Chương 11 - Mất Đi 18 Vạn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng tôi cứ đứng thẫn thờ trong phòng khách trống không ấy rất lâu, khe khẽ úp lòng bàn tay lên bức tường.

Mặt tường lạnh buốt.

Nhưng trái tim tôi đang nóng rực.

Lần đầu tiên.

Trên thế giới này, tôi có một nơi thực sự thuộc về mình.

Đêm chuyển nhà.

Tôi đứng ngoài ban công ngắm cảnh đêm. Ánh đèn khu Dư Hàng không dày đặc như trung tâm thành phố, nhưng từ xa vẫn có thể nhìn thấy một đoạn đường viền của dòng sông Tiền Đường.

Điện thoại rung lên.

Tin nhắn WeChat của cô bạn thân Trần Vi.

“Niệm Niệm, nhà cậu hình như xảy ra chuyện rồi.”

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ này suốt năm giây.

Sau đó gõ lại năm chữ:

“Không liên quan tới tôi.”

Gửi đi xong, tôi đặt điện thoại lên lan can ban công.

Gió rất lạnh.

Tôi biết câu nói đó không hoàn toàn là sự thật.

Nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng đối mặt với cái “liên quan” đó.

Vẫn chưa.

Tin nhắn của Trần Vi đến ngày một dồn dập.

Sau khi tôi nhắn câu “không liên quan tới tôi”, Trần Vi im lặng mất ba ngày. Ba ngày sau lại gửi một đoạn dài:

“Niệm Niệm, anh cậu vay nặng lãi, bị người ta chặn trước cửa nhà. Mẹ cậu lao ra can, bị xô ngã một cú, huyết áp vọt lên hơn 200, phải vào viện rồi. Chị dâu cậu bế Tráng Tráng về nhà đẻ, đòi ly hôn…”

Tôi ngồi bệt xuống sàn gỗ của căn hộ mới, lưng tựa vào bức tường phòng khách chưa kịp mua sofa.

Đọc xong.

Không trả lời.

Điện thoại lại rung.

Trần Vi gửi một đoạn tin nhắn thoại. Tôi bấm nghe — Trần Vi khóc, giọng nấc lên ngắt quãng:

“Niệm Niệm… tôi biết cậu hận họ, tôi cũng không khuyên cậu về. Nhưng lúc mẹ cậu nằm viện mồm cứ lẩm bẩm gọi tên cậu … Y tá bảo nửa đêm bà ấy mê sảng vẫn gọi ‘Niệm Niệm’… Tôi chỉ báo cho cậu biết một câu thế thôi… cậu tự quyết định nhé…”

Tôi đặt điện thoại lên đầu gối.

Đèn trần nhà trắng toát, chiếu rọi căn phòng khách trống huơ trống hoác.

Tôi chợt nhớ lại cái đêm năm 18 tuổi đó — ngồi trong phòng trọ ăn bát mì tôm, chẳng ai nhớ đến sinh nhật mình.

Nhớ lại năm 12 tuổi bị giáo viên chủ nhiệm bêu rếu trước cả lớp tại sao không đóng tiền học phí.

Nhớ lại năm 7 tuổi trên bàn cơm tất niên cố vươn tay nhưng không với tới chiếc đùi gà.

Nhớ lại số dư 0.00 tệ trên sổ tiết kiệm.

Nhớ lại căn phòng bị biến thành kho chứa đồ.

Nhớ lại câu nói “tì khí sao càng ngày càng lớn thế”.

Tôi mở WeChat, gõ một dòng chữ:

“Vi Vi, ba năm trước lúc sổ tiết kiệm của tôi bị xóa sạch, bọn họ có ai hỏi tôi một câu ‘giờ con tính sao’ không?”

Gửi đi.

Sau đó tôi lại gõ thêm một dòng:

“Tôi sống trong cái nhà đó hai mươi bảy năm, không khác gì một con bò. Làm việc, nộp tiền, chịu mắng chửi. Đến cuối cùng ngay cả một căn phòng cho riêng mình cũng không có. Bọn họ chưa từng cảm thấy điều đó có gì sai trái.”

Trần Vi không trả lời.

Vì những lời này, vốn dĩ không có cách nào để trả lời.

Tôi tắt điện thoại.

Đêm đó tôi không học bài, không đọc báo cáo, cũng không tăng ca.

Tôi nằm trên chiếc giường trong căn hộ mới — cái giường do tôi tự chọn, tự mua, tự lắp ráp — nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Tôi mất ngủ.

Không phải vì bất an.

Mà vì tôi nhận ra, hận một người rất dễ. Nhưng khi người đó nằm trên giường bệnh lẩm bẩm gọi tên bạn, thì sự oán hận lại trở nên không còn thuần túy nữa.

Nó đã bị pha tạp bởi những thứ khác.

Đó là thứ gì cơ chứ.

Tôi nghĩ rất lâu, mãi đến 3 giờ sáng mới thông suốt —

Là sự tiếc nuối.

Không phải tiếc nuối vì họ.

Mà là sự tiếc nuối đối với hai chữ “gia đình”.

Tôi chưa bao giờ có được một gia đình thực sự. Dù lẽ ra tôi đáng được có.

Tôi không quay về.

Tôi dồn toàn bộ mọi cảm xúc cuộn trào trong lòng, không chừa lại một giọt nào, vứt hết vào công việc.

Trong vòng một năm rưỡi tiếp theo, tôi giống như một cỗ máy đã được lập trình chuẩn xác.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)