Chương 8 - Mất Dấu Tích Một Đứa Trẻ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Xin lỗi, thuần túy chế giễu, không có thiện ý.”

“…”

Tay bị một lực rất nhỏ kéo lấy.

Tôi cúi đầu, thấy ánh mắt cẩn thận từng chút của Phó An Dữ, muốn nói gì đó.

Lại không dám.

Tôi ngồi xổm xuống, dịu dàng nhìn cậu bé.

“Sao vậy?”

“Khi con sinh nhật năm tuổi, mẹ có thể ở bên con không?”

Giọng Phó An Dữ rất nhỏ rất nhỏ.

Sao đột nhiên nghĩ tới chuyện này?

“Còn lâu mà.”

“…”

Ánh mắt Phó An Dữ mềm mềm.

Cậu bé bỗng ý thức được điều gì.

“Mẹ sẽ không ở mãi sao?”

Tôi sững sờ.

Trong nhất thời không biết mở miệng thế nào.

Tôi giơ kẹo bông gòn trong tay lên, muốn chuyển sự chú ý của cậu bé.

“Cục cưng thích vị nào?”

Phó An Dữ không nhận.

Hốc mắt cậu bé hơi đỏ, mang theo sự tủi thân và luống cuống không nói thành lời.

“Có phải vì con bị bệnh, nên mẹ mới không đưa con đi không?”

Tim tôi co thắt mạnh.

“Con bị bệnh?”

“Bị bệnh khi nào?”

Lúc này, một giọng nói mang theo cảnh cáo truyền tới.

“Phó An Dữ.”

Phía bên kia, Phó Thừa Uyên không biết từ lúc nào đã đi ra khỏi sau căn nhà gỗ bán hàng.

Hàng mày anh nhíu chặt, đưa tay về phía đứa trẻ.

“…”

Trực giác nói với tôi rằng họ có chuyện giấu tôi.

Sau khi Phó An Dữ được vệ sĩ trông chừng, đi chơi một trò khác.

Tôi hỏi Phó Thừa Uyên chuyện là thế nào.

“Viêm phổi.”

“Nằm viện một tháng.”

Ánh mắt anh né tránh.

Trong lòng tôi loáng thoáng cảm thấy không đúng.

Còn chưa kịp hỏi rõ.

Khi rời khỏi khu vui chơi, tôi thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.

Là cô gái năm đó đi vào khách sạn cùng Phó Thừa Uyên.

“…”

Không nói rõ vì sao.

Tôi nhấc chân đi theo.

Một cô gái rất xinh đẹp, mặc áo khoác dáng dài màu đen qua gối, cử chỉ toát ra sự tự tin, rất giống kiểu nữ chính sự nghiệp.

Có lẽ ở bên Phó Thừa Uyên.

Cũng là đôi bên cùng có lợi.

Giống như tôi trước đây.

“Giang Thiển.”

Sau lưng có người gọi tôi lại.

Là Phó Thừa Uyên.

Nhìn sang phía bên kia lần nữa, cô gái đó đã biến mất.

“…”

Trong lòng tôi lập tức hiểu ra điều gì.

Có những kim chủ không chỉ có một chim hoàng yến.

Ngay cả khi xác nhận quan hệ với anh, tôi còn chưa có tư cách chỉ trích anh, huống chi là bây giờ.

“Ừ.”

“Về nhà thôi.”

Tôi khép áo khoác lại, đầu ngón tay lạnh đi, theo bản năng nhét tay vào túi áo.

Vẻ mặt Phó Thừa Uyên phức tạp.

Mày mắt ngưng chút đau lòng nhàn nhạt, muốn nói gì đó lại nuốt xuống.

28

Giang Thành liên tục hạ nhiệt mấy ngày.

Ý thu dần sâu, lá cây chậm rãi ngả vàng, từng chiếc theo gió rơi xuống.

Tôi đã đến nhà họ Phó ba tháng rồi.

Thời gian trôi nhanh thật.

Tôi xem dự báo thời tiết gần đây.

Đặt vé máy bay thứ tư tuần sau.

“Vân Thư, cùng mẹ thu dọn hành lý đi.”

“Đi đâu ạ?”

“Nam Thành, bên đó ấm hơn một chút, năm nay chúng ta qua đó trú đông.”

“…”

Giang Vân Thư ôm sách của mình, do dự mở miệng: “Mẹ.”

“Ừ.”

“Năm sau chúng ta còn quay lại không?”

“Có chứ.”

“…”

Tôi ngồi xổm trước mặt con bé, thắt nơ trên áo cho con.

“Nếu con nhớ bố và anh trai, mẹ có thể đưa con quay lại bất cứ lúc nào.”

Giang Vân Thư gật đầu.

Tối đó Phó Thừa Uyên biết tin tôi muốn rời đi.

Đáy mắt anh lan ra sự kinh ngạc khó tin, cả người lập tức sững tại chỗ.

“Vì sao?”

“Tôi làm sai ở đâu sao?”

Tôi nâng mắt nhìn anh, giọng nói bình tĩnh hơn tôi tưởng tượng.

“Đúng vậy.”

“Anh đã làm sai rất nhiều chuyện.”

“Anh không giải quyết đám hoa đào nát của mình, để cô ta tới trước mặt tôi chướng mắt. Bốn năm nay, anh chưa từng tới tìm tôi một lần. Tôi sợ lão phu nhân nhà họ Phó trả thù tôi, căn bản không dám đổi thành phố sống.”

“Anh chỉ biết cho tôi tiền, một chút giá trị cảm xúc cũng không cung cấp được.”

“Kẻ thù của anh quá nhiều, mỗi ngày ở bên anh tôi đều thấp thỏm lo sợ.”

“Anh không trưởng thành, không lý trí.”

Lông mi Phó Thừa Uyên run gấp mấy lần, lửa giận đầy ngực trong chớp mắt hóa thành nỗi chua xót nặng trĩu.

“Kẻ lừa đảo.”

“Lần này sao em không viết thư nữa?”

“…”

Tôi bỗng nhớ tới bức thư chia tay trước kia tôi viết cho anh khi rời đi.

Gần như không khác đoạn lời này là bao.

Phó Thừa Uyên đỏ mắt nói: “Giang Thiển, em vong ơn bội nghĩa. Tôi theo em sáu năm, cuối cùng chỉ được mỗi đứa con!”

“Ngay cả danh phận cũng không có.”

“Chẳng trách người ta cười nhạo tôi.”

“Tôi tính là gì? Tính là bạn trai em sao?”

“…”

“Tôi muốn tiền.”

“Em phải bồi thường tiền mấy năm nay làm lỡ tôi.”

Tôi không nói gì.

Đưa hết những tấm thẻ đó cho anh.

Phó Thừa Uyên thật sự khóc.

“Em thà cho tôi tiền, cũng không cần tôi.”

“Trong lòng em trước nay chưa từng thật sự yêu tôi.”

“Em đi đi.”

“Bây giờ em đi luôn đi.”

“Đời này cũng đừng quay lại nữa.”

29

Tôi kéo hành lý rời đi.

Giang Vân Thư đeo đồng hồ điện thoại, mẫu màu hồng.

Con bé lắc lắc, nói:

“Ấu trĩ quá, Phó An Dữ tặng con đấy.”

“Anh ấy còn bảo con ngày nào cũng gọi điện cho anh ấy.”

“…”

Nghĩ tới Phó An Dữ.

Giang Vân Thư rũ mi, thật lâu sau mới nói:

“Mẹ.”

“Vì sao anh ấy không khóc? Nếu mẹ không đưa con đi, con chắc chắn sẽ khóc.”

Những đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn.

Thật ra không thích để lộ cảm xúc ra ngoài, có chuyện gì đều giấu trong lòng không nói.

Trong đầu hiện lên gương mặt non nớt của Phó An Dữ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)