Chương 3 - Mảnh Ký Ức Mất Tích

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

7

 

Tôi coi như không nhìn thấy anh ta đã tức đến sắp chết.

 

Tôi mặt dày hỏi:

 

“Vừa rồi anh có phải đã bắt đầu tưởng tượng cảnh chúng ta kết hôn rồi không?”

 

Tạ Thừa Chu nhíu chặt mày, chán ghét nói:

 

“Thẩm Đường, tôi khuyên cô thu lại mấy tâm tư nhỏ này đi, tôi không thể nào thích bạn gái của em trai mình.”

 

Tôi nói:

 

“Nhưng anh đã ép anh ấy chia tay tôi rồi, tôi không còn là em dâu của anh nữa.”

 

Tạ Thừa Chu nhịn không nổi nữa.

 

“Đó là vì tôi không muốn nhìn thấy nó tiếp tục bị cô lừa gạt!”

 

Câu này của anh ta nói rất hung.

 

Tôi co rúm trong góc, rụt rè nhìn anh ta.

 

“Anh quát tôi.”

 

Tạ Thừa Chu sững người, lúc này mới nhận ra mình đã mất phong độ.

 

Anh ta không nói ra được lời xin lỗi.

 

Tôi lặng lẽ ôm bụng, nước mắt rơi lộp bộp.

 

Tạ Thừa Chu châm chọc hỏi:

 

“Lại mang thai rồi à? Lần này là của ai?”

 

Tôi nhỏ giọng than thở:

 

“Là bị anh chọc tức đến đau dạ dày.”

 

Tạ Thừa Chu ngẩn ra hai giây, sau đó không được tự nhiên quay mặt đi, nói:

 

“Bác sĩ bảo bình thường nên xoa bụng nhiều.”

 

Tôi đặt bàn tay lạnh ngắt của mình lên mu bàn tay anh ta.

 

“Nhưng tay tôi hơi lạnh, lúc này xoa sẽ càng khó chịu.”

 

Tôi thuận thế sờ nhẹ lên tay anh ta.

 

“Tay anh ấm quá, có thể giúp tôi không?”

 

Tạ Thừa Chu không phản kháng, cũng không nhìn tôi.

 

Tôi ấn tay anh ta xuống bụng mềm mại của mình, dẫn tay anh nhẹ nhàng xoa bóp.

 

Tôi hỏi:

 

“Tạ Thừa Chu, anh thật sự không thích tôi sao?”

 

Tạ Thừa Chu có chút bực bội.

 

“Những câu biết rõ đáp án thế này, cô còn muốn hỏi bao nhiêu lần mới chịu từ bỏ?”

 

Tôi đưa tay nâng cằm anh ta, ép anh ta quay sang nhìn tôi.

 

Bàn tay vốn đang ấn tay anh ta đã rời đi.

 

Bàn tay của Tạ Thừa Chu rơi trên bụng tôi, cách một lớp vải mỏng, dán sát da thịt tôi.

 

Anh ta vô thức xoa tròn từng vòng, bàn tay rộng lớn che gần hết eo tôi, như thể muốn kéo tôi vào trong ngực.

 

Tôi hỏi:

 

“Có phải tất cả anh trai, đều sẽ đối xử với em dâu như thế này không?”

 

Tạ Thừa Chu sững người.

 

Anh ta như bị điện giật rút tay về, lạnh giọng nói:

 

“Cút xuống!”

 

Tạ Thừa Chu tức đến không nhẹ.

 

Tôi biết điều bước xuống xe.

 

Bên ngoài rất lạnh, gió lạnh buốt theo vạt áo chui vào người.

 

Tôi bị lạnh đến run lên một cái.

 

Một bàn tay ấm áp đặt lên vai tôi, kéo tôi vào trong ngực anh.

 

“Chị dâu, đừng để bị cảm.”

 

Tạ Trì ôm tôi vào lòng, che chắn cho tôi phần lớn cái lạnh.

 

Anh đứng trước xe của Tạ Thừa Chu, cách Tạ Thừa Chu một lớp kính mỏng, bốn mắt nhìn nhau.

 

Biểu cảm Tạ Thừa Chu bình tĩnh lạnh nhạt, không có chút thay đổi nào.

 

Chỉ có bàn tay nắm vô lăng là vô thức siết chặt, cánh tay cũng run nhẹ.

 

8

 

Tạ Trì đối với việc vì sao mình xuất hiện ở bệnh viện thì giữ kín không nói.

 

Anh đưa tôi về nhà, bắt đầu ra sức lấy lòng.

 

Hết xoa nóng bàn tay giúp tôi xoa bụng, lại giúp tôi làm ấm chăn sợ tôi bị lạnh.

 

Trước sau bận rộn cả ngày, đến tối thì Tạ Thừa Chu lại đến.

 

Tôi ở trong phòng ngủ, mơ hồ nghe thấy động tĩnh ngoài cửa.

 

Thấy tôi không có mặt, Tạ Trì hoàn toàn không cho Tạ Thừa Chu sắc mặt tốt.

 

Anh sợ bị tôi nghe thấy, còn cố ý hạ thấp giọng.

 

“Anh lại đến làm gì?”

 

Tạ Thừa Chu rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh anh, tận tình khuyên nhủ:

 

“Không yên tâm về em, nên qua xem thử.”

 

Tạ Trì nén đầy bụng tức, lại sợ xung đột bị tôi phát hiện.

 

“Tôi rất ổn, không cần anh xem, anh mau cút đi!”

 

Tạ Thừa Chu lúng túng sờ sờ mũi, nói:

 

“Thật ra Thẩm Đường đúng là không phải người phụ nữ tốt gì, chỉ hai chữ ác liệt cũng không đủ để hình dung cô ấy, cô ấy vẫn luôn đùa giỡn em, em thật ra biết mình không mất trí nhớ.”

 

Tạ Trì đầy mặt nghi hoặc nhìn anh ta, hỏi:

 

“Diễn xuất của tôi hoàn hảo như vậy, bệnh án cũng là anh chuẩn bị, không chút sơ hở, cô ấy sao có thể phát hiện?”

 

Quả thật không chút sơ hở.

 

Nhưng hỏng ở chỗ, trước khi xảy ra chuyện, Tạ Thừa Chu đã gửi hết cuộc đối thoại của bọn họ cho tôi.

 

Lời này Tạ Thừa Chu đánh chết cũng không nói ra.

 

Vừa dẫn dụ Tạ Trì giả mất trí nhớ, lại vừa báo tin cho tôi.

 

Nói ra chỉ khiến anh ta thành kẻ không được lòng cả hai bên.

 

Tạ Trì thấy Tạ Thừa Chu không nói nữa, liền cho rằng anh ta chột dạ.

 

“Tạ Thừa Chu, anh bớt ở đây ly gián chia rẽ đi, trước kia tôi thật sự tưởng anh không hứng thú với tình yêu nam nữ, trong mắt chỉ có sự nghiệp, không ngờ một mình anh mà có đến tám trăm cái tâm nhãn, chiêu trò bẩn thỉu gì cũng đem dùng hết lên người tôi!”

 

“Lần này là tôi ngu, tôi nhận thua một ván, nhưng tôi không nhận thua cuộc! Tôi sẽ không buông tay, tôi sẽ khiến Thẩm Đường thích tôi lại.”

 

“Nếu anh còn có dù chỉ một chút áy náy với tôi, thì đừng vạch trần trước mặt cô ấy chuyện tôi giả mất trí nhớ lừa cô ấy, nếu không tôi hận anh cả đời!”

 

Tạ Thừa Chu muốn nói lại thôi.

 

“Thật ra tôi…”

 

Anh ta ấp úng, không nói ra được nửa câu sau.

 

Nếu là trước kia, anh ta nhất định sẽ lập tức phủi sạch quan hệ, nhiều lần đảm bảo giữa mình và tôi là trong sạch.

 

Nhưng đến thời khắc này, anh ta đột nhiên phát hiện mình không nói ra được nữa.

 

Tạ Trì nheo mắt nhìn anh ta.

 

“Anh thật ra cái gì?”

 

Tạ Thừa Chu đứng dậy khỏi sofa, hừ lạnh một tiếng.

 

“Thật ra tôi buồn ngủ rồi, lười cãi cọ với thằng ngốc như em.”

 

Tạ Thừa Chu nói xong, nhấc chân đi vào phòng ngủ.

 

Một loạt động tác trơn tru tự nhiên, dường như thật sự coi tôi là chị dâu của Tạ Trì.

 

Sau khi vào, Tạ Thừa Chu đứng bên giường nhìn tôi rất lâu.

 

Thấy tôi nhắm chặt mắt, anh ta mới nhẹ tay nhẹ chân leo lên giường, nằm xuống bên cạnh tôi.

 

Anh ta vừa định thở phào, tôi đột nhiên xoay người đối mặt với anh ta.

 

Hơi thở của Tạ Thừa Chu nghẹn lại trong lồng ngực, không lên không xuống.

 

Ban ngày còn hung dữ bảo tôi cút đi, lúc này lại lén lút nằm bên cạnh tôi.

 

Tạ Thừa Chu vốn da mặt mỏng, bị tôi nhìn đến toàn thân không được tự nhiên.

 

Anh ta lặng lẽ lấy điện thoại ra, chuyển cho tôi một khoản tiền.

 

Anh ta giả vờ bình tĩnh cười nói:

 

“Nhà tôi tầng trên bị vỡ ống nước, làm ngập nhà tôi, tôi thật sự không còn cách nào khác mới đến chỗ em.”

 

“Ở khách sạn cũng tốn tiền, tôi ở chỗ em hai ngày, không thể ở không.”

 

Tôi cầm điện thoại, đếm thử mấy con số không phía trên.

 

“Nhà tôi ở bình thường không cần đắt vậy, cái này là giá dịch vụ đặc biệt.”

 

Tôi nghiêng người, đặt một nụ hôn lên khóe môi Tạ Thừa Chu.

 

Tạ Thừa Chu sững người.

 

Toàn thân anh ta cứng đờ, đến cả phản kháng cũng quên mất.

 

Tôi ghé sát môi anh ta, định hôn sâu xuống.

 

Tạ Thừa Chu hoàn hồn, một tay đẩy tôi ra.

 

Anh ta trốn sang một bên, thở dốc nhìn tôi.

 

Tai anh ta kéo theo cổ đã đỏ bừng một mảng.

 

Tạ Thừa Chu chưa từng có bạn gái, càng chưa có đối tượng mập mờ.

 

Đối với anh ta mà nói, đây là lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi với phụ nữ như vậy.

 

Anh ta hung hăng trừng tôi, mắng:

 

“Cô đừng có không biết xấu hổ như thế!”

 

Nói xong, anh ta kéo chăn qua đắp lên eo mình.

 

Tạ Thừa Chu quay lưng về phía tôi, mặc tôi dỗ thế nào cũng không chịu quay lại.

 

Tôi thấy không thú vị, dứt khoát không trêu anh ta nữa, tự mình nằm sang một bên ngủ.

 

Tạ Thừa Chu nghe thấy hơi thở đều đều của tôi, cẩn thận ghé lại.

 

Anh ta do dự rất lâu, như kẻ trộm hôn lên môi tôi.

 

Anh ta quá cẩn thận, lại không có kinh nghiệm, như gà mổ thóc, làm môi người ta ngứa ngáy khó chịu khắp người.

 

Ngay khi anh ta vừa hôn tới, tôi đã bị hành hạ đến tỉnh.

 

Tôi sợ anh ta lại trốn, dứt khoát tiếp tục giả ngủ.

 

Tôi mơ màng lẩm bẩm một tiếng, đưa tay quấn lấy cổ anh ta, chủ động đáp lại, dẫn anh ta hôn môi.

 

Trong đầu Tạ Thừa Chu trống rỗng, nhưng lại không dám đẩy tôi ra, sợ làm tôi tỉnh hẳn, nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của anh ta.

 

Tôi mơ hồ gọi tên anh ta.

 

“Thừa Chu…”

 

Động tác của Tạ Thừa Chu cứng lại.

 

Qua rất lâu, tôi mới nghe thấy câu trả lời yếu ớt như tiếng muỗi của anh ta.

 

“Ừ, là tôi.”

 

9

 

Ngày hôm sau, Tạ Thừa Chu thậm chí không dám nhìn thẳng vào tôi.

 

Lúc ra ngoài cũng vội vội vàng vàng.

 

Anh vừa đi khỏi, Tạ Trì liền bắt đầu thì thầm nói xấu anh ta với tôi.

 

“Chị dâu tốt như vậy, anh tôi căn bản không xứng với chị. Hôm qua lạnh thế, anh ấy lại ném chị giữa đường như vậy, một chút cũng không biết thương chị.”

 

“Hôm qua về muộn như thế, cũng chẳng báo trước, chẳng có chút trách nhiệm nào, chỉ được cái mặt hồ ly mê người, dùng sắc hầu người, nói cho cùng, sau này sống chung vẫn phải tìm người hiền thục như tôi.”

 

Tạ Trì tự khen mình mà chẳng hề đỏ mặt, buộc tạp dề làm việc càng hăng hái hơn.

 

Màn dìm hàng này của Tạ Trì thật sự không cao minh.

 

Tôi trầm ngâm nhìn anh, nhỏ giọng nói:

 

“Nhưng… tôi đã có anh trai anh rồi.”

 

Biểu cảm trên mặt Tạ Trì có thoáng chốc mất tự nhiên.

 

Anh cố nén nước mắt, nhỏ giọng nói:

 

“Nhưng anh tôi không tốt.”

 

“Chị dâu, tôi tốt hơn anh tôi, thật sự đó.”

 

“Thử tôi đi, tôi nhất định sẽ khiến chị hài lòng hơn anh tôi.”

 

Tôi im lặng rất lâu mới mở miệng.

 

“Nhưng, tôi đã ở bên anh trai anh rồi.”

 

Tạ Trì thấy có khe hở, lập tức không cần mặt mũi nữa.

 

“Tôi không nói cho anh ấy biết, tôi lén đối xử tốt với chị.”

 

Tôi không nói gì, chỉ đỏ hoe vành mắt, vẻ mặt khó xử nhìn anh.

 

Tạ Trì áp sát tôi rất gần.

 

Tôi thậm chí còn mơ hồ cảm nhận được nhịp tim dồn dập của anh.

 

Tạ Trì hôn lên môi tôi.

 

Tôi không tránh.

 

Như một sự đáp lại không lời, đồng ý với bí mật này.

 

10

 

Tạ Trì nói không nói cho Tạ Thừa Chu biết, là nói cho tôi nghe.

 

Thực tế vừa hôn xong, anh đã bắt đầu spam vòng bạn bè.

 

Các kiểu ám chỉ, sợ Tạ Thừa Chu không nhìn thấy.

 

【Lần này, tôi sẽ đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình.】

 

【Chim chiếm tổ chỉ là vinh quang nhất thời, tự lừa mình dối người.】

 

【Môi đau quá, chị ơi thổi thổi cho em.】

 

【Chính nghĩa cuối cùng sẽ chiến thắng bóng tối, âm mưu quỷ kế trước tình yêu chân thành đều yếu ớt không chịu nổi!】

 

Anh chỉ thiếu mỗi việc gắn thẳng tên Tạ Thừa Chu.

 

Trước khi đăng vòng bạn bè, Tạ Trì không quên chặn tôi.

 

Nhưng anh quên mất, chúng tôi có bạn chung.

 

Bạn bè chụp màn hình vòng bạn bè của Tạ Trì gửi cho tôi, hỏi tôi có phải Tạ Trì bị điên rồi không.

 

Tôi lướt điện thoại, vừa hay nhìn thấy Tạ Thừa Chu gửi tin nhắn cho tôi.

 

【Hôm qua em rõ ràng đã nói muốn ở bên tôi.】

 

Tin nhắn này tôi vừa đọc xong, bên kia đã lập tức thu hồi.

 

Nếu không phải thông báo thu hồi vẫn còn đó, tôi gần như đã nghĩ là mình hoa mắt.

 

Tạ Thừa Chu không gửi thêm câu thứ hai.

 

Đến tối, Tạ Thừa Chu vẫn quay lại chỗ tôi như thường lệ.

 

Chỉ là lần này, trong tay anh có thêm một cái hộp.

 

Bên trong là một chiếc nhẫn.

 

Tạ Thừa Chu giúp tôi đeo lên.

 

Anh không giải thích thêm gì, chỉ khen một câu:

 

“Rất đẹp, rất hợp với em.”

 

Cùng một kiểu nhẫn, trên tay Tạ Thừa Chu cũng có một chiếc.

 

Tạ Trì nhìn thấy, tức đến mức trong bếp chặt rau băm thớt vang rền.

 

Tạ Thừa Chu nhét cho tôi một tấm thẻ đen.

 

“Ở nhà mãi cũng chán, bình thường có thể ra ngoài dạo nhiều hơn.”

 

Khác với Tạ Trì đang ở trong bếp dựng hình tượng người chồng hiền thục.

 

Tạ Thừa Chu có thể thỏa mãn tôi về mặt tiền bạc.

 

Anh không nhắc một chữ nào đến chuyện ban ngày, tôi cũng không nói gì.

 

Tôi ôm lấy eo anh, như một lời lấy lòng không tiếng.

 

Lần này Tạ Thừa Chu không khó chịu mà từ chối.

 

Thậm chí khi Tạ Trì nhìn qua anh cũng thản nhiên bình tĩnh.

 

Từ khoảnh khắc Tạ Trì đồng ý giả vờ mất trí nhớ, anh đã không còn bất kỳ lập trường nào nữa.

 

Tạ Thừa Chu cười đi về phía bếp, dặn dò:

 

“Chị dâu em dạ dày không tốt, làm đồ thanh đạm một chút.”

 

Tôi cười mà không nói, nhìn tấm thẻ đen trong tay, lại liếc nhìn căn nhà sạch sẽ không tì vết.

 

Cây rút tiền Tạ Thừa Chu.

 

A hoàn rửa chân Tạ Trì.

 

Tôi không nhịn được cười lạnh một tiếng, nhớ lại đánh giá ban đầu của Tạ Thừa Chu về tôi.

 

Tham tiền, giả dối, vì tiền mà nhẫn nhịn uốn mình.

 

Nhìn người thật chuẩn.

 

Phụ nữ tốt nhận được danh tiếng.

 

Còn tôi, nhận được tất cả.

 

(Kết thúc)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)