Ngày mùng Một Tết Dương lịch, cậu bạn thanh mai trúc mã xin tôi mật khẩu căn nhà mới.
Tôi cứ tưởng cậu ấy muốn mang quà mừng tân gia, nào ngờ vừa mở cửa ra, tôi đã chết sững khi thấy bên trong có hơn mười người.
Cậu ta vừa cười vừa đi tới, vừa liếc mắt ra hiệu cho tôi:
“Tề Noãn, sao cậu lại tới đây? Mau vào đi, cậu đúng là có lộc ăn đấy, vừa khéo gặp bữa tiệc gia đình của bọn mình.”
Tôi còn đang ngơ ngác, chưa kịp hỏi thì bạn gái cậu ta đã nói giọng mỉa mai:
“Cô thanh mai này của anh chắc là miệng lưỡi ngọt lắm nhỉ? Em tò mò ghê, rốt cuộc cô ta đã dỗ anh thế nào mà anh lại nói luôn cả mật khẩu cửa nhà?”
Sắc mặt cậu ta lập tức nghiêm lại:
“Không phải dỗ. Là cô ta quỳ xuống cầu xin anh. Nói là cãi nhau với gia đình, bị đuổi ra ngoài không có chỗ ở. Em biết anh mềm lòng mà, nên không nghĩ nhiều đã cho.”
Nghe vậy, bạn gái cậu ta liền lộ vẻ khinh thường:
“Con gái bình thường không đến mức trơ trẽn như vậy đâu, chẳng biết sau lưng đã từng cầu xin bao nhiêu thằng đàn ông để có thứ mình muốn nữa.”
Cậu ta giơ ngón tay cái lên khen:
“Bé cưng à, sao em thông minh thế. Lần trước cô ta muốn mua một cái túi hàng hiệu, còn lột sạch quần áo ra cầu xin anh, chuyện sau đó anh kể với em rồi đấy.”
Bạn gái cậu ta lập tức bịt miệng cười trộm:
“Hóa ra là cô ta à, thật không biết xấu hổ.”
Thấy cái bộ mặt hùa theo cười cợt của cậu ta, tôi lao tới tát cho một cái thật vang dội:
“Cậu là cái thứ gì? Chiếm nhà tôi còn bịa đặt nhục mạ tôi, cút đi.”
Bình luận