Chương 10 - Mật Chiếu Từ Người Chết
Hắn dùng hết chút sức lực cuối cùng, lấy từ trong ngực ra nửa miếng ngọc bội nhuốm máu.
Hoa văn trên ngọc bội giống hệt vết thương cũ trên cổ tay trái ta.
11
Khi ta nhận ngọc bội, vết thương cũ trên cổ tay đột nhiên nóng rát.
Cơn đau bỏng ấy đến rất nhanh, cũng biến mất rất nhanh.
Cố Trường Uyên cưỡi ngựa chạy tới, sau khi nhìn thấy ngọc bội, lần đầu tiên thần sắc mất đi bình tĩnh.
“Bệ hạ lấy thứ này từ đâu?”
“Binh sĩ Tây Cảnh bị thương giao cho ta.”
Cố Trường Uyên tung người xuống ngựa.
Hắn cầm ngọc bội đưa ra dưới ánh mặt trời, nhìn kỹ hồi lâu.
“Đây là song sinh ngọc.”
“Nửa còn lại năm năm trước theo một thương đội tới Bắc Cảnh, từ đó không còn tin tức.”
“Ngươi biết chủ nhân ngọc bội?”
“Thần chỉ biết thương đội kia đến từ Đại Thịnh.”
Hai chữ Đại Thịnh khiến lòng ta thắt lại.
Đó là quốc gia trước kia của ta.
Nhưng trong hoàng cung Nam Việt này, chưa từng có ai nhắc tới nó.
“Nam Việt cách Đại Thịnh bao xa?”
“Phải vượt qua Bắc Cảnh và tuyết nguyên, ngựa nhanh cũng mất mấy tháng.”
“Vì sao trong triều không có sứ thần Đại Thịnh?”
Cố Trường Uyên im lặng một lát.
“Năm năm trước, hai nước đột nhiên cắt đứt qua lại.”
“Người phụ trách tiếp đãi sứ thần khi đó chính là Bùi gia.”
Lại là năm năm trước.
Cố Trường Uyên gặp phục kích.
Thương đội Đại Thịnh mất tích.
Hai nước đoạn giao.
Tất cả manh mối đều không vòng qua được Bùi gia.
Phía tông miếu đột nhiên bốc lên khói đen.
Bùi Độ đã mất kiên nhẫn chờ đợi.
Ta cất ngọc bội vào tay áo.
“Cứu người trước.”
Cố Trường Uyên chắn trước đầu ngựa.
“Thần mặc giá y vào.”
Tần Kiêu không nhịn được nhìn hắn một cái.
Thần sắc Cố Trường Uyên không đổi.
“Bùi Độ chỉ nói người mặc giá y, không nói bắt buộc phải là bệ hạ.”
“Thân hình ngươi lừa được ai?”
“Trời sắp tối, chỉ cần trùm hỷ khăn, hắn chưa chắc nhìn rõ.”
Ta nhìn bờ vai rộng lớn của hắn.
Nếu Bùi Độ có thể nhận Cố Trường Uyên thành ta, trừ phi mắt hắn cũng hỏng rồi.
“Ta tự có cách.”
Một canh giờ sau, bên ngoài tông miếu trải thảm đỏ.
Ta thay lễ phục đại hôn đế vương do Lễ bộ đưa tới, trên đầu phủ hồng sa thêu chỉ vàng.
Cố Trường Uyên ẩn trong nghi trượng đưa dâu.
Lục Trầm Chu và Tần Kiêu mỗi người dẫn một đội, lẻn vào từ hai bên tông miếu.
Đại môn chậm rãi mở ra.
Bùi Độ đứng cuối bậc đá.
Hắn đã thay lễ phục Quân hậu, trên mặt mang nụ cười ôn nhu.
“Họa nhi, ta biết nàng sẽ tới.”
Ta dừng giữa thảm đỏ.
“Thả các tộc lão tông thất.”
“Sau khi hoàn thành đại lễ, ta tự nhiên sẽ thả người.”
Sau lưng Bùi Độ quỳ hơn hai mươi tộc lão.
Hai tay bọn họ bị trói, xung quanh chất đầy củi tẩm dầu.
An Vương đứng đầu nghiêm giọng mắng: “Bùi Độ, ngươi bắt giữ tông thất, tội không thể tha!”
Bùi Độ đá một cước vào vai ông ấy.
“Đợi ta trở thành Quân hậu, ai có tội, sẽ do ta quyết định.”
Hắn đi tới trước mặt ta, giơ tay muốn vén hồng sa.
Ta lùi một bước.
“Lễ chưa thành, không hợp quy củ.”
Nụ cười Bùi Độ càng sâu.
“Cuối cùng nàng cũng học ngoan rồi.”
Hắn xoay người đi về chính điện tông miếu.
Ta theo sau hắn, ánh mắt lướt qua mái hiên.
Lục Trầm Chu đã tới vị trí định sẵn.
Bùi Độ dừng trước bàn thờ.
“Quỳ xuống cáo với tiên tổ, rồi cùng ta uống rượu hợp cẩn.”
Ta không quỳ.
“Ta còn thiếu một thứ.”
“Thứ gì?”
“Chứng cứ tội trạng của Bùi gia.”
Bùi Độ khẽ thở dài.
“Đến lúc này nàng vẫn còn nghĩ chuyện lật án?”
Hắn vỗ tay.
Hai phản tướng Tây Cảnh áp một nam nhân toàn thân đầy máu đi ra.
Người đó lại là Ngụy Sùng.
Ngụy Sùng quỳ sụp xuống đất, khàn giọng nói: “Bùi công tử, ngài đã hứa bảo vệ người nhà của ta.”
“Nói nơi giấu sổ sách.”
“Ngay dưới gạch nền từ đường Bùi phủ.”
Bùi Độ có được đáp án, giơ tay chém một kiếm.
Ngụy Sùng ngã bên bàn thờ.
Cuối cùng ta biết vì sao hắn nhất định phải tới tông miếu.
Hắn không chỉ muốn ép hôn.
Hắn còn đang tìm lô sổ sách cuối cùng Bùi gia cất giấu.
“Ngươi ngay cả người của mình cũng giết.”
“Người vô dụng giữ lại chỉ tổ kéo chân ta.”
Bùi Độ đưa thanh kiếm dính máu tới trước mặt ta.
“Đến lượt nàng.”
“Uống chén rượu này, chúng ta vẫn là phu thê tôn quý nhất thiên hạ.”
Ta hạ mắt nhìn chén rượu.
Rượu trong chén hơi đỏ, mùi lại mang chút đắng nhạt.
“Trong rượu có gì?”
“Chỉ là thuốc khiến nàng nghe lời.”
Bùi Độ ghé sát bên tai ta.
“Trước kia nàng dịu ngoan như vậy, ta rất thích.”
“Dáng vẻ bây giờ thật sự khiến ta chán ghét.”
Ta đột nhiên giơ tay, hắt cả chén rượu vào mặt hắn.
Bùi Độ sững sờ.
Ngay sau đó, Cố Trường Uyên từ trong nghi trượng rút đao lao ra.
Lục Trầm Chu đồng thời nhảy xuống khỏi mái hiên.
Tiếng chém giết hai bên tông miếu đột ngột vang lên.
Bùi Độ lau rượu trên mặt, lại không hề hoảng loạn.
Hắn lùi tới bên chậu lửa, rút một cành gỗ đang cháy.
“Nam Cung Họa, ngươi tưởng ta không đề phòng ngươi sao?”
Hắn mạnh tay ném cành lửa về đống củi.
Ngọn lửa bùng lên cao ngất.
Một tộc lão bị trói trong đó lại đột nhiên giật đứt dây, một đao đâm về sau tim ta.
12
Khoảnh khắc lưỡi đao đâm tới, Cố Trường Uyên kéo mạnh ta vào lòng.
Đoản đao sượt qua giáp vai hắn, bắn ra một chuỗi tia lửa.