Chương 5 - Mật Khẩu Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nếu cô đã làm chuyện xấu, cô nên biết sẽ có ngày hôm nay.”

“Lần này cho dù Phó Cảnh Tự có giúp cô, tôi cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua.”

Không ngờ Trần Uyển Oánh lập tức lộ nguyên hình.

“Dựa vào đâu cô tự tin như vậy?”

“Nếu cô không giúp tôi, tôi sẽ đi cầu xin Phó Cảnh Tự. Tôi không tin anh ấy sẽ vì cô mà căm hận tôi!”

“Tôi sẽ cho cô biết, người không được yêu mới là kẻ thứ ba!”

Nói xong, cô ta lập tức cúp điện thoại.

Lúc này, tôi không quan tâm rốt cuộc Phó Cảnh Tự yêu ai.

Tôi chỉ quan tâm đến sự công bằng dành cho bố mình.

Tôi sắp xếp lại những bằng chứng ngoại tình giữa Phó Cảnh Tự và Trần Uyển Oánh, cùng đoạn camera ghi lại việc Trần Uyển Oánh vu oan cho bố tôi.

Sau đó giao toàn bộ cho cảnh sát, không giấu giếm bất cứ điều gì.

Không chỉ để Trần Uyển Oánh bị trừng phạt, mà còn để tôi nhanh chóng ly hôn với Phó Cảnh Tự.

Khi tôi làm xong tất cả, quả nhiên Phó Cảnh Tự không thể chờ đợi thêm mà tìm đến tôi.

Chương 8

Ở góc đại lộ rợp bóng cây, Phó Cảnh Tự xuất hiện với đôi mắt đỏ hoe.

Trong mắt anh có sự mệt mỏi, còn có một chút kích động.

“Thi Vũ, rốt cuộc em còn muốn trốn anh đến bao giờ?”

“Đã nửa tháng rồi, cơn giận trong lòng em chắc cũng tan rồi chứ? Đừng tiếp tục giận dỗi anh nữa.”

Vừa nói, người đàn ông vừa bước về phía tôi một bước.

Nhưng tôi không có biểu cảm gì, liên tục lùi về phía sau.

“Nếu anh đến để cầu xin cho Trần Uyển Oánh thì anh đi đi. Tôi không thể bỏ qua cho cô ta.”

Phó Cảnh Tự vội vàng lắc đầu:

“Cô ta quả thật đã đến tìm anh, nhưng anh trực tiếp đuổi cô ta ra ngoài rồi. Sao anh có thể giúp cô ta được?”

Nghe câu này, tôi mỉa mai bật cười.

Trước giờ anh luôn vô điều kiện đứng về phía Trần Uyển Oánh.

Tin rằng cô ta thật sự bị bố tôi làm hại.

Nhưng lại không có kiên nhẫn nghe tôi nói lấy một câu.

“Vậy anh đến đây làm gì?”

Tôi bình thản hỏi.

Im lặng vài giây, Phó Cảnh Tự dịu giọng:

“Anh muốn đón em về nhà.”

“Nếu em thật sự muốn đi du lịch, anh có thể gác lại công việc ở công ty. Em muốn đi đâu anh cũng có thể đi cùng em.”

“Em quên rồi sao? Chỉ khi ở bên anh, em mới có thể thả lỏng một chút.”

Trước đây tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Trong khoảng thời gian tôi mất mẹ, Phó Cảnh Tự cam lòng chịu đựng việc tôi trút hết cảm xúc lên anh.

Anh chăm sóc tôi từng li từng tí, cho đến khi tôi bước ra khỏi bóng tối.

Nhưng đến bây giờ tôi mới phát hiện, tất cả áp lực của tôi đều đến từ anh.

Sợ anh ngoại tình, sợ anh vứt bỏ tôi.

Tôi nuốt sự chua xót trong cổ họng xuống.

“Đó là trước đây.”

“Phó Cảnh Tự, tôi đã quyết định ly hôn với anh rồi. Chắc anh đã nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn chứ?”

Nghe vậy, Phó Cảnh Tự siết chặt nắm tay, cố đè nén sự không cam lòng.

“Chỉ vì Trần Uyển Oánh mà em muốn từ bỏ tình cảm nhiều năm của chúng ta sao?”

“Cô ta sẽ vào tù, sẽ phải chịu sự trừng phạt anh đã sắp xếp cho cô ta, cả đời này cũng sẽ không thể quấy rầy cuộc sống của chúng ta nữa.”

“Còn chúng ta mới là người sẽ ở bên nhau cả đời. Tình cảm giữa chúng ta không thể mong manh đến mức này.”

Hết lần này đến lần khác phản bội, hết lần này đến lần khác nói dối.

Có lẽ chút tình cảm thuần khiết ấy đã sớm bị tiêu hao sạch sẽ.

Giọng điệu của tôi vô cùng kiên quyết:

“Tôi đã quyết định rồi.”

“Hơn nữa, tôi đã thu thập đầy đủ bằng chứng. Khi cần thiết, tôi có thể khởi kiện ly hôn.”

“Phó Cảnh Tự, không phải không có anh thì tôi không thể sống.”

Nói xong câu này, tôi không quay đầu lại mà xoay người rời đi.

Để lại Phó Cảnh Tự đứng yên trong gió, nhìn sâu theo bóng lưng tôi.

Khi Trần Uyển Oánh gọi điện lần nữa, tôi đang chuẩn bị lên du thuyền.

“Thẩm Thi Vũ, trước đây là tôi sai, xin lỗi cô. Cô đừng để bọn họ tiếp tục mắng tôi nữa.”

“Bọn họ hắt sơn vào nhà tôi, chặn trước cửa, còn đe dọa sẽ giết tôi……”

Bên kia điện thoại truyền đến tiếng đập cửa điên cuồng.

Có người mắng cô ta vu oan cho người tốt, có người mắng cô ta kẻ ác lại đi tố cáo trước, còn có rất nhiều lời khó nghe.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, trong điện thoại đã vang lên một tiếng động lớn khi cánh cửa bị phá tung.

Cùng với tiếng hét của người phụ nữ, cuộc gọi bị ngắt.

Đúng lúc này bắt đầu kiểm vé. Tôi xuất trình vé rồi lên du thuyền.

Không có mạng, không có tín hiệu, khiến tôi cảm nhận được sự tự do chưa từng có.

Mười ngày sau, tôi đặt chân đến một đất nước khác.

Điện thoại nhận được tin Trần Uyển Oánh đã chết.

Truyền thông đưa tin, cô ta bị những cư dân mạng quá khích mắng chửi đến mức tự sát. Khi được phát hiện, tình trạng của cô ta đã vô cùng thê thảm.

Màn hình điện thoại của cô ta vẫn dừng ở số của Phó Cảnh Tự.

Nhưng anh không nhận lấy một cuộc gọi nào.

Ngay sau đó, luật sư gọi điện cho tôi.

“Anh Phó đã đồng ý ly hôn.”

“Anh ấy để lại phần lớn tài sản đứng tên mình cho cô. Còn bản thân anh ấy…… vì uống quá nhiều rượu nên đến nay vẫn chưa tỉnh lại.”

“Anh Phó nhờ tôi chuyển lời đến cô. Anh ấy nói nếu cô vẫn còn yêu anh ấy, khi nào rảnh có thể đến thăm anh ấy. Tôi đã gửi địa chỉ cho cô rồi.”

Tôi bình thản nói:

“Được, tôi biết rồi.”

Nhưng tôi chưa từng mở địa chỉ định vị ấy, cũng sẽ không đến thăm anh.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)