Chương 10 - Mất Dấu Tích Một Đứa Trẻ
Tôi theo bản năng phản bác, rồi lại rất không có khí thế.
Giang Vân Thư hôn tôi, gương mặt nhỏ dán vào vai tôi, cười nói:
“Không sao.”
“Mẹ nhát gan, con cũng thích.”
33
Nhà họ Phó.
Tôi còn nhớ.
Khi vừa rời đi.
Phó Thừa Uyên bảo tôi đời này cũng đừng quay lại nữa.
Thời gian ba ngày.
Đời này của tôi lại trôi qua rồi.
“…”
Quản gia vốn đang đi làm mò cá nhìn thấy tôi, hai mắt sáng như bóng đèn, hoảng hốt lao lên lầu hai.
“Thiếu gia.”
“Thiếu gia.”
“Làm gì?”
Trong phòng vang lên giọng người đàn ông đầy u oán: “Tôi nói rồi, ngoài chuyện của Phó An Dữ ra thì đừng gọi tôi.”
“… Cứ để tôi một mình yên tĩnh ch /ết đi.”
“Dù sao cô ấy cũng không cần tôi nữa.”
“Tôi sống còn có ý nghĩa gì?”
“Ngày mai tôi sẽ đi nhảy hồ, tôi muốn nhảy chỗ sâu một chút, chờ sau này cô ấy hối hận, vớt tôi cũng vớt không được.”
Trên trán tôi trượt xuống ba vạch đen.
Quản gia gấp đến không được, vỗ cửa hô:
“Thiếu gia, cậu mau đừng nói bừa nữa.”
“Cô Giang về rồi.”
Trong phòng vang lên một trận loảng xoảng.
Giống hệt động tĩnh mèo Tom bị đẩy vào tầng hầm.
Hai giây sau.
Cửa được mở ra.
Ánh mắt Phó Thừa Uyên ngẩn ngơ.
“Em…”
“… Sao em lại về?”
34
“Gần đây hạ nhiệt.”
“Phó An Dữ bị viêm phổi nhẹ do cảm lạnh.”
“Thật sự không có chuyện gì.”
“Không chăm sóc tốt cho nó, xin lỗi.”
Phó Thừa Uyên giải thích xong đầu đuôi.
Trên mặt anh cố gắng giữ bình tĩnh, dáng vẻ thấp thỏm bất an, chỉ sợ bị trách móc.
Mấy năm nay.
Chắc anh sống rất vất vả.
Để bảo vệ Phó An Dữ.
Không biết anh đã vượt qua thế nào.
“…”
Bước chân tôi nhẹ nhàng tiến lên, đi thẳng tới trước mặt anh.
Tôi hơi giơ tay, vòng qua eo anh.
“Em đều biết rồi.”
“Sau này đừng chuyện gì cũng giấu em nữa.”
“Bốn năm quá dài, quãng đời còn lại của em còn có mấy lần bốn năm nữa đây?”
Thân hình Phó Thừa Uyên cứng đờ, một lát sau mới hồi thần.
Sau đó anh chần chừ chậm rãi nâng tay, vụng về lại dịu dàng đáp lại cái ôm này.
“Giang Thiển.”
“Anh hy vọng em ở lại đây là vì yêu, không phải vì áy náy.”
Tôi khẽ thở dài.
“Đồ ng /ốc, áy náy chính là yêu mà.”
“Con người sao có thể sinh ra cảm giác áy náy vì người không liên quan?”
“Chỉ khi người đó rất quan trọng với cô ấy, cô ấy mới cảm thấy có lỗi với người đó.”
Mày mắt Phó Thừa Uyên dần giãn ra.
Anh hơi cúi đầu, cằm nhẹ nhàng đặt lên vai tôi.
“Giống anh.”
“Cũng giống em.”
35
Phó An Dữ bé xíu.
Yên lặng ngồi trên giường bệnh ngẩn người.
Vừa đi vào phòng bệnh, nhìn thấy cảnh này, tôi cảm thấy lồng ngực đau nhói từng cơn.
“Chúc mừng sinh nhật, cục cưng.”
Phó An Dữ nhìn xe đẩy bánh kem một cái, vẻ mặt lạnh nhạt, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“…”
“Xin lỗi, mẹ biết sinh nhật năm tuổi của con còn lâu, đây là bù cho những năm trước.”
“Rất xin lỗi vì đã bỏ lỡ sinh nhật bốn năm đầu đời của con.”
“Có muốn mở quà không?”
“Đều là đồ chơi con thích đó.”
Bóng lưng nhỏ bé của Phó An Dữ lộ ra sự bướng bỉnh, từ đầu đến cuối im lặng không nói.
“Cục cưng giận rồi phải không?”
“Bởi vì mẹ đi, không đưa con theo, nên con cảm thấy rất buồn.”
“Xin lỗi, sau này mẹ sẽ không đi nữa.”
“Mãi mãi ở đây, ở bên con, được không?”
Phó An Dữ không có chút phản ứng nào, im lặng quay lưng về phía tôi, một lời không nói.
Không khí như đông cứng lại.
Mãi đến khi tôi nhấc chân đi tới.
“Lần thứ hai.”
Giọng cậu bé hơi khàn.
Chắc đã lâu không nói chuyện.
“…”
“Mẹ không cần con lần thứ hai rồi.”
Phó An Dữ quay mặt nhìn tôi.
Những giọt nước mắt to như hạt đậu không ngừng lăn xuống theo gò má.
Vai còn hơi run lên, giọng nói toàn là tủi thân không ngăn được.
“Con không thích mẹ nữa.”
Tôi buồn bã lại áy náy, duỗi tay bế cậu bé lên.
“Hu hu…”
“Con… con không thích mẹ nữa…”
Phó An Dữ nằm trong lòng tôi, đôi tay nhỏ ôm chặt cổ tôi, rốt cuộc không nhịn được khóc thành tiếng.
36
Qua một hồi lâu, mới miễn cưỡng dỗ được cậu bé.
Trên bánh sinh nhật cắm bốn cây nến.
Thổi nến trước.
Bánh kem chờ khỏi bệnh rồi ăn.
Bàn tay đang vỗ của Giang Vân Thư cứng giữa không trung, đầy mặt dấu hỏi.
“Không cho ăn?”
“Vậy mọi người đẩy bánh kem vào làm gì?”
Tôi cười gượng: “Chính là làm cho có nghi thức thôi, sinh nhật sao có thể không có bánh kem được?”
Giang Vân Thư: “…”
Con bé thở dài, nhìn Phó An Dữ.
“Anh trai, anh quen đi, mẹ chính là như vậy.”
“Sau này em sẽ bảo vệ anh.”
Con bé lấy ra một hộp quà.
“Quà sinh nhật.”
“Xem đây là gì?”
“…”
Phó An Dữ động tay mở ra, bên trong là một quyển sách, không phải sách tranh, toàn là chữ.
Cậu bé còn chưa biết mấy chữ.
Giang Vân Thư nghiêm túc nói:
“Mười Vạn Câu Hỏi Vì Sao.”
“Người bán sách nói rồi, xem xong có thể tăng trí tuệ.”
“Rất phù hợp với anh.”
Mặt Phó An Dữ đen lại.
37
Sau ca phẫu thuật tim năm ba tuổi.
Phó An Dữ hồi phục không tệ, bây giờ cơ thể không khác gì trẻ bình thường.
Triệu chứng viêm phổi cũng không nghiêm trọng.
Quan sát ở bệnh viện một tuần rồi xuất viện.
Vườn sau nhà họ Phó.
Thảm cỏ rộng lớn được cắt tỉa phẳng phiu dày mượt, sạch sẽ đẹp mắt.
Phó Thừa Uyên đeo đồ bảo hộ xe trượt cho hai đứa trẻ, thấp giọng dặn:
“Chú ý an toàn.”
“Đừng trượt nhanh quá.”