phịch lên sofa.
Tôi vừa thương lượng giá xong với dân buôn đồ second-hand, đang đóng gói chuẩn bị sáng mai gửi chuyển phát nhanh.
Ngồi trên tấm thảm cạnh sofa, mùi rượu khó ngửi ập thẳng vào mặt.
Tôi khẽ nhíu mày.
Quay đầu nhìn về phía người đang nằm co trên sofa.
Những lời chất vấn đã lên đến miệng, nghĩ một chút rồi lại nuốt xuống.
Cố nhịn cơn giận đang lao loạn trong lòng.
Đứng dậy đi vào bếp rót một ly nước mật ong.
Lúc quay lại, anh đã ngồi thẳng dậy.
Áo vest bị ném sang một bên.
Trên bàn trà đặt một hộp bánh Napoleon.
Thấy tôi bước tới, anh khó khăn kéo khóe môi lên.
Nụ cười cứng ngắc.
Giống như dâng báu vật mà đẩy hộp bánh về phía tôi.
Ngón tay quấn quanh dây buộc hộp, kéo ra nửa tấc.
Nhìn tôi một cái rồi lại lúng túng dừng động tác.
Một gương mặt đầy chột dạ.
Nhìn thôi đã khiến người ta nổi giận.
Nhưng tôi không phát tác.
Thậm chí còn rất chu đáo đưa ly nước mật ong tới bên môi anh.
Anh sững người.
Yết hầu chậm rãi chuyển động.
Ánh mắt dời từ đầu ngón tay tôi lên mặt tôi, rồi lại dời về đầu ngón tay.
Rất lâu sau mới nhận lấy ly nước.
Chăm chú nhìn tôi, nhấp một ngụm nhỏ.
Sau đó lập tức nhíu mày.
Cơn giận của tôi lập tức bốc lên.
Không uống thì thôi, nhấp một ngụm là ý gì? Nhíu mày là ý gì?
Chẳng lẽ tôi còn có thể bỏ độc sao?
Người ta nói không làm chuyện trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa.
Nhìn anh thế này rõ ràng là chột dạ.
Bình thường khi nào từng thấy anh cười hèn mọn đến vậy?
Có lẽ thấy sắc mặt tôi không tốt.
Phó Cẩn Ngôn hít sâu một hơi, vẻ mặt như chuẩn bị hy sinh mà nâng ly nước lên.
Tôi tức đến phát run.
Giật lấy cái ly, mắng:
“Ai ép anh hả? Bày cái mặt đưa đám đó cho ai xem?”
“Chắc là ở ngoài ăn được thứ ngon hơn rồi nhỉ, nên mới chê ly nước mật ong ở nhà.”
“Không muốn về thì đừng về, không muốn uống thì khát chết đi, đừng bày ra cái vẻ như chịu uất ức lớn lắm.”
Nói xong, tôi cầm ly nước chuẩn bị đổ đi.
Lúc xoay người lại, cổ tay bất ngờ bị giữ lấy.
Một tay anh kéo cổ tay tôi, đưa ly nước mật ong tới bên miệng.
Ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm tôi.
Nuốt từng ngụm lớn chất lỏng màu vàng cam trong ly.
Suốt mười mấy giây đó, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi tôi dù chỉ một khắc.
Đến chớp mắt cũng không.
Lộ ra vài phần âm u quỷ dị.
“Rất ngon.”
Anh cong môi, đột nhiên ngã lên người tôi.
Cơ thể của kẻ say vừa nóng vừa nặng.
Anh ôm eo tôi, nửa dựa vào người tôi, lúc nói chuyện còn cố tình kéo dài âm cuối, nghe rất dính người.
Giống như đang làm nũng.
Tôi dùng sức đẩy một cái, không đẩy nổi.
Bước chân loạng choạng hai bước, ngược lại còn cho anh cơ hội.
Hai tay siết chặt lấy tôi.
Chiếc mũi ẩm nóng cọ nhẹ bên cổ tôi hai cái.
Đó giống như một nụ hôn.
Rất nhanh.
Gần như chỉ vài giây.
Anh lại đứng thẳng dậy, nhìn vào mắt tôi hỏi:
“Hôm nay em không ra ngoài sao?”
5.
Tim tôi đập thình một cái.
Phản ứng đầu tiên là liệu anh có gắn định vị lên người tôi không.
Nhưng rất nhanh tôi đã tự phủ định suy nghĩ đó.
Ham muốn chiếm hữu là thứ chỉ xuất hiện với người mình thích.
Mà Phó Cẩn Ngôn thậm chí còn ghét tôi.
Nếu anh thật sự làm vậy, ngược lại tôi còn thấy hơi vui.
Đáng tiếc, đợi suốt năm năm, tôi vẫn không đợi được sự chiếm hữu của anh.
May mà sự tự cho mình là đúng của tôi không kéo dài quá lâu.
Vừa nghiêng đầu, tôi đã nhìn thấy trên chiếc áo vest bên sofa có in một vệt đỏ.
Thảo nào anh cởi áo nhanh như vậy, còn vo thành một cục ném sang bên cạnh.
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt phủ sương nhìn chằm chằm anh, giữ lấy gáy anh.
Cắn mạnh xuống xương quai xanh anh một cái.
Cho đến khi xuất hiện vị tanh máu mới chịu buông ra.
Nhưng Phó Cẩn Ngôn chỉ hơi cứng người lại một chút, trên mặt không có bất kỳ phản ứng nào.
Yên lặng đứng đó.
Thậm chí còn vỗ nhẹ lên vai tôi như đang dỗ dành.
Bị mèo cào còn phải nhíu mày một cái.
Nhưng đối với tôi, anh luôn chẳng buồn cho lấy một chút cảm xúc.
Giống như tôi là người vô hình vậy.
Trước đây, chính tôi đã nhầm sự bao dung không giới hạn đó thành tình yêu, nên mới càng lún càng sâu.
6.
Tôi và Phó Cẩn Ngôn là bạn học đại học.
Anh hơn tôi một khóa.
Lúc tân sinh viên quân sự, anh với tư cách trợ giảng đến hỗ trợ lớp chúng tôi.
Ngày đó anh mặc áo sơ mi trắng, đứng dưới bóng cây, đặc biệt sạch sẽ đẹp mắt.
Từ ngày đó tôi bắt đầu theo đuổi anh.
Những lúc quân sự mệt nhất, tôi vẫn kiên trì mỗi ngày ăn tối cùng anh.
Theo đuổi suốt ba năm.
Ba năm đó, tôi từng tặng bữa sáng, tặng hoa, vô số lần giả vờ gặp nhau trong thư viện.
Mỗi năm Giáng Sinh tôi đều đứng dưới ký túc xá đợi anh, cược xem anh có mềm lòng hay không.
Ba năm thành công được hai lần.
Lần thất bại cuối cùng là vì bà nội anh bệnh nặng nhập viện.
Cũng từ lúc đó, tôi mới nhìn thấy mặt khác của người đàn ông hoàn mỹ này.
Một mặt yếu đuối tan vỡ đến lạ.
Thì ra anh cũng biết khóc.
Vừa hay, anh thiếu tiền.
Vừa hay, tôi có tiền.
Tôi liên hệ những chuyên gia có thẩm quyền nhất trong lĩnh vực ở trong nước để hội chẩn, trước sau tiêu tốn mấy chục vạn.
Nhưng cũng chỉ giúp bà nội anh kéo dài thêm hai năm.
Có thể nói là lấy ân báo đáp, cũng có thể nói là nhân lúc người ta yếu đuối mà chen vào.
Nửa năm sau khi bà nội anh qua đời, chúng tôi xác nhận quan hệ yêu đương.
Từ ngày đầu tiên yêu nhau, tôi đã đặt ra quy tắc.
Không được hút thuốc, không được uống rượu, trước chín giờ phải về nhà.
Quan trọng nhất là bên cạnh anh chỉ được có một mình tôi là người khác giới, chỉ được thích tôi.
Trong năm năm, anh chưa từng vi phạm.
Cho đến hôm nay.
Thanh mai của anh về nước, nối lại tình xưa với anh.
Nghĩ lại cũng thật buồn cười.
Ở bên nhau năm năm, tôi giám sát điện thoại anh năm năm.
Vậy mà thậm chí còn không biết anh từng có một thanh mai quan hệ rất tốt.
Là vì biết nhà tôi sắp phá sản nên mới quang minh chính đại gặp mặt, thậm chí còn về muộn sao?
Tôi không biết.
Đột nhiên tôi thấy hơi mệt rồi.
Tôi đẩy Phó Cẩn Ngôn ra, không nói một lời quay về phòng.
Ngay cả cửa cũng khóa trái luôn.