Chương 13 - Mảnh Vải Tình Yêu
Đợi đến khi Tiêu Minh An được cấp cứu tỉnh lại, hắn đã trở thành một phế nhân. Vết thương trên ngực lại làm tổn thương đến tĩnh mạch. Thánh thượng treo thưởng khắp thiên hạ để tìm danh y, nhưng dù là ai đến khám cũng chỉ đưa ra một kết luận duy nhất: có dùng những dược liệu trân quý nhất để giữ mạng, thì cũng chỉ sống được tối đa một năm.
Ngay ngày xảy ra sự việc, Khương Nguyệt Lan đã bị xử tử tại chỗ.
Người đến thăm hỏi Tiêu Minh An ở phủ Thái tử nối đuôi nhau không ngớt. Nhưng ai cũng biết phủ Thái tử đã xong đời rồi.
Một phế nhân, mà lại là phế nhân chỉ sống được một năm nữa, thì không thể làm Thái tử.
Nửa năm sau, Thái tử mới được sắc phong, là Tam hoàng tử – người nổi tiếng hiền hậu, ôn hòa và có thanh danh rất tốt.
Trước khi chết, Tiêu Minh An cho người mang đến cho ta một bức thư. Ta không thèm đọc mà ném thẳng vào lò lửa. Những thứ liên quan đến hắn, ta chỉ thấy xui xẻo.
Tên tiểu thư hầu đưa thư dường như đã đoán trước được hành động của ta nên chẳng có vẻ gì ngạc nhiên:
“Thái tử dặn rằng ngài có thể sẽ không đọc phong thư này, nên có một số lời căn dặn tiểu nhân truyền đạt lại.”
“Ngài ấy nói, ngài ấy đi xuống dưới đó trước. Là ngài ấy đã nhìn lầm người, không nhìn rõ được trái tim mình. Đợi kiếp sau, ngài ấy nhất định sẽ tìm thấy Vương phi trước, tuyệt đối không phụ lòng ngài.”
Ta rùng mình ớn lạnh. Đây đúng là lời nguyền độc ác nhất thế gian.
Ta đã tìm đủ các đạo sĩ, trong số đó quả nhiên có người có bản lĩnh thật sự. Vừa nhìn đã nhận ra ta là người được trùng sinh.
“Vương phi đừng sợ, nghiệt duyên của ngài và kẻ đó chỉ dừng lại ở kiếp này, những kiếp sau sẽ không bao giờ đụng mặt nữa đâu.”
Đạo sĩ nhìn ra phía sau lưng ta, khẽ nở nụ cười cao thâm khó dò:
“Đều là người từ kiếp trước tới, Vương gia mới thực sự là chính duyên của ngài.”
*Đều là*…
Ta quay người lại, nhìn Tiêu Viễn Chu. Chàng cũng đang nhìn ta, hồi lâu sau, ta nhào vào vòng tay chàng.
“Chàng cũng được trọng sinh, tại sao không nói cho thiếp biết?”
“Ta từng nói, nàng luôn được tự do, vì thế làm thế nào là quyền lựa chọn của nàng. Ta vẫn luôn chờ, chờ nàng tự mình đưa ra lựa chọn.”
Ánh mắt Tiêu Viễn Chu vô cùng dịu dàng:
“Cảm ơn nàng kiếp này đã bằng lòng yêu ta.”
Con chó lông vàng lớn cũng chạy tới, thích thú chạy quanh chân ta làm nũng.
“Vậy ngày mai cùng thiếp ra ngoại ô đạp thanh nhé.”
“Thiếp vừa học được khúc nhạc mới, muốn đàn cho chàng nghe.”
Trời trong, gió nhẹ. Quãng đời còn lại, tháng năm bình an phẳng lặng.
-HẾT-