Chương 8 - Mất Đi 18 Vạn
Lúc tan ca, Tiểu Châu kéo tôi lại: “Sao cậu làm được thế? Có người quen dắt vào à?”
Tôi đáp: “Tớ làm một cái file PPT.”
Cô ấy không tin.
Đồng nghiệp bên phòng Kinh doanh cũng chẳng ai tin.
“Nhân viên hành chính chuyển sang á?” Một nhân viên kỳ cựu làm ba năm liếc tôi, “Thế thì đàm phán được với khách hàng kiểu gì?”
Tôi không nói gì.
Lần đầu đi đàm phán với khách hàng, đối tác là một công ty quy mô vừa làm thương mại điện tử xuyên biên giới. Người phụ trách tầm hơn 40 tuổi, họ Hoàng.
Tôi đi đúng theo bài được đào tạo: giới thiệu sản phẩm, trình bày giải pháp, báo giá.
Hoàng tổng nghe được năm phút thì ngắt lời tôi:
“Cô gái này, cô ngay cả tiêu chuẩn tỷ lệ hoàn hàng của ngành chúng tôi mà cũng không nắm được, thì làm sao lên phương án cho tôi?”
Tôi cứng họng.
Cả phòng họp chìm vào im lặng ba giây. Hai người đối diện trao đổi một ánh mắt — ánh mắt kiểu “Quả nhiên là tay lơ ngơ”.
Về lại bàn làm việc, tôi giả vờ nhìn màn hình máy tính.
Hốc mắt đỏ hoe, nhưng tôi cắn răng không để nước mắt rơi xuống.
Tối hôm đó tôi không về phòng trọ.
Tôi ngồi trong quán KFC gần công ty, tiêu 22 tệ mua một ly cà phê và một chiếc bánh cuộn gà tây, rồi mở laptop, lùng sục tất cả các báo cáo công khai về ngành thương mại điện tử xuyên biên giới.
Tỷ lệ hoàn hàng, cấu trúc chi phí logistics, tỷ lệ chiết khấu nền tảng, các vấn đề khiếu nại của khách hàng, chiến lược định giá của đối thủ cạnh tranh—
Trọn vẹn một cái cuối tuần. Tôi bóc tách mô hình kinh doanh của công ty Hoàng tổng đến tận đáy.
Sáng thứ Hai, tôi xin chị Lâm đặt lịch hẹn thêm một lần nữa.
Chị Lâm nhìn tôi một cái: “Chuẩn bị kỹ chưa?”
“Chuẩn bị kỹ rồi ạ.”
—
Lần thứ hai đến gặp.
Hoàng tổng nhìn thấy tôi lại đến, lông mày hơi nhếch lên.
Tôi mở file giải pháp mới.
“Hoàng tổng, lần trước anh có nhắc đến tỷ lệ hoàn hàng. Tỷ lệ hoàn hàng năm ngoái của công ty anh rơi vào khoảng 12%, trung bình ngành là 8.7%. Nguyên nhân chính không phải do chất lượng sản phẩm, mà do thời gian giao nhận logistics — kho trung chuyển anh đang dùng đặt tại Nghĩa Ô, nhưng 70% đơn hàng lại có điểm đến là Bờ Tây Bắc Mỹ. Nếu chuyển sang sử dụng giải pháp Kho tiền phương Los Angeles của chúng tôi, thời gian giao hàng từ 14 ngày sẽ rút gọn xuống còn 5 ngày, tỷ lệ hoàn hàng có thể giảm xuống dưới 6%.”
Hoàng tổng đặt tách trà trên tay xuống.
“Theo khối lượng đơn hàng hiện tại thiệt hại do hoàn hàng mỗi năm của anh rơi vào khoảng 1.8 triệu tệ. Sử dụng giải pháp của bên em, phí hàng năm là 850 ngàn, tính ra anh tiết kiệm ròng 950 ngàn. Trong năm đầu tiên nếu không đạt được hiệu quả như cam kết, bên em sẽ hoàn tiền theo tỷ lệ.”
Phòng họp im lặng phăng phắc.
Hoàng tổng liếc nhìn phó giám đốc ngồi đối diện.
Ông phó giám đốc gật đầu.
“Gửi hợp đồng qua đây tôi xem.”
Hợp đồng thường niên trị giá 30 vạn tệ (hơn 1 tỷ VNĐ).
Tháng đầu tiên chuyển sang phòng kinh doanh, đây là hợp đồng đầu tiên tôi mang về.
Quay lại công ty, tôi đặt bản hợp đồng lên bàn chị Lâm.
Chị ấy lật xem, nét mặt không mảy may thay đổi.
Sau đó, chị gập hợp đồng lại, ngả người ra lưng ghế, nhìn tôi.
“Tô Niệm, cô biết cô thiếu thứ gì không?”
Tôi đứng yên, không nói.
“Không phải năng lực.”
Chị ấy chỉ vào mắt tôi.
“Mà là ở đây. Lúc cô nhìn khách hàng, trong mắt cô luôn có một thứ — giống như đang nói ‘Xin lỗi vì đã làm phiền ngài’. Như thế là không đúng.”
Chị dừng lại một chút.
“Giải pháp của cô đáng giá ngần ấy tiền. Con người cô cũng đáng giá. Đừng lúc nào cũng nghĩ mình không xứng.”
Tôi gật đầu.
Không kìm được, một giọt nước mắt lăn xuống. Chỉ một giọt thôi.
Tôi vội vàng quệt đi.
Chị Lâm vờ như không thấy. Chị cầm điện thoại lên xem giờ, nói: “Đi thôi, tôi mời cô đi ăn. Ăn mừng một chút.”
“Ăn gì ạ?”
“Đồ Nhật. Cô chọn đi.”