Chương 5 - Mặt Dưới Gầm Giường

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mẹ, đừng sợ.”

Nước mắt mẹ không ngừng rơi xuống.

Tôi biết mẹ đang sợ điều gì.

Một người đàn ông xa lạ nằm dưới gầm giường trong chính ngôi nhà mới của mẹ.

Nỗi sợ hãi ấy sẽ không tự nhiên biến mất, cho dù cuối cùng mọi chuyện tồi tệ đều đã kịp thời được ngăn chặn.

9

Cuộc điều tra sau đó diễn ra nhanh hơn chúng tôi tưởng.

Hai người thợ chuyển nhà đi cùng Tưởng Bình hoàn toàn không biết chuyện.

Họ nói hôm đó Tưởng Bình quả thật rất kỳ lạ.

Lúc nghỉ trưa, hắn từng hỏi một câu:

“Người đàn ông của nhà này tối nay không về à?”

Một người thợ khác còn đùa:

“Chồng người ta có về hay không thì liên quan gì đến anh?”

Khi ấy Tưởng Bình chỉ cười, không trả lời.

Sau khi chuyển nhà xong, hắn còn lấy lý do điện thoại có thể đã để quên trên tầng, bảo họ đi trước.

Đồng nghiệp nói có thể đi cùng hắn tìm.

Nhưng hắn từ chối:

“Tôi tự quay lại xem.”

Điều ghê tởm hơn là cảnh sát đã khôi phục được vài tấm ảnh chụp lén trong điện thoại của Tưởng Bình.

Tất cả đều được chụp vào ngày chuyển nhà.

Mẹ cúi người sắp xếp thùng giấy, mẹ ôm tôi đứng ngoài ban công, mẹ rót nước cho họ trong bếp.

Còn có một tấm chụp chiếc giường vừa được lắp xong trong phòng ngủ chính.

Bên dưới bức ảnh, hắn tự viết một dòng.

【Tối nay người đàn ông không có nhà.】

Khi bố nhìn thấy, gân xanh trên mu bàn tay bố nổi lên hết.

Bố đứng dậy, định đi ra ngoài.

Mẹ gọi bố lại:

“Giang Xuyên, đừng đi.”

Bố quay lưng về phía chúng tôi, đứng đó rất lâu.

Cuối cùng, bố chậm rãi ngồi xuống:

“Được.”

Bố cúi đầu:

“Anh không đi.”

Tôi lặng lẽ nắm tay bố.

Bố nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi, siết rất chặt.

Trong lúc thẩm vấn, ban đầu Tưởng Bình một mực khẳng định mình chỉ quay lại tìm điện thoại.

Cảnh sát đặt chiếc chìa khóa trước mặt hắn:

“Tại sao chìa khóa dự phòng của nhà khách hàng lại ở trên người anh?”

Hắn đổi lời:

“Tôi cầm nhầm.”

Khi camera giám sát được đưa ra, hắn lại nói mình chỉ muốn lén trả chìa khóa.

Cuối cùng, cảnh sát lấy từng món đồ trong ba lô của hắn đặt lên bàn.

Khuôn mặt hắn cuối cùng cũng trắng bệch.

Nhưng hắn vẫn nói:

“Tôi còn chưa làm gì cả. Hai mẹ con cô ta chẳng phải vẫn đang bình an sao?”

Sau khi nghe câu nói đó, mẹ im lặng rất lâu.

Trên đường về nhà, mẹ đột nhiên hỏi bố:

“Có phải rất nhiều người cho rằng chỉ cần chuyện tồi tệ nhất cuối cùng không xảy ra thì mọi chuyện đều chẳng đáng là gì không?”

Bố siết chặt vô lăng.

“Anh không quan tâm người khác nghĩ thế nào.”

Mẹ nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Em sợ. Bây giờ chỉ cần nhắm mắt lại, em sẽ nghĩ đến cảnh hắn nằm dưới gầm giường.”

Bố lập tức nói:

“Chúng ta chuyển đi.”

Mẹ im lặng.

Tôi ngồi ở hàng ghế sau, đột nhiên nhớ đến những lời trước đây mẹ từng nói.

Nhà mới.

Rèm cửa mới.

Ghế sofa mới.

Mẹ đã mất nửa năm để lựa chọn mọi thứ cho căn nhà này.

Đêm trước ngày chuyển nhà, mẹ còn phấn khích đến mức không ngủ được.

Tôi nhỏ giọng hỏi:

“Mẹ không thích nhà mới nữa sao?”

Mẹ quay đầu nhìn tôi.

Tôi nói tiếp:

“Kẻ xấu là kẻ xấu, căn nhà không xấu.”

Mẹ sững người.

Tôi không biết mình nói có đúng hay không.

Tôi chỉ biết kiếp trước, cho đến lúc chết, mẹ vẫn luôn trách bản thân.

Trách mình tại sao lại mở cửa.

Trách mình tại sao lại nói cho người thợ biết bố không có nhà.

Trách mình tại sao không kiểm tra gầm giường.

Mẹ luôn cố tìm xem mình đã làm sai ở đâu.

Nhưng rõ ràng người thật sự làm sai chỉ có một.

Tôi nắm lấy tay mẹ:

“Mẹ cũng không xấu.”

Mắt mẹ đột nhiên đỏ lên.

“Đương nhiên mẹ không xấu.”

“Vậy thì không được trách mẹ.”

Trong xe im lặng rất lâu.

Mẹ đột nhiên quay mặt về phía cửa sổ.

Bờ vai mẹ khẽ run.

Bố đưa một tay sang, nắm lấy tay mẹ.

Không ai nói thêm gì nữa.

10

Cuối cùng, chúng tôi vẫn tạm thời chuyển về nhà cũ.

Mẹ cần thời gian.

Khi ngủ, mẹ nhất định phải bật đèn. Mẹ đổi sang một chiếc giường không có gầm và mỗi tối đều kiểm tra tủ quần áo ba lần.

Mỗi khi có người gõ cửa, mẹ sẽ đột nhiên cứng đờ.

Khi công ty chuyển nhà gọi điện xin lỗi, vừa nghe thấy ba chữ “anh Tưởng”, mẹ lập tức làm rơi điện thoại xuống sàn.

Bố không bao giờ thúc ép mẹ.

Mẹ muốn kiểm tra cửa, bố sẽ kiểm tra cùng.

Mẹ không ngủ được, bố sẽ ngồi bên cạnh.

Tôi cũng ôm chiếc gối nhỏ của mình trèo lên giường của bố mẹ.

Mẹ xoa đầu tôi:

“Chiêu Chiêu không sợ sao?”

Tôi lắc đầu.

“Có mẹ ở đây thì con không sợ.”

Mẹ sẽ ôm tôi vào lòng.

Đôi khi tỉnh giấc giữa đêm, tôi sẽ nhìn chằm chằm xuống gầm giường thật lâu.

Đôi mắt ở kiếp trước ấy vẫn bất chợt xuất hiện.

Nhưng chỉ cần quay đầu, tôi sẽ thấy mẹ nằm bên cạnh, bố cũng ở đó.

Tôi lại nhắm mắt.

Vào ngày xét xử, người nhà của Tưởng Bình đã đến tìm mẹ.

Vợ hắn vừa khóc vừa nói:

“Trong nhà còn có người già và trẻ nhỏ.”

“Anh ấy chỉ nhất thời hồ đồ.”

“Hai người cũng đâu thật sự xảy ra chuyện gì.”

Mẹ ngồi ở đó, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Tôi nhào tới ôm mẹ.

Bố trực tiếp mở cửa:

“Ra ngoài.”

Vợ Tưởng Bình vẫn khóc:

“Hai người không thể cho anh ấy một con đường sống sao?”

Mẹ đột nhiên lên tiếng:

“Con gái tôi năm tuổi.”

Đối phương sững người.

Giọng mẹ rất khẽ:

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)