Chương 7 - Mặt Dây Chuyền Gãy
“Tôi không có người nhà. Bọn họ đều chết rồi.”
Trực thăng đổi hướng, bay về phía tây nam.
Nơi đó là hướng vùng núi Vân Quý.
Là nhà thật sự của tôi.
Mấy ngày sau.
Tôi được kết thúc theo dõi tại bệnh viện cách ly của quân đội ngoài tỉnh.
Trên bản tin liên tục phát sóng thảm trạng của thành phố kia.
Thông báo chính thức cho biết, vì hóa chất nguy hiểm dưới lòng đất rò rỉ dẫn đến sự kiện ảo giác quy mô lớn, thành phố đã bị phong tỏa vô thời hạn.
Không ai sống sót.
Tôi ngồi trên giường bệnh, nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ.
Trong tay nắm chặt mặt dây chuyền Quan Âm kia.
“Tách.”
Ngay khoảnh khắc đó, nó hóa thành bột mịn.
Tôi xòe lòng bàn tay, mặc cho mảnh gỗ vụn trượt qua kẽ tay, những hạt bụi nhỏ li ti tỏa ra quầng sáng yếu ớt dưới ánh mặt trời.
Ba năm hôn nhân tủi nhục kia, cùng trận đại họa như ngày tận thế này, đều theo lớp bụi mịn bay tan trong gió.
Quan Âm đỡ tai ương, công đức viên mãn.
10
Ngày xuất viện là một ngày nắng đẹp.
Tôi thay bộ quần áo sạch sẽ, đeo một chiếc túi vải đơn giản.
Trong túi là tiền ổn định cuộc sống và tiền bồi thường do chính phủ phát.
Tuy không nhiều, nhưng đủ để tôi bắt đầu lại ở quê nhà.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, tôi hít sâu một hơi không khí tự do.
Không có mùi lưu huỳnh, không có mùi máu tanh.
Chỉ có hương hoa nhàn nhạt.
Tôi mua một vé tàu cao tốc về Vân Quý.
Ngồi trên chuyến tàu lao vun vút, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ không ngừng lùi lại.
Cứ như đã qua một đời.
Tôi đổi số điện thoại mới, cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ.
Những nhóm họ hàng từng cười nhạo, mắng chửi tôi. Những “bạn thân” từng đá tôi khỏi nhóm chat.
Bọn họ đều mãi mãi ở lại trong thành phố chết bị phong tỏa kia.
Số phận đã định sẵn cái giá cho tất cả mọi người.
Kẻ tham lam chết vì tham lam kẻ cay nghiệt chết vì cay nghiệt.
Còn tôi, vì nghe theo lời dạy của bà nội, từ bỏ cám dỗ năm triệu kia, đổi lại một mạng sống.
Tàu chạy vào vùng núi.
Dãy núi xanh biếc nối tiếp quen thuộc hiện ra trước mắt.
Xuống tàu cao tốc, tôi chuyển sang xe khách, rồi lại ngồi lên chiếc xe ba bánh nông dụng xóc nảy.
Ba ngày sau, cuối cùng tôi cũng đứng ở cổng ngôi làng người Miêu đã sinh ra và nuôi lớn mình.
Cây hòe già trong làng vẫn cành lá sum suê.
Mấy bà cụ mặc đồ Miêu ngồi dưới gốc cây khâu đế giày. Nhìn thấy tôi, đôi mắt vẩn đục của họ sáng lên.
“Kia là… con bé Nam Nhứ à?”
“Ôi trời, đúng là Nam Nhứ về rồi!”
Tôi cười chạy tới, nước mắt không nghe lời rơi xuống.
“Bà ơi, cháu về rồi.”
Tôi đẩy cửa gỗ của căn nhà cũ.
Trong sân cỏ dại mọc đầy, nhưng nhà chính vẫn sạch sẽ.
Di ảnh của bà nội đặt ở giữa, nụ cười hiền từ.
Tôi đi tới, cung kính dập đầu ba cái.
“Bà nội, Quan Âm vỡ rồi, nhưng cháu còn sống trở về.”
Tôi dùng tiền bồi thường của chính phủ sửa lại căn nhà cũ.
Trong sân trồng đầy thảo dược và hoa tươi.
Tôi không đi thành phố lớn làm thuê nữa, mà ở lại trong bản.
Dùng những bài thuốc dân gian bà nội dạy, giúp người trong làng chữa mấy bệnh nhỏ như đau đầu sốt nhẹ.
Lúc rảnh thì phơi nắng trong sân, đọc sách.
Ngày tháng bình lặng, nhưng vô cùng vững lòng.
Nửa năm sau vào một ngày nọ.
Tôi đi chợ phiên trên thị trấn, đi ngang qua một tiệm xổ số.
Bên trong người người ồn ào.
“Ông chủ, cho tôi mười tờ vé cào!”
“Ôi trời, suýt nữa là trúng giải lớn rồi!”
Tôi dừng chân, lặng lẽ nhìn những gương mặt cuồng nhiệt vì một con số kia.
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc lóe qua trong đầu tôi.
“Hôm nay giải thưởng này tôi lấy chắc rồi. Em dám chạy, chúng ta ly hôn!”
Tôi khẽ mỉm cười.
Lắc đầu, xoay người rời đi.
Năm triệu kia từng là chấp niệm của Lục Nghiễn Từ, cũng là cơn ác mộng của tôi.
Nhưng bây giờ, nó chẳng còn là gì nữa.
Tôi sờ lên xương quai xanh trống trải.
Nơi đó không còn sự che chở của Thiên Thủ Quan Âm.
Nhưng tôi biết, sự che chở thật sự chưa bao giờ là một khúc gỗ.
Mà là sự tỉnh táo có thể dứt khoát buông tay khi đối mặt với lòng tham.
Ánh nắng rải trên con đường lát đá xanh kéo bóng tôi thật dài.
Gió thổi qua mang theo hương thơm đặc trưng của núi rừng.
Tôi hít sâu một hơi, sải bước đi về phía trước.